[ChamSeob] Đây là một câu chuyện cẩu huyết.

Chamseob. 

Một câu chuyện được viết khi mình thèm đọc teenfic cẩu huyết. Xong cuối cùng nó biến thành không cẩu huyết lắm vì người viết mất script quên sạch tình tiết truyện 😦

by Febpish. on- going.

MỤC LỤC

#1.           #2.         #3.          #4.         #5.          #6.           #7.

#8.           #9.          #10.           #11.          #12.           #13.            #14. 

#15.            #16.            #17.           #18.            #19.           #20.         #21.           #22.

LGHH – #2.

“Tôi đang học ngành quản trị khách sạn, nên quyết định đi làm công việc này, bán thời gian.” Daniel xiên cho Seongwoo một miếng poutine đẫm nước sốt và cả chế, anh hơi lùi lại vì sự mỡ màng bóng loáng của nó, nhưng cuối cùng cũng nhận lấy, bỏ vào miệng. Vị giác anh ngay lập tức cảm nhận được cái xốp của khoai, vị ngọt của nước thịt và cheese thơm thơm bùi bùi. Seongwoo trả lại dĩa cho Daniel, tự mình xiên mấy miếng liền ăn tiếp.

“Quả nhiên ăn phở phải đến Việt Nam, uống trà sữa phải đến Đài Loan và ăn poutine thì không Canada không đúng vị.” Seongwoo trầm trồ, tiếp tục xiên không ngừng nghỉ.

Daniel chống tay vào cằm nhìn anh đang chăm chú diệt thức ăn. Hồi chiều đón Seongwoo, nhìn anh như một ông chú ba mươi giỏi tô vẽ vẻ hào nhoáng với cặp kính đen, giày da bóng loáng và bộ đồ đen từ đầu tới chân, giờ thì đúng là một chàng trai trẻ với đôi mắt lấp lánh và nụ cười dễ gần. Seongwoo giống y như đám mèo mà Daniel nuôi ở nhà, nhìn qua thì thật kiêu ngạo và khó ưa, nhưng lại gần rồi mới thấy dịu dàng và hiền lành lắm.

“Cậu học ở đây lâu chưa?”

“Hơn hai năm. Anh thì sao? Nhìn anh cũng không lớn hơn tôi là mấy, anh mới tốt nghiệp đại học à?”

“Tôi không học đại học.”

Seongwoo ngừng ăn, nở một nụ cười nhạt. Tay anh cứ mải xoay tròn cái dĩa, Daniel nhìn mà kinh ngạc, thần sầu hơn cậu đi thi không làm được bài ngồi xoay bút nhiều. Cậu hơi ngượng, vội vàng chữa cháy:

“Không sao. Có nhiều con đường dẫn đến thành Rome, đại học không phải là duy nhất.”

“Nhưng đại học an toàn nhất.” Seongwoo lắc đầu.

“Vậy anh đang làm gì?”

Daniel nhíu mày, cố gắng đoán ra nghề nghiệp của Seongwoo thông qua bề ngoài của anh. Seongwoo có gương mặt góc cạnh rõ ràng, các nét sắc như một bức tượng, nhưng không hiểu sao xếp lại trên mặt anh lại mềm mại và hiền hoà. Sống mũi cao, môi mỏng, bên má còn có ba nốt ruồi vừa vặn xếp thành hình tam giác, trông vừa lạ lẫm vừa đáng yêu. Người như thế có thể làm nghề gì? Nếu là nghệ sĩ, tại sao cậu có thể không biết đến một nghệ sĩ có gương mặt nổi bật như thế này được?

“Anh là freelancer? Nhạc sĩ? Đạo diễn phim truyền hình? Nhiếp ảnh gia?”

“Sao cậu lại toàn kể những nghề liên quan đến nghệ thuật thế?”

“Vì nhìn anh như một nghệ sĩ vậy.”

“Cũng hơi đúng.” Seongwoo xoa cằm. “Tôi là một ảo thuật gia.”

“Uầy.” Daniel trầm trồ. “Vậy có thể cho tôi xem một màn được không?”

Seongwoo đột ngột im lặng. Sự im lặng của anh khiến cậu cảm thấy như lời nói của mình đã tan vào giữa những tiếng ồn ào của đám sinh viên vừa học xong ca cuối, đang vội vã vào quán ăn mua đồ để trở lại trường làm nốt bài luận vậy. Đôi mắt anh trầm hẳn xuống, anh cúi đầu nhìn miếng thịt bò trên đĩa không chớp mắt, dường như cứ nhìn thêm nữa thì ở đó có thể nở ra một đóa hoa vậy. Qua một hồi lâu, đến khi mà Daniel cảm thấy vừa ngượng vừa hoang mang không biết có phải mình đã nói sai gì không, Seongwoo mới ngẩng đầu lên. Nụ cười mà anh nặn ra thật khó nhìn, Daniel chẳng thích một chút nào.

“Để sau nhé.”

Hai người im lặng cho đến tận khi kết thúc bữa ăn, đến khi Daniel dẫn Seongwoo ra ngoài phố ngắm con đường lung linh đầy những xe tải đồ ăn, anh mới dường như quên đi sự khó xử vừa rồi giữa hai người. Kể từ ngày buổi diễn gặp sự cố, anh chẳng thể làm thêm được một màn ảo thuật nào nữa, kể cả những thứ dễ nhất. Anh không muốn để lộ sự bất an và buồn bã của mình trước bất kì ai, vậy mà vô tình Daniel lại chọc vào nó rồi.

“Cậu sống ở đây từ nhỏ à?”

“Không, tầm mười tuổi thì tôi sang bên này. Ban đầu tôi sống ở Vancouver, nhưng thích Quebec hơn, thế là quyết định học đại học, rồi học cao học ở đây luôn.”

“Cậu đang trong kì nghỉ?”

“Không đâu, còn mấy ca học nữa. Quên chưa nói với anh, theo hợp đồng du lịch thì những ca học của tôi đều rơi vào ngày du lịch tự do của anh.” Daniel đỡ lấy hai que kem, rồi đưa cho Seongwoo một que. “Anh có muốn đến trường tôi vào mấy ngày đó không?”

“Đến đây ư?” Seongwoo và Daniel chọn một chỗ ngồi ở bãi cỏ gần đài phun nước, thẳng dãy nhà chính của ngôi trường đang sáng láng, lấp lánh giữa những bọt nước trắng xóa, và cho dù bây giờ đã là chín giờ tối, người ta vẫn ra ra vào vào tấp nập. Daniel gật đầu xác nhận, ăn một miếng kem rồi quay sang nhìn anh chờ đợi câu trả lời. 

“Được thôi, tôi rảnh mà. Thật may mắn vì đã chọn gói du lịch này, công ty du lịch của cậu làm ăn được thật đấy.”

“Anh Jisung giỏi mà.” Daniel cười. “À, ý tôi là anh chủ của tôi ý. Ảnh nói rằng các công ty du lịch khác hầu hết đều tập trung vào các đoàn khách du lịch đông người, hoặc ghép đoàn bọn họ với nhau, nhưng chúng tôi mong rằng anh sẽ được tận hưởng sự riêng tư và tự do khám phá.”

“Vậy ai cậu cũng mời lên lớp như thế ư?”

“Tất nhiên không phải.” Daniel gãi đầu. Seongwoo vẫn đang nhìn như bị hút vào vòi phun nước, cậu nhìn theo, xác nhận rõ ràng nó không đẹp bằng mình, vậy mà anh nói chuyện lại cứ nhìn nó. “Bình thường thì tôi sẽ cúp học, nhưng mà, nhưng mà tôi muốn anh được tận hưởng cảm giác ngồi trong giảng đường.”

“Có cậu hướng dẫn viên nhiệt tình thế này, xem ra tôi phải boa cho công ty du lịch một khoản thật bự.” Anh cười cười, phủi quần đứng dậy. “Thôi, tôi mệt rồi. Cảm ơn cậu vì buổi tối hôm nay. Chúng ta về thôi nhé?”

“À từ từ đợi đã!” Daniel cuống lên, rồi giữ tay Seongwoo lại. “Đứng ở đây một lúc nhé, đứng yên đấy, đợi tôi một chút.”

Cậu chạy vụt đi, và chưa đến năm phút sau lại hớt hải chạy về, trên tay là một đóa dã yên thảo đủ màu sắc rực rỡ. Bó hoa trên tay như làm cho Daniel trở nên rực rỡ hơn giữa buổi tối Quebec lành lạnh, và trong một giây, Seongwoo thấy xao lòng.

“Tặng anh. Đây là quà chào mừng chính thức đấy.”

“Cảm ơn cậu, Daniel.”

Daniel đưa Seongwoo về khách sạn. Đứng dưới sảnh, anh từ tốn cởi áo ra trả lại cho cậu. Daniel đã vắt áo của Seongwoo bên tay, cũng tiện thể cầm luôn cho anh bó hoa. Tự nhiên Seongwoo chẳng biết làm sao, anh cảm thấy mình thật là nhỏ mọn khi đã từ chối lời yêu cầu làm một trò ảo thuật của cậu ấy. Ý nghĩ ấy cứ níu kéo Seongwoo suốt một lúc lâu, đến khi anh định thần lại thì đã thấy mình đang kéo tay Daniel.

“Sao vậy?”

“Vừa nãy ấy, tôi có nói mình là một nhà ảo thuật.”

“Ừ, sao?” Daniel vẫn cười. Cậu ấy có cái miệng rộng, cười lên thật sự rất tươi, rất khiến người khác muốn cười theo.

“Vậy nên, tôi làm cho cậu xem một màn ảo thuật nhé?”

Daniel lập tức nghiêm túc, ra dấu cậu đang dõi theo. Seongwoo hít một hơi, đưa tay lên vành tai cậu. Anh run rẩy bật tay một cái, bông hồng vàng xuất hiện bên tai Daniel, cậu mở lớn mắt, trầm trồ:

“Anh thật sự là một nhà ảo thuật gia đại tài đấy!”

Đại tài cái khỉ gì chứ. Đây là trò nhập môn. Seongwoo nghĩ vậy, nhưng vẫn thực sự nhẹ nhõm và vui vẻ với những gì Daniel nói. Cậu chúc anh ngủ ngon, hẹn anh sáng dậy sớm ngắm bình minh trên đồi và đi uống cà phê. Seongwoo đồng ý, chào tạm biệt Daniel rồi trở lên phòng.

Anh tắt điện thoại cả một buổi chiều, đến tối về mới phát hiện ra Jonghyun gọi nhỡ cho mình mấy cuộc và nhắn mấy tin liền, tất cả đều liên quan đến nội dung vụ kiện. Min Hana, cô phụ tá gặp tai nạn lao động của Seongwoo quyết định đâm đơn kiện Seongwoo về tội cố ý gây thương tích, thậm chí còn kiện anh vì tội bóc lột sức lao động. Vừa trải qua một ngày vui vẻ thoải mái, Seongwoo suýt nữa vứt luôn điện thoại qua cửa sổ để khỏi phải chịu những stress không đáng có này.

“Cậu có muốn tôi kiện ngược lại tội vu khống không? Mà này, cậu làm gì nên tội mà cô ta lại đối xử với cậu như thế?”

Đoàn phụ tá của Seongwoo đều là những người theo anh từ những ngày đầu, thậm chí là Min Hana. Có một thời gian anh cũng có cảm tình rất tốt đẹp với cô, tuy nhiên vì nhiều lí do, hai người đến trước tai nạn vẫn giữ mối quan hệ đồng nghiệp bình thường. Tự dưng cô hành động như vậy Seongwoo cũng có chút khó hiểu, nhưng nhiều hơn là mệt mỏi. Anh cảm thấy mình hoàn toàn có thể thắng kiện, nhưng thắng kiện thì cũng chẳng có bao nhiêu ý nghĩa khi mà sự nghiệp và danh dự của anh đang đứng ở trên bờ vực. Seongwoo không biết mình có một chuyến du lịch vào thời điểm này có hợp lý hay không, anh chỉ cảm thấy nếu mình tiếp tục ở lại đó thì sẽ chết chìm trong mệt mỏi.  Cho dù có không học đại học, vượt qua tất cả định kiến để quyết tâm đến với nghề này, trải qua bốn năm phụ tá, bốn năm đứng trên sân khấu, trong đó có hai năm nổi tiếng, thì Seongwoo cũng cảm thấy tất cả những áp lực và khó khăn khi đó chẳng bao giờ bằng lúc này. Vì khi ấy anh nỗ lực và vất vả, thì mình anh biết và chịu đựng, nhưng giờ đây, sự vất vả của anh nằm ở chỗ anh thật không biết làm sao chống đỡ với những lời lẽ lăng mạ trên mạng xã hội, thậm chí từ những con người đã từng yêu mến anh vô vàn.

Jonghyun hỏi anh rằng anh đã làm gì nên tội, chính anh cũng chẳng biết hỏi ai, mình đã làm gì nên tội để mà phải mệt mỏi như thế.

Seongwoo ngã ra giường, không buồn cởi giày, định đắp chăn đi ngủ luôn. Điện thoại lại vang lên tiếng tin nhắn, nghĩ rằng Jonghyun tiếp tục nhắn tin cho mình, anh với lấy, mở ra. Hóa ra là Daniel.

“Anh lên phòng rồi đúng chứ? Đã tắm rửa nghỉ ngơi chưa? Buổi tối Quebec cũng rất đẹp, và tắt đèn muộn nữa, đến cửa sổ ngắm nhìn và thư giãn nhé! Hẹn gặp anh ngày mai!”

Seongwoo mỉm cười.

Daniel vừa như một hướng dẫn viên du lịch vừa hiểu biết vừa lịch thiệp, vừa như một người bạn khiến anh có thể thoải mái giãi bày.

Seongwoo đến bên cửa sổ, nhìn xuống đường phố, nơi những ánh đèn vàng vẫn đang chiếu sáng, và người vẫn qua qua lại lại tấp nập. Tiếng những bản nhạc đồng quê, tiếng vĩ cầm, tiếng harp thổi vào tai Seongwoo thành một bản nhạc hỗn tạp nhưng lại rất thuận tai. Gió lạnh phả vào mặt anh, khiến anh cảm thấy thật ra tâm trạng của mình vẫn chưa quá tệ như thế. Điện thoại lại tiếp tục báo có tin nhắn đến, vẫn là Daniel.

“À quên chưa nói. Tôi thích màn ảo thuật của anh lắm, thích thực sự ấy. Cảm ơn vì đã làm ảo thuật cho tôi xem, Ong Seongwoo.”

Seongwoo nhìn vào tin nhắn của cậu một lúc lâu, rồi thoát ra, bấm nút gọi.

Jonghyun ở đầu kia Trái đất đang ngọt ngào ăn trưa với Minhyun, nhìn thấy người gọi là Seongwoo, vội vàng nhấc máy:

“Ừ, tao đây. Đọc những gì tao gửi rồi chứ? Mày thấy thế nào?”

“Giúp tao xử lí vụ kiện. Tao sẽ về sớm nhất có thể nếu mày cần.” Seongwoo hít một hơi. “Kiện ngược lại tội vu khống đi.”

“Được rồi. Hôm nay thế nào? Giờ chắc về khách sạn rồi nhỉ?”

“Ừ, ổn lắm.” Seongwoo cười. “Cảm ơn, Jonghyun.”

“Cứ chơi cho đã rồi về, không sao đâu. Đã giám định được thương tật dưới 5%, nếu có phát sinh gì đó không ổn thì tính sau. Mày ổn thật đúng không?”

“Thật.”

“Vậy cúp nhé, tao đang dở ăn trưa, nghỉ ngơi đi.”

Seongwoo gật đầu, dù Jonghyun cũng không thể nhìn thấy. Anh thở dài đóng cửa sổ, ngăn cách bản thân với những âm thanh ồn ã ngoài kia, rồi dựa lên tường nhắn cho Daniel một tin thật ngắn.

Daniel đang bắn game điên cuồng ở kí túc xá, đột nhiên ngẩn người trước dòng tin nhắn bất chợt của Seongwoo.

“Cảm ơn cậu. Ngủ ngon <3”

“Kang Daniel mày bắn đi chứ tao chết rồi nè! Đụ má! Ai nhắn tin mà mặt mày đần ra thế! Kang Daniel! Cứu tao! Cứu tao!” Kim Jaehwan giường dưới giãy đành đạch, không cam lòng mà ngóc đầu lên xem rốt cuộc tại sao thằng bạn đang chạy khí thế lại đột ngột dừng lại như thế, thì thấy nó nhìn chằm chằm điện thoại, cười.

Cười.

Cười.

Cười à?

“Mày yêu à?”

End #2.

 

LGHH – #1.

“Ong Seongwoo, Welcome to Quebec.”

Đó là câu đầu tiên Kang Daniel nói với Ong Seongwoo, khi trên tay cậu cầm một cái bảng dán chữ Ong Seongwoo bằng những cái sticker hình mèo, mặc áo caro đỏ và quần bò rách. Cậu cố gắng dùng mũ che đi mái đầu mới nhuộm vàng hôm qua mà không cẩn thận lại hơi bị vàng quá, tuy nhiên đứng giữa đám người qua qua lại lại đông như mắc cửi giữa sân bay Jean Lesage này thì lại hoá bình thường. Ong Seongwoo mắt đeo kính đen, toàn thân cũng vận một bộ đồ đen thui, đôi môi mỏng hơi nhếch lên một chút, anh gật đầu thay cho lời chào hỏi đầu tiên.

Ong Seongwoo là một ảo thuật gia có tiếng tại nước nhà với những buổi biểu diễn trải dài khắp từ cực bắc đến cực nam đất nước. Sự nghiệp của anh mới bắt đầu hai, ba năm gần đây, nhưng chàng ảo thuật gia đẹp trai cao ráo với gò má sáng như những ngôi sao đêm đã nhanh chóng trở thành giấc mơ trong mộng của các cô gái, không thua bất cứ một chàng idol hay diễn viên nào. Giấc mơ hóa thành một cơn ác mộng, khi một buổi biểu diễn lớn xảy ra sự cố, Ong Seongwoo biến từ một nhà ảo thuật gia đại tài thành tên lừa bịp và vô trách nhiệm, phải ngưng diễn một thời gian dài để tạm tránh đi những chỉ trích của dư luận.

Và chuyến đi này cũng chỉ là để trốn tránh bản thân mà thôi.

“Ừm, Ong Seongwoo, tôi là hướng dẫn viên du lịch mà anh đã thuê, tên Kang Daniel.” 

Seongwoo nhớ rằng mình đã nói với bên công ty du lịch rằng mình không thích đi theo tour vì anh ghét chốn đông người, anh chỉ cần một hướng dẫn viên du lịch vừa vặn, kiệm lời một chút cũng được. Thế nhưng có vẻ công ty du lịch nghe mà không hiểu, một mình cậu Kang Daniel này nói nhiều bằng mấy đoàn khách gộp lại. Kể từ lúc bước vào taxi Daniel vẫn thế, miệng nói không mỏi, cứ như một chiếc radio bị chập nút tắt, không thể ngừng hoạt động được. 

“Có thể gọi tôi là Daniel hoặc Niel đều ok hết. Chào mừng anh đến với Quebec, đây là trung tâm chính trị của tỉnh bang Quebec, Canada, nằm bên sông Saint Lawrence. Ở đây không chỉ có những toà nhà hiện đại bóng loáng sáng cả vùng trời mà còn những lâu đài cổ ẩn mình giữa rặng cây phong lá đỏ gợi vẻ đẹp cổ kính và có chiều sâ…”

“Thôi được rồi, những thứ đó tôi có thể search trên wikipedia, cảm ơn cậu. Tôi phải bay dài và còn transit rất lâu nữa nên bây giờ không muốn nghe nhiều lắm. Cậu có biết mục tiêu cho chuyến đi này của tôi không?”

“Ừm, relax?” Daniel dè dặt trả lời. Ong Seongwoo không hổ danh là nhà ảo thuật, từ dáng dấp đến điệu bộ có một chút khoa trương, nhưng vẫn tỏ ra một vẻ bí ẩn cuốn hút. Daniel cứ nhìn mãi vào đôi kính đen mà không rõ người kia có nhìn mình không, nhìn xuống hai bàn tay anh đang đặt trên đầu gối, anh vắt chân chữ ngũ, đôi giày đen bóng loáng như có như không chạm vào bắp chân cậu. Rồi cậu thấy anh mỉm cười.

“Tạo ra những mémoire tuyệt vời.” Seongwoo cười. Đôi mắt anh ẩn giấu sau chiếc kính đen, Daniel tuy không nhìn thấy nhưng cũng lờ mờ đoán ra được đó là một đôi mắt đẹp, giờ chắc chắn đang cong cong như mảnh trăng lưỡi liềm. Cậu bất giác cười theo.

“Tôi sẽ giúp anh, chắc chắn luôn.”

.
.
.
Trời đã về chiều, Ong Seongwoo check in khách sạn xong thì không có việc gì để làm ngoài đứng bên cửa sổ ngắm hoàng hôn. Những con người hiện đại nhỏ bé giữa kiến trúc lâu đài cổ kính, cả không gian như chìm đắm trong ánh nắng chiều đỏ vàng bất phân. Seongwoo nhìn mãi về phía chân trời không chớp mắt, rồi khẽ khép mi như thể tắm mình trong ánh nắng cuối ngày. Anh lẩm bẩm, thầm ước giá như giây phút nào của cuộc đời anh cũng được tắm trong ráng chiều vàng như thế này thì có phải tốt không.

Nhưng có phải giây phút nào trong cuộc đời anh cũng được ngắm hoàng hôn đâu.

Tiếng chuông điện thoại réo rắt ca lên một bản nhạc, Seongwoo để kệ nó đấy chứ không buồn nhấc máy. Anh biết thừa, ngoài người quản lý mẫn cán Hwang Minhyun thì còn ai trồng khoai đất này. Minhyun có vẻ không chịu bỏ cuộc, sau khi cái điện thoại gào thét não nề vài ba chục lần thì nỗ lực của anh cũng được đền đáp.

“Tao đây, gì đấy.”

“Ai chẳng biết là mày. Đang ở đâu?”

“Quebec.”

“Là cái con khỉ gì?” Minhyun lạc cả giọng trong sự ngơ ngác. Đáp lại, Seongwoo chỉ cười.

“Là một thành phố, thế thôi. Mày bị làm sao mà gọi tao thống thiết thế? Hay là Kim Jonghyun đáp ứng bố mẹ đi xem mắt rồi?”

“Toàn chuyện tầm bậy. Tao mới nghe đồn mày uỷ quyền cho Jonghyun giải quyết vụ kiện của mày đúng không? Mày không sợ à, nếu như tỷ lệ thương tật của cô nàng mà trên 11% thì đây không phải là vụ kiện bồi thường dân sự nữa đâu, mà là án hình sự đấy.”

“Người yêu mày là luật sư mà mày còn dốt luật hơn tao. Gãy một cái xương sườn tỉ lệ thương tật là 3% đồ ngốc.”

“Nhưng mà cô ta bị tai nạn lao động cơ?”

“Giám định chứng minh cô ta không bị suy giảm khả năng lao động, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là khỏe rồi. Tao đã đến bệnh viện xin lỗi, trả toàn bộ tiền viện phí vàtiền bồi thường, thiếu điều quỳ xuống xin lỗi luôn rồi, mày còn muốn tao phải làm sao? Nếu cô ta cố tình kiện bôi nhọ tao thì để tiếng xấu đến đâu tao cũng muốn kiện ngược lại.”

“Có khi nào là ai đó bày trò với mày không?”

“Không chắc. Dù sao thì cũng không cần quan tâm mấy chuyện tào lao đâu Minhyun, tóm lại tao đã làm hết những gì cần làm rồi, tao xứng đáng được nghỉ ngơi xả tress thay vì sống giữa bãi nước bọt của bọn netizen và những ánh mắt chỉ trích của người xung quanh trước khi phát điên vì áp lực và tự nguyện vào trại tâm thần.” Seongwoo day day mí mắt, ngẩng lên thì thấy ráng chiều đã dần tắt, chỉ còn những sợi nắng đỏ mỏng manh yếu ớt chiếu thành vạt ngắn lên toà khách sạn mà anh đang ở, cố gắng chen lấn qua kẽ lá mong tìm lại chút cảm giác tồn tại cuối cùng. “Giờ thì trừ phi Jonghyun cần thêm giấy tờ gì đó từ tao, còn lại mày không được liên lạc với tao. Nhớ đấy.”

“Seongwoo…”

“Thôi nào Minhyun. Tao biết mày cũng mệt. Nhưng thư thả cho tao một tuần được chứ?”

Minhyun hơi chần chừ một chút, rồi không nói hai lời, dập máy cái rụp. Seongwoo ngẩn ngơ nhìn màn hình điện thoại đã tối thui, đột nhiên nhớ tới giây phút cô phụ tá trượt chân té ngã xuống dưới đài, cảm giác tê liệt và rùng mình chạy dọc sống lưng anh, vừa nặng nề vừa run rẩy. Seongwoo đè nén không khí trong lồng ngực, chưa kịp xả hết ra thì lại có điện thoại gọi đến.

Giọng nam trầm hi hi ha ha trong điện thoại, thanh âm vui vẻ:

“Ong Seongwoo, đi ăn tối không?”

“Ở đâu?”

“Anh có hai sự lựa chọn, một là đến nơi ai-cũng-nên-đến, Panache. Hai là ra con đường ẩm thực cạnh trường đại học của tôi.  Ừm… nói thật thì tôi nghĩ Panache hơi xa một chút.” 

Nghe giọng Daniel là biết cậu muốn đi đâu rồi. Những chàng sinh viên trẻ tuổi thường thường không thích đến những nhà hàng sang trọng và đắt tiền, khi mà chưa đủ tài chính, vì dù họ là người trả tiền hay được người khác trả tiền cho cũng vẫn cảm thấy lòng tự tôn đàn ông bị đánh sập. Ong Seongwoo và Kang Daniel hiện tại chẳng là gì của nhau, thế nhưng ý nghĩ ấy vẫn cứ bật ra trong đầu anh, anh với lấy cái áo khoác, trả lời lại:

“Ừ, đến đây là để cậu dẫn đi mà, theo ý cậu. Cậu đang ở dưới sảnh khách sạn à, tôi xuống ngay.”

.

.

Daniel rất đẹp trai.

Đây vốn dĩ không phải là lời một chàng trai hai mươi mấy tuổi như Seongwoo có thể nói ra, nhưng quả thật cậu ta rất đẹp trai, đặc biệt là đôi mắt một mí lúc nào cũng sáng trưng, nốt ruồi duyên dáng đậu ở bên mắt như khiến người ta bị hút vào mà không thoát ra được. Mỗi khi cậu ấy cười, cảm giác như một góc trời đang bừng sáng, khiến Seongwoo tự dưng ganh tị, vì cũng đã lâu lắm rồi xung quanh anh mới xuất hiện một người có thể cười vô tư như thế. Buổi tối trời hơi lạnh, Daniel khoác thêm một cái áo bò – cũng rách luôn, bên ngoài bộ đồ cậu mặc ban chiều, nhìn hơi tùy tiện một chút, nhưng vẫn đẹp trai. Nhìn thấy Ong Seongwoo từ đầu đến chân vẫn là một bộ đồ đen thui, Daniel nhíu mày:

“Ong Seongwoo, anh đi du lịch, không phải là đi lễ tang. Đổi áo khoác ngoài đi.” Vừa nói cậu vừa cởi áo ngoài của mình đưa cho anh. Seongwoo ngẩn ra một chút, cũng hơi suy nghĩ xem liệu cậu này có bị hôi nách không, sau cùng vẫn cởi áo ra mặc vào. Áo của Daniel có độ ấm và mùi hương trên người cậu, lại còn có mấy cái lông như là lông mèo. Seongwoo đột nhiên nhớ đến những câu chuyện mà cậu thực tập sinh Park Woojin hay ngồi đọc và cũng hay tự viết cho thực tập sinh Ahn Hyungseob xem, rằng chỉ cần một cú đụng xe, một cú đánh hay một lần ngã, người ta cũng có thể nhìn nhau bằng ánh mắt lấp lánh, đầu suy nghĩ: “Cô gái/ chàng trai này thật thú vị.” Giờ thì hay, Ong Seongwoo nhìn Kang Daniel bụi bặm phóng khoáng cũng bằng đôi mắt nhuốm đầy ý cười, và trong đầu cũng bật ra ý nghĩ, rằng, cậu nhóc này thật thú vị.

Phương tiện di chuyển chính của Daniel là motor, nếu không phải lúc ra sân bay đón ngại Seongwoo phải mang nhiều đồ đạc, cậu đã phóng xe đi rồi. Bây giờ thì chẳng còn trở ngại nào nữa, Seongwoo nhìn con xe hầm hố của Daniel, vòng chân leo lên ngồi ngay ngắn.

“Đi nhé.”

“Ừ.”

“Bám chặt vào tôi đấy.”

Seongwoo vòng tay ôm lấy eo Daniel, thầm nghĩ, người thì bự như thế mà eo ôm vừa quá nhỉ.

Daniel cài xong mũ bảo hiểm thì khởi động xe, thầm nghĩ Ong Seongwoo nhìn cứng rắn lạnh nhạt như thế, mà tay trắng với mềm mại quá nhỉ, rồi phóng vụt đi.

End #1.

mémoire: kỉ niệm.
Chắc ai xem Goblin sẽ biết Quebec :)) Mình thích chỗ này dã man ý nhưng không biết bao giờ mới tích cóp đủ tiền để đi, mà sợ lúc tích được rồi thì không còn sức khoẻ mà đi mất so sad =(( nên câu chuyện này cũng gần như là một mộng tưởng của mình, mình không được đến đó, thì hãy để ảo thuật gia Ong Seongwoo giúp mình vậy.

Mình có plot này từ ngày còn viết Solitaire những chương 19 20, nhưng mình không dám đăng vì mình sợ nó sẽ giống Uri, bị mình ẩn rồi lại public rồi lại ẩn :((mình thề đây không phải một câu chuyện buồn, và cũng không dài, mình thề đó.

 

SCIENCE – #13.

THE FIRST TIME WE MET.

(Không theo ngôi thứ nhất nữa nhe)

“Kim Jonghyun là ai?”

“Thất vọng cho cậu không biết tôi là ai, hừ, tôi cứ tưởng hôm tôi đứng lên trước toàn trường nhận thưởng vì là học sinh duy nhất của khối 10 được 39/40 điểm trong kì thi hè thì cái tên Kim Jonghyun này đã khắc sâu vào tiềm thức của cả thế giới rồi chứ.” Jonghyun khinh bỉ nhìn Minhyun, đưa cốc trà lên miệng uống một ngụm cho nhuận giọng. Lâu lắm mới có một buổi được nghỉ ngơi vui vẻ thế này, và Kim Jonghyun là kẻ nhạt nhẽo ý tưởng đến mức ngoài việc lôi cả đám đi uống trà chiều ăn bánh ngọt nói chuyện phiếm thì không nghĩ ra được gì hay ho và đột phá hơn. Thất vọng cho một kẻ làm tài chính cần đầu óc nhanh nhạy. Hwang Minhyun vừa mới thú nhận rằng ấn tượng đầu tiên của hắn khi nghe thấy Kim Jonghyun là một mảnh mờ mịt thì đã ngay lập tức ăn một tràng.

Seongwoo cười khinh bỉ:

“Còn tao thì không quan tâm mày là ai, vì hồi đấy mày được 9 Lý còn tao thì 10.”

“Nói nữa đi, giờ hỏi mày F là gì P là gì N là gì có mà chỉ lên gu gồ.”

“Thế lần đàu tiên mày gặp Daniel mày nghĩ gì?” Seongwoo xắn một miếng bánh bông lan bỏ miệng, họ ngồi bàn ngay cạnh cửa sổ, ánh nắng cứ nhảy múa trong cốc trà của Seongwoo làm anh thích thú đong đưa nó mãi không nỡ uống. Jonghyun ngồi trầm ngâm hai giây, thở dài.

“Lần đầu gặp Daniel à…ờ… Khi đấy tao nghĩ, mày kèo dưới chắc rồi.”

“Kim Jonghyun!” Seongwoo tí nữa phun bánh vào mặt bạn. Người đâu mà đã thẳng thắn còn có duyên dễ sợ.

“Còn em lần đầu gặp anh cũng nghĩ anh kèo dưới chắc rồi.” Daniel đẩy đĩa bánh trước mặt mình sang bên Seongwoo, còn rót thêm trà vào chiếc cốc vốn dĩ chưa hề vơi của anh, nhưng sau đó cầm lên uống cạn.

“Nhưng mà lần đầu gặp Ong Seongwoo, tôi vẫn luôn nghĩ cậu ta rất hài hước, là cái kiểu sẽ đứng ở trung tâm của mọi cuộc nói chuyện ấy. Lúc nào cậu cũng thu hút người khác – hoặc cố tình thu hút người khác bởi sự tếu táo của mình.” Minhyun trầm ngâm. “Nhưng thực ra cậu rất gồng.”

“Vì áp lực phải hoàn hảo trước xã hội thôi.” Seongwoo cười khẩy. “Tôi có phải con khỉ trong rạp xiếc đâu mà ngày nào cũng diễn trò được. Thực ra thì…cậu biết cái kiểu mà một số loài động vật như hươu sao hay công thường sử dụng ngoại hình để thu hút những con khác giới không? Tôi cũng đại loại vậy đó, cảm thấy lúc mới gặp thì nên thu hút người khác một chút để nhanh chóng có bạn, lúc tôi thấy đủ rồi thì sẽ tém bớt lại thôi.”

“Chỉ em mới làm anh ấy cười thật lòng thôi.” Daniel chen miệng vào, đôi mắt lấp lánh sự đắc ý. “Hồi đi học kỹ năng mềm cùng anh ấy, nụ cười nào của anh Seongwoo cũng tươi tắn dã man.”

Minhyun và Jonghyun thức thời cùng cúi xuống uống trà, không bàn luận thêm.

“Nhưng mà lần đầu gặp Jonghyun ấy… Minhyun ngồi đực ra một lúc thì tự nhiên sực nhớ ra gì đó, bắt đầu trầm ngâm thả rớt bản thân vào ký ức xa xôi. “Mắt của cậu ấy sáng lắm, lúc cười nhìn còn sáng hơn, cong cong rồi dịu dàng kinh khủng.”

“Ừ. Hồi đấy làm quen vì nó có nụ cười bạc nhược, nhìn là muốn xông vào chà đạp.” Seongwoo không dùng được những từ mỹ miều như Minhyun, bởi vì anh là bạn chứ có phải người yêu Jonghyun đâu. “Thấy thằng này mặt hiền khô cười lên còn cam chịu vãi chưởng, nghĩ là ờ mình có thể làm đại ca của nó ha, thế là chơi cùng.”

“Ngờ đâu bị tao sai đi mua đồ ăn sáng suốt ba năm.” Jonghyun tỉnh bơ trả treo.

Seongwoo cạn lời.

End #13.

Tự dưng cái truyện từ thời xa lắc này trồi lên có làm các bạn bất ngờ không… hôm nay mình kiểu bị lên đồng đó cả tuần không viết được chữ nào thế là giờ mình bắt đầu xả như vào mùa tưới tiêu…

và cái chương này thì nó cũng nhảm nhí và lên đồng y như mình bây giờ vậy =))))) huhu hoặc là mình quá high với đống ảnh dạo này của Seongwoo-ssi, người chứ có phải tượng đâu mà nét nào cũng đẹp như khắc :(((((

và cái chương này thì nó cũng nhảm nhí và lên đồng y như mình bây giờ vậy =))))) huhu hoặc là mình quá high với đống ảnh dạo này của Seongwoo-ssi, người chứ có phải tượng đâu mà nét nào cũng đẹp như khắc :(((((

 

SCIENCE – #12.

22.
Hwang Minhyun tập gym, người nhà mình thì không kéo đi lại kéo tôi đi cùng.

“Ong Seongwoo, cậu bị Daniel đàn áp quá lâu rồi, hãy vùng lên đi!” Cậu ta nắm chặt tay tôi, đôi mắt bừng bừng ngọn lửa hừng hực. Tôi nhìn cũng chẳng buồn nhìn nữa, lắc đầu ngao ngán:

“Hey Hwang Minhyun, phải chăng cậu cũng bị Kim Jonghyun đàn áp quá lâu nên đòi khởi nghĩa? Thích làm con giun xéo lắm cũng quằn thì làm một mình đi, tôi quá mệt để đi tập gym.”

Ba ngày sau trên tay mỗi đứa bọn tôi là một cái thẻ gym mới cóong.

Daniel lúc nghe được tin này ôm bụng cười quên cả thở, hắn bày ra cái bộ mặt đáng ghét, tay vỗ bụng tôi bồm bộp.

“Haha…Seong…Seongwoo…anh mà lên được múi…thì trời cũng có múi! Nhìn kìa bầu trời chia làm sáu múi! Hahahahh..”

“Ngồi đấy mà chế nhạo tôi đi.” Tôi nghiến răng nhéo một cái vào cái bụng cơ nào ra cơ nấy của hắn. “Ông đây nói được làm được!”
.
.

Ngày đầu tiên đi tập về, Kang Daniel nấu cho tôi một bàn ức gà, toàn là ức gà luộc, vừa khô vừa bở, còn bảo tập gym chỉ được ăn thế này thôi.

Ngày hôm sau hắn sắm nguyên cả con gà về làm gà quay thơm lừng, còn tốt bụng giữ lại mỗi ức cho tôi để luộc lên chấm muối ớt.

Lại thêm ba ngày nữa, tôi thoái thác với Minhyun rằng, nay phải đi ăn cưới bạn. Hôm sau thì là ăn cưới em họ. Hôm sau nữa là hàng xóm, ngày tiếp theo là của một ông anh phòng bảo vệ. Minhyun lầm bầm trong điện thoại, được lắm, Ong Seongwoo cậu cũng chỉ được bằng ấy tiền đồ thôi.

Kang Daniel nhìn tôi vừa tọng đùi gà vào miệng vừa mặt không đổi sắc nói chuyện với Minhyun, lại cười cười gắp thêm cho tôi mấy miếng sườn bò hầm. Hừ, anh đây còn ăn chưa sướng miệng, chồng thì toàn cho ăn ức đến mức da bọc xương như này lấy đâu ra mà cơ với bắp!!

Kim Jonghyun đi công tác ba tháng trở về, mở cửa là Hwang Minhyun áo sơ mi trắng không cài nút nào đứng cười hờ hững khoe cơ bụng đều tăm tắp.

Jonghyun đánh rơi hàm xuống đất cái bộp.

Lại ba ngày sau, Hwang Minhyun thiểu não đến tìm tôi, rền rĩ về vấn đề Jonghyun ép mình ăn nhiều quá đến mất hết cả múi rồi.

“Mới có ba ngày đã mất? Ừm.. Thôi mấy thứ múi miếc có chứng minh được gì đâu.” Tôi lạch cạch gõ máy tính, vừa nghĩ xem mình nên làm gì để thoát được tăng nặng hình phạt cho thân chủ, vừa lơ đãng trả lời hắn. “Gần mười năm nay cậu không có múi vẫn nằm trên còn gì?”

“…”

“Chí lí.”

Hắn cúp máy cái rụp.

End #12.
Chỉ muốn nói là Hwang Minhyun nhớ phải giữ lời mà béo lên :)) nhưng với cái tình hình chạy world tour này – có khi chạy xong lại còn ra tiếp album nữa – thì lời hứa còn dời đến lâu lắm.
Và Ong Seongwoo please béo lên một chút được khônggggggg
.
.
.
Mình đã từng nói ý tưởng của mình cho câu chuyện này cứ như cái vòi nước rỉ sét, và quả thật mình bỏ bom nó lâu quá rồi luôn. Thật ra mình vừa muốn end vừa không muốn end, vì những câu chuyện góp nhặt này, viết không lâu, quan trọng là có hàm súc không thôi. Mình đọc lại mà có một số ở phía trước làm mình muốn đội quần vì viết quá tồi…
Đấy mình ngoi lên thả thính vậy thôi, giờ mình lại lặn đây bai baiiiiiii ^^

 

SCIENCE – NGOẠI TRUYỆN 2.

CHUYỆN CỦA MINHYUN.

Hwang Minhyun là con trai của bố, giá trị lớn nhất của Minhyun chính là bố cậu chàng. Là con trai nhà có tiền có quyền, lại là con thứ, Minhyun yên tâm chơi từ mẫu giáo lên đến cấp ba thì được chạy điểm vào trường cấp ba tốt nhất thành phố, cho dù chỉ học ở lớp thường thì cũng đủ để vênh mặt với đời.

Thực ra thứ có giá trị lớn nhất của Minhyun không phải bố hắn mà là cái vẻ ngoài của hắn. Minhyun trông cao ráo, không phải kiểu to bự cục súc như Kang Dongho mà cũng không gầy nhẳng như Ong Seongwoo, Minhyun có một vóc dáng dong dỏng thư sinh, đủ mềm mại mà cũng đủ rắn chắc, thêm làn da trắng muốt trời sinh và nụ cười nhạt nhẽo khiến người khác bật cười, giọng hát thiên phú mềm mại êm ái đủ để perfect all kill bất kì cô gái – và chàng trai nào. Từ mẫu giáo đến cấp ba số lần hắn thay người yêu nhiều đến mức mẹ nó cũng mệt chả buồn đếm nữa, kệ xác ông con trai thích ong bay bướm lượn thế nào cũng được.

Minhyun nhìn thấy Jonghyun lần đầu tiên vào kì thi tám tuần học kì một, vì chúng nó thi chung một phòng thi môn Toán. Kim Jonghyun vừa bước vào lớp thì xung quanh đã reo lên từng tiếng thì thầm, có thằng không kiêng nể gì mà xông thẳng ra ngoài, gào thét:

“Kim Jonghyun thi ở phòng tao!! Hahahahaah Jonghyun thi ở phòng tao, là phòng taoooooo!!”

Minhyun vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao thì chuông đã reo lên ầm ĩ. Bước vào phòng thi với cái đầu rỗng như thường lệ, Minhyun cảm nhận rõ ràng mấy thằng con trai đằng sau mình đang phóng sát khí ầm ầm khi tên của hắn được đọc ngay đằng sau tên Jonghyun.

Hóa ra Kim Jonghyun là thiên tài môn toán.

Hwang Minhyun hôm đó liên tục chuyền giấy cho người ngồi trên đến mệt nghỉ, tay chép lia lịa, mắt liếc lên rồi liếc xuống hết công suất.

Đột nhiên đằng sau lưng có người gõ gõ, hóa ra là Choi Minki lớp năng khiếu 1. Cậu ta rành rọt:

“Gọi Jonghyun cho tôi.”

Minhyun chọc khẽ vào lưng Jonghyun. Cậu nhóc quay lại.

Giây phút ấy, Minhyun biết mình xong đời rồi. Tại sao trên thế giới này lại có một đôi mắt sáng như thế, trong trẻo và long lanh như thế cơ chứ? Kể từ khi nhìn thẳng vào đôi mắt óng ánh như làn sóng xanh ấy, Minhyun không còn biết trên đời này đang tồn tại những thứ gì nữa, chỉ còn duy nhất đôi mắt kia.

Minhyun thẫn thờ nhìn Minki và Jonghyun nhỏ giọng trao đổi với nhau, nói những lời như thể tiếng từ sao Hỏa vọng về, hoàn toàn không cùng tần số với não bộ của nó. Minhyun cứ thế ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Jonghyun, nhìn mái tóc đen bóng mượt mà của người kia.

Hết giờ làm bài, Minhyun định bụng bắt chuyện làm quen bằng cách cảm ơn cậu ta cho mình chép bài, mới kịp giơ tay lên định nắm lấy ống tay áo mà đã nắm phải một khoảng hụt hẫng:

“Này…”

“Ê Jonghyun!! Nhanh nhanh ra đây tao sắp chết rồi.”

Ong Seongwoo đứng ngoài cửa đang giãy lên đành đạch vì câu 0,5 điểm cuối cùng cậu ta nhảy qua bước quan trọng nhất mà trực tiếp viết luôn kết quả, bên cạnh là Im Youngmin cười cợt show cho tất cả tờ giấy nháp còn viết dài và cẩn thận hơn cả bài thi của Minhyun vừa nộp trong kia. Choi Minki đứng chất vấn Jonghyun vì câu hình học vừa nãy có vẻ như cậu chàng đã làm sai.

“Này, không phải chỉ cần chứng minh hai vecto đấy bằng nhau là được à?”

“Con mắt nào của mày thấy nó bằng nhau? Hai vecto đấy vuông góc! Thằng Minki sai câu này rồi hahahaa!” Ong Seongwoo chỉ tay cười cợt Choi Minki, không ngờ bị Kang Dongho to như con bò đứng cạnh lườm cho một phát phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

“Ê thế câu giải phương trình lượng giác ấy mày làm thế nào?”

“Tao hình như tính đoạn này bị thừa ấy…”

“A3*$(*!)%*…”

Minhyun đứng ngẩn ngơ nhìn một rổ người đang trò chuyện, chúng nó nói cái gì mà nó chẳng hiểu gì hết. Đột nhiên chiến hữu của Minhyun xuất hiện, vỗ vai nó:

“Đi, làm ván!”

Minhyun hôm đấy combat lần nào thất bại lần ấy, vì tâm trí của nó bận để ở hai ngôi sao trong mắt thằng nhóc ngồi trước, bận để ở cái dáng cao cao gầy gầy, gương mặt hiền lành dịu dàng khi nghe bạn bè xung quanh cãi cọ về bài thi của nó. Jonghyun dường như sống ở một thế giới khác biệt hẳn với Minhyun. Xung quanh nó tỏa ra ánh sáng của thế giới trí thức, những người chơi cùng với nó là Im Youngmin Hội phó hội học sinh khối 10, là Ong Seongwoo mới lớp 10 đã nổi danh học tanh tưởi Lý nhất cái khối này, là Choi Minki đứng đầu lớp năng khiếu 1. Minhyun nhìn xung quanh, thốt nhiên thở dài.

“Mày mà cũng phải thở dài à?” Kim Sanggyun bên cạnh đang gõ phím điên cuồng cũng phải dừng lại. Bấy lâu nay Hwang Minhyun nổi danh là sát thủ nụ cười, cả đời này chưa một ngày phải buồn bã, vì ông trời đã bao giờ bạc đãi nó đâu. Hôm nay tự dưng giở chứng?

“Mày biết Kim Jonghyun không?”

“Đ ai không biết nó? Thiên tài toán học, thi vào trường với điểm số tuyệt đối. Nè hôm nay mày ngồi sau lưng nó đúng không? Có xơ múi được gì không đấy? Èo ơi thằng đấy dễ tính cực kì luôn, tao học cùng cấp hai với nó, bài gì nó cũng cho chép tuốt tuột.”

“Sao tự dưng thằng Minhyun lại hỏi về Jonghyun? Êu tao thấy thằng đấy chảnh chó ý, hồi cấp hai bao nhiêu đứa con gái thích nó, thế mà nó lại không đổ, lúc nào cũng bảo chúng mình bây giờ cần phải học. Học cái đầu nhà nó, học cmn đến chết đi!”

“Minhyun mày hứng thú với nó à? Giỏi thì tán đi!”

“Mày điên à…” Minhyun tự dưng ngượng ngùng không lí do. “Nó chắc không thích con trai đâu…”

“Đụ, ảnh không thích con trai thì chắc chắn cũng chẳng thích con gái, em thề.” Kwon Hyunbin ngồi ở máy bên kia cũng đua mồm đua miệng sang. “Anh Minhyun cứ tán thử đi xem nào?”

“Mày điên mà bảo anh đi tán trai…” Hwang Minhyun yếu ớt phản kháng, trong nội tâm cuộn trào làn sóng mãnh liệt. Thằng Hyunbin vỗ vai nó cái bốp, đánh gãy hoàn toàn những chướng ngại vật:

“Sợ đếch gì bố con thằng nào. Các anh, mình làm một chầu, cược xem anh Minhyun có cưa đổ được Jonghyun thiên tài mọt sách không, nhé?”

End #1.

#2.

Nói thật là Minhyun cũng hoang mang chết bỏ. Kim Jonghyun học ở đầu nhà B, nó học tít tận cuối nhà D, hoàn toàn không tìm ra được cách nào để lân la nói chuyện thả thính.

Câu chuyện tán tỉnh suýt chết ở đó nếu việc thi cử không xảy ra chuyện.

Giáo viên phát hiện ra Hwang Minhyun thường ngày đầu óc treo ngược cành cây, hoàn toàn không để ý đến học hành tự dưng bài thi toán lại đột phá, mà đột phá quá đà lên tận chín điểm bảy lăm. Còn quá đà hơn nữa khi cô phát hiện ra, tên này ngồi cùng phòng thi, lại còn ngồi ngay bên dưới Kim Jonghyun thiên tài lớp năng khiếu 1. Ép Kim Jonghyun cầm bài làm của mình vượt sóng gió qua hai dãy nhà, cô giáo ngồi soi từng chữ từng từ một, phát hiện một chữ véc tơ Jonghyun viết sai thành vét tơ mà không ngờ Hwang Minhyun cũng sai y hệt.

Chuyện này thì bố Minhyun có là Chủ tịch thành phố cùng không thể nào cứu được – mà cũng không thèm cứu ông con trai, nên Minhyun bị lôi xuống phòng giáo viên làm lại bài thi. Đầu rỗng thì làm sao có thể viết ra thứ gì tốt đẹp, một tiếng rưỡi giáo viên cho nó ngồi cắn bút đã non nửa thời gian, Minhyun quyết định không làm gì nữa mà vứt cái bút nát bét đầu xuống, chống cằm mơ màng ngắm ánh nắng lọt qua khung cửa sổ.

Đột nhiên ánh nắng bị thân ảnh của ai đó che mất. Người ấy ném vào cho Minhyun một cục giấy tròn tròn, thì thào:

“Chép đi, nhanh!”

Hóa ra đó chính là Kim Jonghyun. Minhyun vẫn ngơ ngẩn nhìn không chớp mắt. Jonghyun đứng ở cửa cứ lấm lét như kiểu thằng ăn trộm, thấy thằng kia vẫn đang trơ mắt ếch nhìn mình thì khẽ gắt:

“Chép đi chứ! Nè giáo viên sắp đến rồi, tôi chuồn đây. Cẩn thận đấy nhé!”

Hwang Minhyun thẫn thờ cầm cục giấy lên mở ra, thẫn thờ chép, thẫn thờ ngắm nhìn những dòng chữ thẳng thớm dễ nhìn kia, đầu cứ lởn vởn hình ảnh Jonghyun mỉm cười gật đầu một cái khi nó ngơ ngác nói ừ ừ cảm ơn cậu.

Hwang Minhyun chẳng biết làm gì để người ta có thể nhìn thấy mình nhiều hơn, chỉ còn cách tận dụng tài năng thiên phú của bản thân – khuôn mặt và giọng hát. Tiết chào cờ nào, buổi văn nghệ nào nó cũng góp mặt, ánh mắt hắn lúc nào cũng liếc qua liếc lại chán chê mê mỏi như cái radar cho đến khi hắn tìm thấy đôi mắt sáng như sao và khuôn miệng dịu dàng đang mải tía lia cùng Ong Seongwoo kia. Và trước kì thi nào hắn cũng ngồi cầu ông bà ông vải cả một buổi tối, lặp đi lặp lại “xin cho con được ngồi gần Jonghyun xin cho con được ngồi gần Jonghyun xin cho con…”

“Ê Jonghyun ơi…” Hwang Minhyun chọt chọt vào ống tay người ngồi trước. “Tớ không làm được câu c bài hình…”

“Câu đấy khó, cậu mà làm được giáo viên dạy toán lại bắt cậu xuống kiểm tra lại đấy.” Jonghyun nhỏ giọng. “Nhảy xuống bài số 5 đi, tớ viết sẵn lời giải cho rồi này.”

“Nhưng Jonghyun ơi tớ muốn hiểu kĩ câu 4c cơ… tớ muốn hiểu hết những câu cậu viết cho tớ ý…”

“Ừ được rồi lát nữa thi xong tớ giảng cho cậu nhé? Giờ thì chép trước đi đã, điểm thi cuối kì hệ số ba đấy nên chép nhanh đi.”

Hwang Minhyun hôm ấy cực kì hài lòng khi Jonghyun từ chối buổi thảo luận đề thi cùng hội Seongwoo Youngmin. Không hiểu Ong Seongwoo bị thừa hoocmon tinh tế hay sao, Jonghyun vừa cất lời một phát anh đã ngay lập tức liếc Minhyun đầy cảnh giác. Minhyun đáp trả lại bằng một nụ hôn gió mà nó chu muốn tòe cả môi.

Hết hôm đó, Minhyun mời Jonghyun đi uống trà sữa để cảm ơn đã giúp đỡ mình trong thời gian qua. Jonghyun chối:

“Bạn bè với nhau mà, không cần phải khách sáo thế đâu!”

“Cậu đang làm tớ buồn đấy.” Minhyun sụt sịt.

“Thôi được rồi…”

Cứ thế, Minhyun nhõng nhẽo đòi Jonghyun giảng bài, rồi lại mè nheo kéo cậu chàng đi khắp nơi với lí do cảm ơn đã giúp đỡ mình học tập. Những tưởng cả thế giới này đã biết Kim Jonghyun là của mình, nào ngờ không phải…

Hôm ấy, Minhyun chờ Jonghyun mãi mà không thấy đâu, tưởng nó phải ở lại trực nhật lớp nên lò dò mò lên tận tầng ba. Trong lớp năng khiếu 1, đèn vẫn sáng trưng, qua ô cửa kính, Minhyun thấy một cô gái cùng Jonghyun đang đứng ở đó, mặt cô nàng đỏ bừng, còn nắm lấy gấu tay áo Jonghyun, đôi mắt ướt ướt. Vẻ mặt Jonghyun cực kì bối rối, cậu chàng luống cuống giựt ống tay ra khỏi tay cô bạn, lắp bắp câu xin lỗi rồi chạy thẳng ra ngoài.

Thế là tông phải Minhyun.

“Tớ vừa mới đến, chưa thấy gì cả.” Minhyun trịnh trọng. “Mình đi thôi.”

.

.

.

Sáng ngày hôm sau, cả khu nhà A râm ran đầy những tiếng bàn tán cả to cả nhỏ, những ánh mắt ngỡ ngàng cả công khai cả lén lút, lớp năng khiếu 1 cứ người qua người lại không ngớt mặc dù nằm ở vị trí chẳng đắc địa chút nào.

Chẳng cần vị trí đắc địa, có Hwang Minhyun là đủ rồi. Hơn thế nữa, lại còn là Hwang Minhyun tay cầm hai tấm vé xem nhạc kịch, đặt một tấm lên bàn Kim Jonghyun.

Cả lớp nín thở nhìn Kim Jonghyun như nhìn Bùi Tiến Dũng trong trận chung kết, thế rồi bóng vào lưới, Bùi Tiến Dũng của lớp năng khiếu 1 mỉm cười gật nhẹ đầu.

Thế giới này đảo điên hết rồi!

Ong Seongwoo nhìn muốn rớt tròng mắt ra bên ngoài. Cú shock này là quá lớn đối với một người vừa mới ngủ dậy!

Đợi Minhyun đi khuất, Seongwoo túm cổ áo Jonghyun, hỏi dồn dập:

“Yêu rồi à? Yêu nó á? Hwang Minhyun? Hwang văn nghệ, Hwang tài tử, Hwang học dốt? Thật à??”

“Mày điên à yêu với đương vớ vẩn…” Jonghyun yếu ớt phản bác. Thật ra từ trước đến giờ vẫn luôn thích thầm tên kia, tuy nhiên Jonghyun không dám tin hắn cũng thích lại mình. Nãy giờ tim phổi nhảy nhót như sắp bung ra khỏi lồng ngực, Jonghyun phải cố gắng lắm để tỏ ra thật nghiêm chỉnh, thật đoan chính trước mặt Seongwoo.

“Thôi kệ mẹ mày. Có làm sao đừng ôm tao khóc.” Seongwoo thở dài, nằm sõng xoài ra bàn, tiếp tục giấc mơ còn đang dang dở.

Hôm ấy, trong buổi hòa nhạc, bàn tay của Hwang Minhyun nhẹ nhàng nắm lấy tay Jonghyun. Tay Minhyun run run, hắn không ngừng suy nghĩ, nhỡ đâu cậu ấy không thích mình thì sao? Cậu ấy sẽ cảm thấy kinh khủng thì sao?

Tuy nhiên, một bàn tay khác của Jonghyun nhẹ nhàng đặt lên tay hai người đang nắm lấy nhau. Có trời mới biết Kim Jonghyun đã phải sử dụng bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu kìm nén và vui sướng để đặt được bàn tay mình lên tay người ấy.

Hai người chính thức trở thành một đôi, và Ong Seongwoo bắt đầu lang thang hội nhóm, lúc thì lớp học vẽ, lúc thì lớp tiếng anh, có dạo thì tham gia nhóm nhảy hoặc tham gia lớp học kỹ năng mềm. Jonghyun cũng thấy tốt, vì Ong Seongwoo từ trước đến giờ như một con sâu lười suốt ngày bám lấy mình hoặc nằm nhà, để cậu ta chơi bời bên ngoài một chút có khi lại tốt hơn. Tốt chẳng biết được bao lâu, một hôm, Ong Seongwoo cầm ống đựng giá vẽ đập bang một cái trước mặt Jonghyun.

“Đờ mờ Hwang Minhyun!”

“Sao vậy?”

“Mày chia tay nó ngay đi. Đừng để bị thằng đấy lừa nữa. Nó…nó…nó cá cược với bọn lớp khác rằng sẽ cưa đổ mày!”

“Tao biết rồi.” Jonghyun bình tĩnh, còn Seongwoo thì gào lên:

“Thế thôi? Mày chai sạn rồi à? Không có phản ứng gì nữa à? Mày yêu nó quá đến mất cả não rồi à?”

“Đừng có nói như thế, Seongwoo.” Jonghyun không biết làm sao cho thằng bạn hết nóng giận nữa. Seongwoo nhếch mép cười, mặt khinh khỉnh:

“Không như thế thì như thế nào? Chẳng lẽ lại phải nói ồ thằng đấy tốt lắm nó tán mày chỉ để thỏa mãn thú hư vinh đua đòi của mấy thằng con trai tuổi mới lớn, và mày cũng rất vui lòng với chuyện đó? Kim Jonghyun? Mày điên à?”

“Đừng nói nữa, Seongwoo. Tự tao cảm thấy phải làm thế nào cho đúng. Nếu mày không nhìn được thì đừng nhìn nữa.”

“Cái nồi! Tao cũng chẳng thèm nhìn!”

Jonghyun vò đầu bứt tai. Vừa lúc ấy, Hwang Minhyun cũng đang đứng ở ngoài cửa. Seongwoo va phải Minhyun, nhìn hắn một cái căm thù rồi xăm xắm đi thẳng không thèm ngoảnh lại. Chỉ còn mình Minhyun đứng với Jonghyun. Chẳng biết phải làm sao, Minhyun thận trọng từng chữ một:

“Cậu…sao cậu…biết?”

“Kwon Hyunbin là em chồng chị gái tôi.” Jonghyun hờ hững. Hyunbin là một thằng nhóc không bao giờ biết từ bí mật viết như thế nào, nó đã kể tuốt tuồn tuột cho Jonghyun nghe từ lâu lắm rồi. Tuy nhiên, có lẽ giống như Ong Seongwoo nói, Jonghyun bị điên rồi, thế nên mới không quan tâm người kia làm cái gì, lừa dối mình hay là sao, cứ thế đâm đầu vào thôi.

“Tớ…tớ xin lỗi. Nhưng cậu phải tin tớ, tớ thực sự có tình cảm với cậu.”

“Ừ.” Jonghyun thả một câu nhẹ bẫng, không thèm nhìn Minhyun mà lập tức đi thẳng.

Sau đó, không chỉ mối quan hệ của Jonghyun và Seongwoo rơi vào khủng hoảng, chính Minhyun cũng thế. Hai người vẫn hẹn gặp nhau để giảng bài, tuy nhiên Minhyun không bao giờ dám nhìn thẳng vào đôi mắt kia nữa. Một vài lần vô tình nhìn vào mắt nhau, hắn cực kỳ đau lòng khi Jonghyun không còn nhìn mình bằng đôi mắt trong sáng long lanh ấy nữa, cảm giác như cậu ấy không còn tình cảm với mình, không còn muốn dây dưa với mình nữa vậy.

“Chúng mình chia tay đi.”

Đầu tháng ba của năm học lớp mười hai, Jonghyun được cử lên thủ đô để học một lớp bồi dưỡng toán. Trước ngày cậu đi, Minhyun hẹn cậu xuống trước cửa nhà, rồi ráo hoảnh nói. Jonghyun không để lộ ra biểu cảm gì, lời nói nhẹ tênh:

“Ừ chia thì chia. Chúc cậu sau này hạnh phúc.”

.

.

.

Yoo Seonho là một tên nhóc lớp mười ngỗ nghịch và ham ăn. Cả cuộc đời này của nó chỉ cần ăn thôi là đủ, ăn là thứ tồn tại duy nhất còn những thứ khác chỉ là phù du. Cũng chính vì thế mà khi Hwang Minhyun tốt bụng nhường cho nó suất sườn cuối cùng, trái tim của Yoo Seonho bé nhỏ đã tình nguyện trao trọn cho Minhyun hyung.

Nếu Seonho cầm tinh con đỉa, nó sẽ là con đỉa bự nhất và mạnh mẽ nhất trần đời này. Nó bám hắn mọi lúc mọi nơi, khiến cho hắn đầu tắt mặt tối không còn biết nghĩ đến chuyện gì trên cuộc đời này nữa.Không một ai có thể ngăn được nó chạy qua ba dãy nhà để đều đặn sang lớp Minhyun, sang đến nơi là lại ca những bài ca muôn thuở.

“Anh Minhyun ơi hôm nay Chíp để quên khoai tây chiên trên lớp rồi anh có gì ăn không cho Chíp lót dạ để còn có sức chạy về lớp ăn khoai tây??”

“Anh ơi ở ngoài kia mới mở quán trà sữa nhé đi hai người tặng thêm cốc thứ ba đấy nên là anh đi cùng Chíp đi để Chíp được một mình uống ba cốc…”

“Lai Kuanlin lớp em hôm nay cướp mất đồ ăn của em rồi ahuhu, nó chê em béo anh ơi, chia đôi cơm cho em đi để em cho nó biết  thế nào là thịt đè chết người hừ hừ dám bảo ông mày béo à!”

“Em yêu anh Minhyun!”

“Seonho ơi thực ra anh thíc…”

“Vì anh Minhyun cho em rất nhiều đồ ăn, anh Minhyun ơi hãy ở bên em và cho em ăn trọn đời!” Yoo Seonho gặm xong cái chân gà rút xương cuối cùng, hạnh phúc cười híp mắt. Minhyun thở dài ngao ngán. Những tưởng nó thích mình thì chắc phải phũ một tí cho nó còn có đường lui, chứ nó như thế này thì cứ kệ đi.

Huống gì Minhyun biết thừa Kim Jonghyun ngồi bên kia đang nghẹn đến không thể ăn nổi rồi.

.

.

Đến ngày tốt nghiệp, Minhyun tìm mãi vẫn không thấy Jonghyun đâu. Hôm nay thầy giáo hiệu trưởng có đọc tên của cậu trong danh sách những học sinh xuất sắc, thậm chí còn được giải Nhì cuộc thi giải toán cấp quốc gia nữa, nhưng mà không thấy cậu ấy lên nhận giải.

Minhyun ngơ ngác nhìn khắp sân trường. Giữa hàng trăm hàng nghìn người đi qua đi lại như thế, không có Kim Jonghyun ở đó, hắn cảm thấy như mọi cố gắng sống của mình chẳng là gì ấy. Tại sao lúc đó mình lại chia tay Jonghyun? Tại sao mình không giải thích cho cậu ấy hiểu? Tại sao…Tại sao kết cục của cuộc tình này lại là chia xa?

Thất thần, Minhyun va vào ai đó, hoa, quà, bằng tốt nghiệp rơi liểng xiểng xuống đất. Hai người cùng nhau cúi xuống nhặt. Ngẩng đầu lên, mắt chạm mắt.

“Mày đi lòng vòng quanh khu vực lớp tao làm gì?” Seongwoo hếch mắt khinh thường. Minhyun không tự nhiên, đứng dậy.

“Không có gì.”

“Tìm Kim Jonghyun chứ gì? Nó chuẩn bị đi du học rồi mày không biết à? Chắc giờ vẫn đang ở trong phòng thi IELTS đấy, rảnh rỗi gì mà đến tham dự cái buổi lễ chán ngắt này…” Những lời cuối cùng Seongwoo làu bàu trong cổ họng, trời ạ, không hiểu tại sao lại có thứ gọi là ngày tổng kết trên cuộc đời này?

Hai chữ du học đánh mạnh vào thính giác Minhyun, khiến cho hắn dường như đình trệ mọi hoạt động của các giác quan còn lại trên cơ thể. Người qua người lại đông như thế, thỉnh thoảng có người nhìn hắn, thậm chí hắn còn có cảm giác nhóc Seonho đang tung tăng hớn hở chạy về hướng mình nữa, nhưng trong đầu hắn đang trống rỗng, chẳng còn nghĩ được thứ gì, cũng chẳng thể phản ứng được gì nữa.

Thốt nhiên, một giọt nước trong vắt từ hốc mắt Minhyun rơi ra, tiếp xúc với mặt sân bằng xi măng nóng hổi, nổ tung thành những hạt nước nhỏ rồi nhanh chóng bị hun khô dưới ánh nắng chói chang của mặt trời tháng năm.

.

.

“Nhưng mà cuối cùng Kuanlin vẫn mua gà đúng không?”

“Gì chứ, Chíp ghét nó. Nó toàn bắt Chíp phải hun nó một cái mới cho Chíp ăn gà…Anh Minhyun về cứu Chíp!!!”

“Chẳng lẽ anh phải hun Kuanlin thay cho em để em được ăn gà à?”

“Không được…Thôi chẳng thà cứ để em hun.” Trong điện thoại, giọng thở dài não nề của Seonho làm cho Minhyun không thể nhịn nổi cười. Hắn đưa tay bấm một hai phím đàn, âm thanh vô thưởng vô phạt vang lên làm hắn cười nhạt thêm một lần nữa.

“Vậy Chíp nhé, anh có việc rồi.”

Minhyun làm đạo diễn hình ảnh của đài truyền hình thành phố. Công việc không tính là nhàn hạ, nhưng được đi nhiều, tiếp xúc nhiều nên hắn cũng cảm thấy không có gì để phàn nàn cả. Huống gì, làm truyền thông khiến hắn có cảm giác thông tin của cả thế giới này đều nằm trong tay mình, chỉ cần dụng tâm một chút là biết người kia đang ở đâu.

Hắn cũng biết Kim Jonghyun đã về nước rồi.

Minhyun thỉnh thoảng nhìn thấy Ong Seongwoo, vì trụ sở công ty luật Seongwoo làm việc ở cách đài truyền hình đúng một cây số, hắn thậm chí còn hay mò sang đài truyền hình vì bên này có quán cafe khá ngon. Vì Seongwoo không bao giờ đi một mình mà hay đi với đồng nghiệp, nên Minhyun thậm chí còn nhìn quen cả mặt đồng nghiệp của anh ta. Trên ngón tay đeo nhẫn của Seongwoo lấp lánh một chiếc nhẫn bạc kiểu dáng đơn giản, vậy là kết hôn rồi?

Theo tính cách của anh ta, thì nếu giờ này Kim Jonghyun còn đơn côi bóng chiếc, một trăm phần trăm sẽ bị giới thiệu đi xem mặt.

Cúp điện thoại của Seonho, Minhyun đi mua cafe cho nhân viên hậu đài. Đang đứng nhịp nhịp gõ tay xuống trước quầy, nhìn xung quanh quán một lượt, hắn bắt gặp bóng lưng quen thuộc – bóng lưng mà luôn luôn ngồi ngay phía trước hắn mỗi kỳ thi. Người ấy ăn vận đơn giản, chỉ mặc áo sơ mi trắng với quần âu, mái tóc vẫn cắt tỉa gọn gàng, trông vẫn ưa nhìn sạch sẽ như thời còn học trung học, có chăng thì nét mặt trưởng thành hơn một chút, nụ cười cũng không tự tiện gửi trao, mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều khuôn mẫu công sở. Người có bóng lưng ấy đang ngồi đối diện một cô gái xinh xắn – cô nàng rất hay đi cùng Seongwoo đến đây mua cafe. Minhyun cười tự giễu, hừ, hay lắm, tất cả cuối cùng cũng chỉ là quá khứ mà thôi.

Nhưng hắn lại bắt đầu nghĩ, nếu một ngày khi Jonghyun mở mắt ra, người đầu tiên xuất hiện trong đôi mắt ấy là cô ta, Jonghyun không biết nấu ăn sẽ ôm lấy eo cô ấy khi trứng rán đang vàng ruộm trong chảo và nồi cơm tỏa hơi nóng nồng nàn, hai người sẽ ngồi trên sofa cùng uống chocolate nóng và xem một bộ phim ưa thích dưới ánh đèn vàng ấm áp,… Nếu như người đó không phải là hắn, mà là một người khác…

Thì xin lỗi, Minhyun không thể chịu đựng được.

Hắn lập tức bước về phía bên ấy, đặt cốc latte của mình xuống bàn cái rầm.

“Tôi có thể ngồi đây không?”

“Xin lỗi chúng tôi không quen anh…” cô gái dè dặt. Minhyun quắc mắt lên nhìn.

“Cô không quen tôi nhưng cậu ta quen tôi.”

“Anh…”

“Xin lỗi em nhưng có vẻ hôm nay làm em mất thời gian đến đây rồi.” Jonghyun ngắt lời, nở nụ cười hối lỗi. “Đừng nói chuyện này với Seongwoo nhé, kẻo nó lại nổi bão. Lần sau anh mời em đi ăn cơm để đền bù được không?”

“Không có lần sau.” Minhyun cắm cảu. Jonghyun cau mày gắt:

“Hwang Minhyun!”

.

.

“Giờ cậu muốn gì?”

“Muốn chúng ta quay lại với nhau.”

“Đừng có điên nữa, chúng ta chia tay được năm năm rồi. Làm gì có chuyện đã chia tay lâu như thế lại quay trở về với người yêu cũ chứ? Huống hồ hồi đó chỉ là một vở kịch nhạt nhẽo và vụng về của những kẻ lừa dối.”

“Thôi được rồi không quay trở lại.” Minhyun một hơi uống hết cốc latte, rùng mình vì lạnh nhưng rồi hắn nghiến răng bóp dẹt cái ly nhựa méo mó thấy thương. “Thế thì viết một vở kịch mới đi. Lần này không phải là vở kịch lừa dối, tôi thành thật. Tôi yêu cậu, từ giờ tôi sẽ theo đuổi cậu. Tôi tuyên bố nếu không phải là cậu thì không phải là ai khác, và cũng cảnh cáo thẳng nếu không phải tôi thì cậu sẽ ở vậy cả đời.”

Jonghyun ngẩn người.

“Huống gì ngày xưa…tuy là vở kịch nhưng…nhưng tôi là phim giả tình thật.” Minhyun cúi mặt xuống, những sợi tóc mai dài phủ kín mái tóc hắn khiến Jonghyun không nhận ra trong đôi mắt kia đang có những xúc cảm gì. Rồi Minhyun ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Jonghyun không hoang mang. “Dù sao thì tôi cũng sẽ theo đuổi cậu, thật đấy. Chúng ta không phải cứ thế là xong đâu.”

Rồi thẻ order của hắn rung lên dữ dội, làm li nước của Jonghyun trên bàn cũng sóng sánh theo. Minhyun cầm lấy thẻ, đi thẳng về quầy order, để lại Jonghyun với đôi mắt và nội tâm dao động không khác gì li nước trên bàn.

Thực ra ngày xưa đâu phải mình Minhyun phim giả tình thật? Jonghyun cũng thích hắn, nên dù có là cá cược hay gì đi nữa, cậu cũng vẫn chấp nhận tiếp tục. Có điều tình cảm được xây dựng dựa trên sự lừa dối thì chẳng thể bền lâu được, chuyện hai người chia tay là chuyện tất yếu, thế nhưng bây giờ… Jonghyun không biết mình phải làm sao nữa.

Jonghyun vẫn ngồi bần thần ở quán cafe đến tận lúc trời xẩm tối. Bên ngoài đang là giờ tan tầm, người xe đi lại như mắc cửi, cổng trước đài truyền hình kẹt cứng đã mười phút đồng hồ. Jonghyun nhẩm tính, cho dù có tiếp tục ngồi đây hay đi về nhà thì thời gian để về đến nhà cũng như nhau, thế là cậu quyết định gọi một cốc cafe đắng nữa và ngồi nhâm nhi, còn đỡ hơn xông ra ngoài kia hít khói như một chiến binh cảm tử, cuối cùng lại thành khi đi trai tráng khi về bủng beo.

Rồi đột nhiên có một bóng người cao lớn ngồi xuống ngay ghế đối diện, gương mặt mỉm cười dịu dàng. Minhyun đổi lấy cho Jonghyun cốc sữa nóng mình vừa mới gọi, cái nhìn của hắn ta làm Jonghyun bối rối:

“Biết ngay cậu sẽ ngồi ngẩn ngơ ở đây đến tận bây giờ mà. Sao lại uống cafe vào buổi tối chứ, không ngủ được… Nhưng uống sữa thì lát nữa về cẩn thận nhé, uống sữa thì dễ buồn ngủ. À cậu ăn tối chưa? Chưa đúng không? Ở đây có bánh ngọt nè tôi gọi cậu ăn tạm nhé, tôi chạy ra kia mua một ít đồ ăn để cậu mang v… Ơ Jonghyun?”

Minhyun ngẩn người khi thấy một giọt nước rơi từ mắt Jonghyun xuống bàn, vỡ tan làm trăm mảnh nhỏ rồi nhanh chóng khô đi mất.

Y như giọt nước mắt của hắn vào ngày bế giảng.

Hắn bối rối không biết làm sao, cũng không biết mình có nên rút cho Jonghyun tờ khăn giấy không, vì ngoài giọt nước ấy thì cậu cũng chẳng rơi thêm giọt nào, mắt ngay lập tức ráo hoảnh. Jonghyun cất giọng khàn khàn:

“Tôi đã ngồi suy nghĩ cả chiều nay rồi, chúng ta…”

.

.

.

“Ê tao bảo, tao sợ tối nay Daniel phải trực, mày sang với tao đi?”

“Mày chỉ được đến thế thôi à? Tao là cái bị của mày à? Mày có biết trong phim truyền hình nó gọi đây là gì không? Là thế thân, thế thân đấy! Đờ mờ tao phải làm thế thân cho chồng mày lúc nó đi vắng xong nếu như nó đ*o bận nữa thì mày đá tao về nhà hở?”

“Thôi nào người trí thức không được nói bậy.” Seongwoo cười đầy bỉ ổi. “Sang nhé?”

“Tao dẫn theo người nữa được không?”

“Bạn gái mày à? Thoải mái.”

“Không, là bạn trai.”

“Không sao, ngại đếch gì chứ, đàn ông càng có nhiều chuyện chung để nói.”

“Là Hwang Minhyun.” Tôi nói nhanh, rồi nhắm mắt lại chờ phản ứng của Seongwoo. Y như rằng…

“Thật đáng thất vọng!”

Biết ngay. Tôi thở dài cúp máy, rồi quay sang Minhyun vẫn đang ngồi đần mặt ở sofa:

“Hơi sóng gió đấy. Thay đồ rồi sang nhà Seongwoo thôi. Nó có đánh cậu thì cậu cũng không được chạy đấy nhé.”

“Xì.” Minhyun cười khẩy. “Bản lĩnh của cậu ta thì chỉ có dùng được cái hộp đựng giấy vẽ đánh tôi thôi, không phải lo. Dù sao thì cậu vẫn luôn ở cạnh tôi cơ mà.”

End.

@themeanlemon Xin lỗi cô vì hình như nó không ngọt lắm đâu ahuhu =(((

Đáng lẽ ra cái ngoại truyện này nên đăng cùng lúc với “Jonghyun và Minhyun”, thậm chí là ngay trước luôn ấy, nhưng tôi hồi đấy không nghĩ đến việc viết hẳn ra một ngoại truyện dài thiệt dài như thế này =)) ôi cái này dài quá huhu chưa bao giờ tôi viết được một chương truyện dài bằng này luôn lol, vừa nhìn lại thì tận 5k chữ lận o_o

À còn về request. Tôi vẫn đang viết huhu chẳng qua dạo này trung đội tôi ăn ơ hỗn xược quá bị phạt hơi nhiều chẳng có thời gian làm thứ gì ra hồn ._. Còn chưa kể đam mê bài bạc rồi ma sói uno các thứ =((( mợt mỏi lắm thề 😂😂😂

 

SCIENCE – #11.

20.

Kim Jonghyun rủ tôi đi du lịch. Lúc ấy có một tiền bối hồi còn học đại học nhờ tôi làm giúp một ít việc, tôi nằm bò ra bàn giữa đống giấy tờ cái xuôi cái ngược:

“Con trâu con ngựa còn làm có lúc, tao thì quần quật cả ngày. Thiết nghĩ phận mình còn không bằng con ngựa. Tao bận lắm Jonghyun ơi.”

“Lạy thím. Mày còn không phải luật sư bào chữa chính, dám lừa tao à. Mày ngay lập tức xin nghỉ phép đi với tao, đừng để tao phát điên.”

“Thế còn Daniel nhà tao với Minhyun nhà mày? Daniel xin nghỉ khó lắm.”

“Kệ mẹ đi. Mày sống với nó cả đời, không bỏ ra được hai ba ngày đi với tao à?”

Tôi không còn cách nào khác để chống lại cơn thịnh nộ của nó, đành viết đơn xin nghỉ phép ba ngày đi nghỉ với Jonghyun. Với cái tính cách của nó, tôi chẳng lạ gì khi nó dắt tôi đến thành cổ. Tuy nhiên, cái không khí trong lành yên ả ở đó lại khiến tôi bình tâm rất nhiều. Tôi và Jonghyun lang thang khắp mọi nơi, ăn thử mọi thứ đặc sản. Rồi buổi tối hôm đó, khi đang ngồi trên một chiếc thuyền con lênh đênh giữa dòng sông gió thổi mát lạnh, xung quanh là  những chiếc đèn hoa giấy sáng lung linh như những đốm đèn nhỏ được đốt giữa sông, Jonghyun trầm ngâm:

“Ngày xưa tao nghe người ta bảo có đôi vợ chồng đến đây trăng mật, rồi thích đến nỗi năm nào cũng quay lại.”

“Thế sao mày lại một hai đòi tao phải đi với mày?” Lại còn ép tôi đi bằng tàu hỏa, lắc lư nửa ngày mới đến nơi kiệt luôn nửa con người nữa chứ!

“Ôi, tại ngay lúc tao vừa đặt vé xong thì Minhyun bị tiêu chảy…” Jonghyun bắt đầu lảm nhảm. “Sau đấy hắn phải đến bệnh viện, bác sĩ phán hắn bị bệnh, phải cách li ba ngày. Tao còn cách nào khác ngoài gọi mày đi chơi cơ chứ, aizzzz…”

Thề với trời, tôi đã rất kìm nén để không đá thẳng nó xuống sông!

21.

Hôm nay xe hỏng, tôi không còn cách nào khác phải nương nhờ wifi bảo vệ khu nhà để tải Uber về, rồi ớ ra khi chung quanh chỗ tôi đứng không có một chiếc xe ô tô nào cả.

Hoang mang mất một lúc, rồi cực chẳng đã tôi gọi UberMoto. Trong trí nhớ của tôi hoàn toàn không hề có dịch vụ này tồn tại, toàn các anh Grab Bike phủ xanh mọi cung đường.

Thôi, cực chẳng đã, 3h30 bắt đầu phiên toà mà 3h15 vẫn còn đang đứng bắt xe thì chịu vậy thôi.

Khi lái xe đến tôi cứ ớ người ra vì cái áo đồng phục đẹp quá, liên tục trầm trồ hỏi người lái xe đến mức người ta ngắc ngứ không nói được gì với tôi. Đến lúc tới tòa án, tôi còn rút tiền boa cho người ta, rồi cười một cái:

“Cái áo đẹp thật!”

Tôi xuýt xoa khen cái áo đấy với Daniel, ngày khen đêm khen thậm chí đang ngồi gõ gõ máy tính cũng tự dưng dừng lại thốt lên “Ôi đẹp thế nhỉ!” Kang Daniel chọn phương pháp ngoảnh mặt làm ngơ, hắn không thèm quan tâm đến tôi đang ba hoa chích choè đang mơ màng thiếu nữ về một chiếc áo half-zip màu xanh dương.

Nhưng thực ra tôi vốn là một kẻ cả thèm chóng chán, hơn nữa nhìn nhiều ngoài đường cũng thấy nhàm, khoảng một tuần sau đó là tôi không còn nhắc gì đến cái áo ấy nữa. Daniel cũng không nói gì với tôi. Rồi năm ấy sinh nhật tôi, hắn tặng tôi một cái áo đồng phục Uber, kèm theo lời nhắn: “Chúc anh ngày càng lái lụa hơn trong trái tim em.”

Tôi chẳng biết nên khóc hay nên cười…

End #11

 

SCIENCE – #10.

19.
Seonho mời tất cả chúng tôi đến đám cưới của nó, còn đặc biệt gửi cho Hwang Minhyun cái thiệp ghi “Special guest”. Kim Jonghyun cáu bẳn kể cho tôi nghe câu chuyện này qua điện thoại, hình như còn quát thét ép Minhyun phải ngủ ở ngoài phòng khách.

“Mày làm gì căng. Người ta cũng có còn vương vấn gì chồng mày?”

“Kang Daniel thử như thế xem mày có dựng ngược lên không?”

Tôi ngẩn ra. Đúng là từ khi ở cạnh nhau đến nay – thực ra là từ khi biết hắn đến nay, hắn chưa bao giờ có dây dưa gì hay kể gì cho tôi về chuyện mình từng có bạn gái cũ, từng thích ai đó hoặc từng được ai đó theo đuổi ác liệt… Có khi nào gã này ngụy trang quá kĩ, hơn nữa mỗi ngày nấu ăn cho tôi đều bỏ thêm một ít thuốc lú lẫn vào nên tôi mới không bao giờ hỏi, cũng không bận tâm đến vấn đề này?

Đúng là một vấn đề hệ trọng của cuộc sống hôn nhân, thế mà tôi lại không biết!

Cũng chẳng bao lâu sau thì tôi biết. Một ngày đẹp trời khi mà tôi và hắn đang dắt díu nhau đi siêu thị, phía bên kia có một tiếng kêu, vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc:

“Anh Daniel?”

Tôi suýt nữa thì buột mồm gọi thằng nhóc đó là tiểu thần tiên. Trông nó phúng phính trắng nõn, má hồng hồng, mắt phượng, đôi môi xinh xắn đầy đặn, lúc khép mở hở ra hàm răng trắng bóc đều tăm tắp. Tuyệt đối là cực phẩm.

Lão chồng trẻ của tôi nhìn thấy tiểu thần tiên thì cười híp mắt, dùng cái giọng mà từ trước đến giờ tôi chưa từng nghe thấy, gọi:

“Jihoon! Lâu lắm mới gặp em!”

“Em tưởng anh đi Úc rồi là thôi không về nữa? Trời ơi cũng lâu lắm không gặp rồi nè…sao ở cùng một thành phố với nhau mà chưa bao giờ em gặp anh cơ chứ??”

Hừ, duyên phận không sâu thôi. Tôi dẩu môi, mắt liếc đi chỗ khác.

“À anh này là ai vậy anh?” Mãi một lúc lâu sau nó mới để ý rằng còn cái thằng tôi tồn tại trên đời, tò mò nhìn về phía tôi. Lão chồng trẻ lập tức kéo tôi vào lòng, cười đến rạng rỡ:

“Bạn đời của anh!”

Hừ, may cho cậu biết quay đầu là bờ, không thì cứ đợi đấy. Tôi hơi xuôi xuôi, nhìn Jihoon cười nói vui vẻ.

Nói thêm được một lúc thì Jihoon chìa ra trước mặt chúng tôi một cái thiệp cưới, trên đó dòng chữ Park Jihoon x Kim Samuel uốn lượn đến là tinh xảo. Tuy nhiên, toàn bộ lực chú ý của tôi dồn hết vào dòng “Kính gửi: Special guest Kang Daniel.”

Tối hôm đấy đến lượt thằng Jonghyun cười bỉ ổi trong điện thoại tôi:

“Úi giời? Giờ mày hiểu cảm giác của tao chưa?”

“Đờ mờ. Ít ra hồi đấy mày còn biết Yoo Seonho, còn nhìn thấy cả quá trình thằng nhóc đấy thích – bỏ cuộc – tán đứa khác. Đằng này tao với hắn học khác trường! Đờ mờ lúc tao chưa xuất hiện bên đời, hắn đã kịp làm những cái gì!”

“Thôi nguôi giận tí đi. Thằng bé kia cũng sắp kết hôn rồi mà.”

“Kết hôn rồi mà còn viết thiệp như thế à???”

“Thôi mà, xin anh” Daniel cướp lấy điện thoại của tôi, ngắt cuộc gọi. Tôi nổi bão:

“Đờ mờ có tật giật mình à??”

“Thôi mà Seongwoo… Thật mà, không có gì cả. Chỉ là trước kia ở cùng câu lạc bộ nhảy, thằng bé với anh chơi thân với nhau thôi.”

“Special cơ đấy?”

“Anh yêu em.” Daniel đột ngột nhìn thẳng vào mắt tôi, dịu dàng. “Một dòng Special guest với một câu này, em chọn đi?”

“Này dám xưng anh với tôi à xem hôm nay tôi có đập cậu ra làm tư không…” Tôi nóng bừng cả mặt, lấy gối đập hắn tới tấp. Daniel la toáng lên:

“Ong Seongwoo! Anh bị đứt dây thần kinh cảm xúc hay sao!? Trọng điểm không nằm chỗ đó!”

Trọng điểm có nằm chỗ đó hay không thì tôi vẫn đến đám cưới của Jihoon cùng Kang Daniel, giống như Kim Jonghyun khoác tay Hwang Minhyun vào đám cưới cậu Yoo và cậu Lai, chìa ra tấm thiệp Special guest.

Cũng chỉ là ái mộ một thời còn non trẻ mà thôi. Xưa có thể thầm thích, có thể công khai theo đuổi, nhưng không phải định mệnh đời nhau, chẳng trách không thành.

“Không dưng một tháng hai cái đám cưới, tốn tiền mừng.” Tôi lầm bầm. Kang Daniel cười phá lên, bốp một cái vào đùi tôi.

“Ong Seongwoo!”
End #10

 

 

SCIENCE – #9.

18.
Jonghyun xồng xộc chạy vào văn phòng của tôi, hét lớn:

“Mày biết gì chưa Ong Seongwoo! Quay lại với nhau rồi!”

“Cái quỷ gì quay lại với nhau cơ?” Tôi vẫn đang viết nốt báo cáo dài mấy chục trang sớ, vì Kim Jonghyun mà lỡ tay gõ thêm “quay lại với nhau rồi” ngay sau khoản 3 điều 137 bộ luật Hình sự.

“Có nhớ Yoo Seonho xinh trai dưới mình hai khoá không?”

“Ừ?” Tôi dửng dưng, rồi giật mình. “Ê này mày đừng đùa tao nhé quay lại là quay lại cái gì cơ?”

Yoo Seonho hồi còn đi học là fan cuồng của Hwang Minhyun, thậm chí còn tuyên bố trước toàn trường rằng đời này ngoài Minhyun ra sẽ không thích ai khác. Đến sau này khi tán đổ Lai Kuanlin, Seongwoo đã từng cười bảo Kuanlin lên phường đổi tên thành Minhyun đi là vừa.

Cơ mà chuyện tình gà bông thì cũng chẳng được lâu, lúc Seongwoo và Jonghyun ra trường thì chúng nó tan rồi.

“Sao dạo này lắm gương vỡ lại lành thế nhỉ?” Hệ luỵ của việc mải mê tọc mạch với Jonghyun là lần đầu tiên trong đời tôi phải mang việc về nhà làm. Daniel đang ngồi chơi Blossom Blast Saga, đợi đến lúc win hoa nở bung cả màn hình mới quay qua nhìn tôi đang dựa lưng vào lưng hắn:

“Vì còn yêu nhau chứ sao.”

“Thế sao ngày xưa lại chia tay?”

Daniel im lặng một hồi lâu, rồi gãi đầu:

“Xin lỗi, không phải trường hợp của em, em không biết.” Rồi hắn đột ngột rướn cổ hôn má tôi. “Nhưng mà em nghĩ là do nhận ra khoảng trống người kia để lại không gì bù đắp được.”
.
.
“Ơ thế chúng nó cứ vậy mà cưới luôn?” Tôi trố mắt nhìn. Hwang Minhyun tay còn đang mải mân mê tay Jonghyun, không buồn nhìn đến tôi mà chỉ đều đều khép miệng mở miệng:

“Chẳng thế thì sao.”

“Thằng Seonho buồn cười thế nhở ngày xưa theo đuổi Kuanlin rồi lại làm giá với nó, cuối cùng lại vẫn cứ về với nó.”

“Thường thường những kẻ đã theo đuổi được mục tiêu rồi sẽ rất tự cao, sau đó sẽ kệ mẹ con mồi dính thính còn mình vút bay ăn no ngủ kỹ.” Daniel giơ tay phát biểu, mắt liếc tôi. Tôi vênh mặt lên, vớ vẩn, ông đây làm thế bao giờ.

Miếng bánh trước mặt Minhyun bị bốc mất, một cái ghế được kéo sang. Thằng nhóc Seonho cười cười ngồi xuống bên cạnh Minhyun, quay sang cười cầu tài với tất cả mọi người. Đã lâu lắm không gặp Seonho, nó lớn hơn nhiều, trông cũng trưởng thành nhiều. Thằng nhóc nháy mắt với Daniel:

“Mục tiêu được theo đuổi không phải mới chính là những kẻ tự cao tự đại cho rằng mình có giá sao?”

“Giá mang mà xào thịt bò.” Minhyun rầu rĩ dụi đầu vào vai Jonghyun. “Ngày xưa anh có giá lắm mà cũng bị đánh tan xác.”
End #9
Tôi thấy linh cảm của mình cứ như là vòi nước bị rỉ sét ý, lúc thì lẹt kẹt mãi không chảy được tí chữ nào, lúc thì cuồn cuộn như thác chảy mây trôi…
Khổ lắm T.T

 

 

SCIENCE – #8.

16.

Bởi vì thời tiết không tốt lắm, cứ nắng lại mưa, tôi quyết định lười gội đầu một tí, vì cứ nắng lên, gội đầu tắm rửa sạch sẽ thơm tho xong, hôm sau lại chơi cho quả mưa phùn lắc rắc vừa bẩn còn vừa hôi.

Daniel thở dài, bảo rằng ghét nhất thời tiết này. Giày ai cũng ướt, tóc ai cũng có mùi nước mưa, đi qua đi lại trên cái hành lang bệnh viện dài đằng đẵng như thế không biết có bao nhiêu vi khuẩn trong người.

Chính vì thế mà sau một lần đến đưa cơm cho Kang Daniel ở bệnh viện, tôi lăn đùng ra ốm. Vậy mà có vẻ như tôi là tội đồ của cả thế giới này, không một ai thèm ngó ngàng đến tôi, tận lực tránh xa tôi như tôi là ổ dịch lớn nhất trong toàn bộ hệ Mặt trời. Hyungseob đeo khẩu trang đến trước mặt tôi, nghiêm trang:

“Anh Seongwoo, em đi mua thuốc cảm cho cả phòng…”

“Sao lại mua cho cả phòng mà không mua cho anh?” Tôi ai oán nhìn Hyungseob, còn thằng nhóc thì nín cười:

“Để không ai lây bệnh của anh đó mà.”

Thằng Minhyun biết tôi bị ốm như thế, lập tức gọi điện, qua giọng nói của nó, tôi cảm thấy thằng này đang nhịn cười đến nội thương rồi.

“Mày cho Kang Daniel uống thuốc chưa?”

“Tao ốm chứ nó ốm à?”

“Ừ, nhưng sợ mày lây cho nó.”

“Đm!”

.
.
.

Tôi vừa hắt xì vừa mở cửa bước vào nhà, dù mũi đang điếc đặc cũng vẫn có thể ngửi thấy mùi cháo hành thơm nức. Hớn hở bước vào bếp thì thấy Kang Daniel đang múc ra một bát cháo, còn thái hành tươi thả vào, tôi nịnh bợ:

“Ồ, Niel thân yêu quan tâm anh ghê!”

Đáp lại sự xun xoe của tôi, hắn thản nhiên cầm tô cháo lên thổi thổi, húp soạt ba phát hết nhẵn.

“Ơ…”

“Anh ơ cái gì. Em phải ăn cháo giải cảm trước, phòng trường hợp anh bị lây cho em.”

“ĐCM!”

“Thôi nào, phòng bệnh hơn chữa bệnh. Em nấu không nhiều cháo lắm, còn ít cháy dính ở đáy nồi, anh cạo được thì ăn. Em đi làm đây nhé, ở nhà nhỡ đâu lên cơn cảm cúm thì mệt lắm.”

Đồ vô tâm! Cả thế giới này đối xử với Ong Seongwoo bạc bẽo như thế à?

Tôi tức tối bỏ ra phòng khách. Ngồi phịch xuống ghế salon, tôi ngẩn người khi thấy trên bàn là một bịch thuốc bự kèm theo hướng dẫn sử dụng từ A đến Z, giờ này uống thuốc này, giờ kia uống thuốc kia. Cuối tờ giấy còn có p.s:

Em vẫn còn để phần anh một ít cháo ở trong nồi, nhớ hâm lại cho nóng. Quên mất, xin nghỉ ốm đi, đừng hành hạ nhân loại. Hôm nào anh khỏi ốm thì nhớ nhắn cho em để em gọi người đến phun thuốc khử trùng nhé! Yêu Seongwoo của emmmm~

“Cuối cùng thì cũng chỉ biết cái thân!” Tôi lầm bầm.

Mãi rồi 2, 3 ngày sau, khi thời tiết bắt đầu ổn định trở lại thì tôi khỏi ốm. Đúng lúc này, thì lần lượt, từ trưởng phòng, phó phòng đến Ahn Hyungseob, đến Hwang Minhyun thậm chí Park Woojin hay Kim Jonghyun bắt đầu dính bệnh.

Kang Daniel không phải ngoại lệ.

Tôi đeo khẩu trang lượn một vòng văn phòng, đến mỗi một bàn đều dừng lại kí cho một chữ Karma to đùng, cười khẩy rồi lả lướt bước đi. Không một từ ngữ nào có thể diễn tả được sự hả hê của tôi lúc bấy giờ.

Hừ, quả báo đến sớm!

End #8.

Tôi cảm thấy cái này rất nhạt…nhạt lắm ấy T.T 

Thề luôn thứ khó nhất trên đời chính là viết thể loại này, bởi vì những con nào không có gấu thì lấy đâu tư liệu mà viết những thứ sến súa yêu đương… Thế nên tôi quyết định dừng cuộc chơi ở mẩu chuyện số 20 vì  cuộc sống tinh thần nhạt nhẽo đã ngăn bước chân tôi T.T

Anw chúc mọi người có một Valentine vui vẻ ❤