26NNN – #2: TRUNG ĐỘI KHÓA QUẦN.

Người ta bảo mặc đồng phục vào thì ai trông cũng giống như ai, từ đó sẽ tạo nên cảm giác an toàn và ngang bằng về vị trí trong xã hội, khiến người ta ảo tưởng về một thứ tên là “bình đẳng.”

Chắc bình đẳng về vị trí trong xã hội thôi. Chứ còn những đứa nào đẹp, thì khoác bao lên trong cũng đẹp. Hwang Minhyun vừa thay quân phục, một hàng nước miếng đã lặng lẽ rơi…

“Ê, Minhyun.” Jonghyun phải nuốt nước bọt lấy can đảm mấy lần mới dám cất lời. “Cậu… Chưa kéo khoá quần…”

Cả lũ còn lại lập tức nhìn xuống quần của mình. Kim Jaehwan âm thầm quay lưng đi, kéo roẹt một cái.

Minhyun vừa nóng mặt vừa kéo khoá, liếc nhìn Jonghyun bằng ánh mắt thù địch, rồi cũng rồng rắn kéo nhau rà ngoài tập trung.

Kang Dongho nhìn như một ông quản giáo – mà thực ra cậu ta cũng đảm nhận chức vụ chẳng khác quản giáo là bao – Đại đội trưởng. Nghe thì oai nhưng thực ra chính là một con culi không có lối thoát, phải thức khuya dậy sớm, đôn đốc các bạn. Seongwoo nhìn Dongho đang khản cả giọng hét các bạn xếp hàng cho đúng trung đội, thốt nhiên thở dài nhìn thằng bạn của mình. Kim Jonghyun nhận chức trung đội trưởng, cậu chàng đau khổ trong bộ quần áo bùng nhùng như cái bao, chỉ biết đứng đực như trời trồng nhìn cái trung đội chợ vỡ của mình, thầm rít gào nguyền rủa một trăm lần kẻ nào đã đôn cậu lên chức vụ này.

Thực ra Seongwoo lẫn Jonghyun đều biết, những đứa nào gia đình có chút quyền thế đều được sắp xếp làm đại đội, trung đội, tiểu đội trưởng phó các kiểu, nên Kim Jonghyun dù biết trước cục than nóng này sẽ rơi trúng người cũng không cam lòng mà bật khóc. Đứng trên cao đâu có sung sướng gì, việc thì nhiều ăn chửi cũng không ít, lấy đâu thời gian đi lượn vài vòng xung quanh, nhắm lấy một bạn đẹp, xin info rồi thả thính nữa chứ!

“Hey Trung đội trưởng B5! Kim Jonghyun! Sắp xếp lại hàng của cậu đi! Toàn đại đội chú ý gióng hàng! Này Kim Jonghyun!” Kang Dongho quát.

“Cậu có nghe tôi nói không hả tại sao cậu lại…” Rồi Dongho nín bặt khi người đang quắc mắt lên nhìn cậu là một người khác chứ không phải Kim Jonghyun.

“Jonghyun đi cầu rồi, xin lỗi nhé.” Choi Minki cười cười nhìn Dongho, nháy mắt một cái rồi trầm giọng. “Đừng có hét lên như thế. Cậu đang cầm micro đấy.”

“Tớ… Tớ…ô kê…” Kang Dongho mặt đỏ bừng lên như vừa bị ai chuốc say khướt, vội vàng quay người bỏ chạy.

Chắc say tình.
.
.
.
“Mày đi cầu sao lại bắt tao theo?”

“Vì tao không mang tiền.”

“Mày có thể chỉ lấy tiền của tao rồi đi chứ sao lại lôi tao theo?”

“Vì tao thích.” Jonghyun thở dài khoan khoái, nói vọng ra. Seongwoo tựa người bên cửa chỉ còn biết lắc đầu ngán ngẩm. Cậu ta đang muốn trốn việc, kéo mình trốn chung thì có.

Cạch.

Cửa mở.

Seongwoo há mỏ nhìn kẻ đang vừa kéo khoá quần vừa huýt sáo kia, nuốt nước miếng ực một phát, rồi lập tức quay mặt đi trước khi nó nhảy dựng lên rồi hét toáng:

“Aaaaaaa… Biến thái!!! Anh dòm trộm tôi đúng không đúng không đúng không…uhm~”

Seongwoo không để cậu ta nói hết câu, lập tức lao vào bịt cái miệng đó lại. Chết tiệt, mồm to thế. Cậu ta bự như một con bò, chẳng mấy mà đã vùng ra được, giương ánh mắt nhìn anh như một kẻ tội đồ. Seongwoo liếc nhìn thấy kẻ này đeo băng tiểu đội trưởng, lại còn là B5, cũng biết khó mà lui không thèm chấp vặt nữa, nhỡ cậu ta cậy chức cậy quyền ép anh đi đổ xe rác hoặc là cuốc đất thì nguy to.

“Anh biến thái!”

“Tôi không phải biến thái.” Seongwoo chậm rãi trả lời. Hình như cậu kia còn đang khóc? Mắt ươn ướt rồi kìa?

“Anh là biến thái. Không biến thái thì đứng đây làm gì?”

“Tôi chờ bạn đi cầu.”

“Chờ ngoài kia chứ chờ trong này à?”

“Nó đòi tôi đứng nói chuyện với nó. Với lại…” Seongwoo nhếch mép. “Sao cậu không kéo khoá quần trước lúc mở cửa đi? Chính cậu show hàng cho tôi nhìn còn bày đặt…”

Cậu trai đang bù lu bù loa bỗng chốc im bặt, mặt đỏ như cà chua chín. Lắp bắp một hai chữ biến thái, cậu chàng chạy thẳng không thèm ngoái đầu lại.

Vừa lúc đó thì Jonghyun đi cầu xong, mở cửa bước ra ngoài, vừa bước vừa kéo khoá quần. Ong Seongwoo đột nhiên phì cười, rồi gập cả người cười không kiểm soát.

“Cậu cười cái gì mà cười?” Jonghyun khó hiểu. Seongwoo vẫn cười không thể kiểm soát – nếu sàn sạch chắc anh lăn ra sàn mà cười luôn rồi mất. Anh chỉ tay vào quần Jonghyun, khó khăn phun từng từ ngắt quãng giữa nụ cười quằn quại:

“Haha… Chúng ta… Chúng ta là..trung đội không kéo khoá quần! Hahahahahahaha…!”

“Đồ biến thái.” Jonghyun đỏ mặt, đạp cho Seongwoo một phát rồi lôi xềnh xệch anh ra ngoài xếp hàng.
End #2

26NNN – #1: BẠN ĐẸP TRAI.

Seongwoo uể oải nhìn mẹ đang thao thao bất tuyệt dặn mình thuốc này làm gì, thuốc kia làm chi, khăn nào để lau mặt khăn nào lau người, thịt hộp ở đâu ruốc ở đâu, tự dưng muốn thở dài.

Phải rồi, anh sắp nhập ngũ. Nhập ngũ là từ nói ra ai cũng rùng mình xuýt xoa, trong đầu tự động chạy video 101 kiểu phạt trong quân ngũ, chạy đến những ngày phải gấp chăn màn giữa buổi trưa, cả trung đội vác súng chạy việt dã, mỗi tuần chỉ được gọi điện thoại về nhà sáu phút, những đêm văn nghệ bên ánh lửa, những ngày sấp mặt nuôi lợn nuôi gà.

Nhưng đấy là hàng auth. Còn Seongwoo nhập ngũ, là hàng super fake.

“Có gì đâu mẹ. Chỉ 26 ngày thôi mà, con cũng không chết được.”

“Mày làm mẹ chẳng yên tâm tí nào. Mày cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn ấy, vào trong đấy người ta giã ra bã mất! Trời ơi là trời Seongwoo con trai tôi phải làm sao…”

“Ôi…” Seongwoo ngán ngẩm thở dài. Anh đã cho mẹ biết mình đi quân ngũ 26 ngày là một cách nói khác của tạm thời mất não trong 26 ngày, tuy nhiên nhìn mẹ đau khổ như sắp tống con trai vào tù khiến Seongwoo tự hỏi chẳng lẽ hôm đó mẹ mình không thèm nghe mình nói gì? Hoặc là nghe mà không thèm quan tâm? Trời ạ mẹ có thể bớt cải lương được không???

Seongwoo ngán ngẩm xách cái vali to bự toàn đồ ăn, khoác balo đựng quần áo trên vai, chào mẹ đi ra khỏi cửa. Mẹ anh đứng vẫy vẫy, còn đưa khăn chấm nước mắt (?) khiến anh chỉ muốn xông vào mà lắc lắc, mẹ à tỉnh lại đi, đừng diễn nữa!

Xe của bố đã chờ sẵn bên ngoài. Seongwoo được bố đưa đến trường, đứng ngẩn ngơ giữa sân chờ Kim Jonghyun đến. Hai người lần lượt lên xe, rồi Seongwoo vì phải dậy sớm quá mà lăn ra ngủ, ngủ đến không còn màng hình tượng, cũng chẳng để ý gì đến xung quanh.

“Ê, mày. Đừng ngủ nữa, nhìn bạn bên trên kìa.” Jonghyun lay lay Seongwoo, rồi chỉ vào bạn nam ngồi đằng trước. Chỉ có thể nhìn nghiêng, nhưng đó cũng là một góc nghiêng sắc nét, mũi cao môi hồng, mắt một mí đang nhìn thẳng về phía trước, tóc nâu mềm mại, tai thì cắm tai nghe. Có vẻ vì thế nên cậu chàng không biết Kim Jonghyun đang thầm đánh giá cậu ta bằng ánh mắt nửa hâm mộ nửa càn rỡ, soi xét. Seongwoo liếc liếc, rồi bĩu môi:

“Đẹp trai đâu mà đẹp trai.”

“Đẹp mà. Trông như cáo sa mạc ấy. Tao nghe đồn nếu không tìm được người yêu ngay kì quân sự này thì mình sẽ ế hết bốn năm đại học đấy?”

“Nhưng tao nghe đồn những mối tình ở nơi tập quân sự sẽ mãi mãi ở lại nơi tập quân sự. Cuối cùng cũng chia tay thôi. Mày thích à?”

“Cái gì chứ… Người ta muốn có một tình yêu dài lâu mà…” Jonghyun thở dài.

“Lạy hồn. Lớp mình còn chưa quen hết mà đã đòi kiếm người yêu. Mày đừng chọc cười tao nữa. Tao đi ngủ đây.”

“Suốt ngày ngủ. Tìm người yêu trong giấc mơ đi con.”
.
.
.
Seongwoo và Jonghyun được phân vào cùng một phòng sáu người, phòng 212. Sáu người thì hết bốn người học cùng lớp với nhau luôn rồi, Seongwoo thấy cực kì thoải mái.

“Ê Choi Minki mang gì mà những hai vali một balo thế?”

“Một vali skincare, một vali đồ ăn. Balo đựng quần áo.” Minki vuốt ngược bộ tóc nó mới đi cắt ngày hôm qua lên, lộ ra làn da bóng loáng khiến lũ còn lại nhìn thôi cũng loá cả mắt.

“Thế sao Jaehwan chỉ mang có hai cái balo?”

“Không có thứ gì thiếu, chỉ sợ tiền không nhiều.” Jaehwan cười cười. “Tớ sẽ mua hết ở trên này. Những năm cái cửa hàng tạp hoá, sợ đếch gì.”

Seongwoo gật gù. May mà thứ gì mình cũng mang vừa đủ. Nhìn Choi Minki đang chật vật xếp từng hàng từng hàng mask, sữa rửa mặt, toner, serum,…vào ngăn tủ, anh rùng mình nghĩ liệu mai kia thằng này có lôi mặt mình ra làm đồ thí nghiệm hay không…

“Ê tao để tóc thế này có sao không nhỉ?” Youngmin tóc đỏ rực rỡ như trái cà chua, đưa tay lên gãi gãi đầu. Sanggyun lắc đầu quầy quậy:

“Không được, đi nhuộm lại đi. Mày bị lôi ra cạo đầu thị chúng thì ai mà cứu được.”

“Tao nhuộm lại màu xám khói nhé? Hạt dẻ? Mật ong? Xanh rêu?”

“Mày đi nhuộm đen lại cho thiên hạ thái bình.” Seongwoo đi ngang qua vỗ vỗ đầu nó hai phát, rồi đi thẳng ra chỗ Jonghyun. Thằng này vẫn đang ngơ ngẩn nhìn cậu bạn đẹp trai mặt cáo sa mạc kia không chớp mắt, nhìn một cách công khai và lộ liễu. Cậu bạn đẹp trai – Hwang Minhyun, làm như không thấy gì, cứ từ từ mà sắp xếp đồ đạc. Seongwoo thở dài:

“Ê, Kim Jonghyun. Sắp đồ ra đi.”

“Mày ơi, trắng…” Jonghyun chỉ thở ra được một câu rồi im bặt. Chắc chết lâm sàng rồi.

Hwang Minhyun quay ra liếc Kim Jonghyun một cái sắc lẹm.

Jonghyun nấc lên một tiếng ngắc ngoải rồi lăn đùng ra chết trong tiếng tim nổ đùng đoàng bang bang bang trong lồng ngực.

Cái này chắc được gọi là “tình yêu sét đánh”?

End #1.
Đây có lẽ sẽ là câu chuyện xàm nhất của mình mất =)))

 

26 NGÀY NHẬP NGŨ – ONGNIEL, OPTIMUSPOCKY.

Câu chuyện 26 ngày “nhập ngũ” của Ong Seongwoo và đồng bọn.
Nghe đồn đi học quân sự mà không kiếm được gấu thì sẽ ế đến hết đời…

by Febpish. completed.

OngNiel, OptimusPocky, BaekRen, YoungDong.

MỤC LỤC:

#1.        #2.       #3.        #4.

#5.      #6.        #7.      #8.        #9.       #10.

#11.      #12.      #13.      #14.      #15.       #16.

#17.      #18.      #19.      #20.      #21.       #22.

#23.       #24.       #25.     #26 (END).

NGOẠI TRUYỆN:

#1. TRƯỚC.      #2. SAU.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

LS #2 – MR. KINDERGATEN

For @syaorankunyo.

.___________.

“Em thưa thầy.” Kang Euigeon đẹp trai nhất lớp chồi giơ tay, gương mặt non nớt đầy vẻ nghiêm túc. “Jaehwan tè vào bô của em.”

“Ừ được rồi cu Đào ngoan của thầy ra rửa tay đi rồi thầy đổ bô cho em nhé. Đừng giận cu Diếp khổ thân, là thầy không tìm thấy bô của nó.” Thầy giáo trẻ tuổi trên má có ba ngôi sao cười mà như mếu, đưa tay lên cào cào tóc.

“Alo Kim Jonghyun? Tao thông báo cho mày nếu mười lăm phút nữa mày không đến đón Kwon Hyunbin nhà mày về thì tao sẽ gói ghém nó sang lớp lá cho Kim Donghan giày xéo! Đến ngay! Tao còn một rổ trẻ con đây này không tiện trông coi mình thằng cu Bin nhà mày đâu!”
.
.
.
“Cu Bin lại không nghe lời rồi, thế là hư đấy nhé.” Jonghyun lắc đầu, thở dài. Thằng bé là con chị gái nó, có thế nào cũng vẫn phải yêu thương bảo vệ. Nhưng thằng này nghịch vl…

“Không phải lỗi do con cậu ạ, là anh Hoàng lớp lá đánh con trước!”

“Hoàng là anh nào ra đây chú nói chuyện chút với?”

“Chú tìm con à?” Một nhóc con xông ra, thằng bé được mẹ buộc cho cái khăn vải xô tam giác bên cổ để xì mũi, tuy nhiên cái khăn trông như tô điểm cho vẻ ngoài trắng trẻo của nó vậy vì trông nó sạch sẽ vô cùng, cảm giác người lớn hẳn so với lũ nhí nhố ở đây. Trông nó thực sự rất trắng, như một cục bông mềm mềm, mái tóc đen mướt, đôi mắt một mí hơi xếch và môi mỏng, người thì không lấm lem bùn đất lại còn chảy nước mũi như thằng cu Bin mà thơm ngan ngát mùi đào dễ chịu. Chừng ấy cũng đã đủ để người ta xao xuyến, Jonghyun dịu dàng:

“Sao con trêu cu Bin nhà chú? Em nó còn nhỏ, con phải nhường em chứ?”

“Nó đi bậy mỗi góc nhà một bãi xong bảo đấy là lãnh địa của nó!” Thằng nhóc hếch mặt. “Trong khi con đã đánh dấu từ hôm trước rồi. Tất cả những chỗ con đã ị qua, đều là của con!!”

Jonghyun trợn mắt lườm Seongwoo.

“Hôm qua tao cho chúng nó xem Thế giới động vật, tập tính của chó sói, haha…”

“Đừng có chống chế. Mày trông trẻ như thế này mẹ mày đi nghỉ lễ cũng không yên.”

Mẹ Seongwoo là giáo viên mầm non, nhưng đang đợt hè mà ông con trai lớn tồng ngồng đi học xa nhà được về nghỉ nên ép thằng con đi làm bảo mẫu trường mẫu giáo thay mình, mình thì đang vi vu tận đảo Jeju với chồng. Mới hai ngày trôi qua mà Seongwoo cảm giác cửa địa ngục chỉ cách mình một ngón tay, anh thấy như cuộc đời này không có thứ gì đáng sợ bằng bọn trẻ con. Nhìn Jonghyun đang nghiêm túc nói chuyện với thằng bé trắng tinh kia, Seongwoo suy tính một hồi rồi túm áo của Jonghyun, gào khóc thảm thiết:

“Tao xin mày Jonghyun, nể tình chúng mình là bạn cùng phòng kí túc, mày đến làm với tao hết hè này đi, nha? Tao xin thề khi về kí túc tao sẽ dọn dẹp cho mày một tuần!”

“Một tuần?”

“Không, một tháng!”

“Thành giao!”
.
.
.
“Hoàng à thầy phải nói bao nhiêu lần đây…” Jonghyun khổ sở muốn chết, cố gắng nài nỉ thằng bé Hoàng lớp lá đang lôi mình xềnh xệch này. Cậu không dám giật tay ra vì sợ nó ngã, nhưng sao cái tay trắng trắng tròn tròn ấy lại khoẻ thế không biết! “Thầy nói nè… Chúng mình cùng là nam, không chơi trò gia đình được, em có thể sang bên kia…ờ Hyemin kìa, Junghee kìa, Jooeun kìa, nhiều như thế! Thầy không chơi trò gia đình với em được…”

“Thầy đừng có nói dối! Hôm qua thầy Seongwoo có chơi với nhóc Euigeon! Thầy không chơi với bé thì bé ăn vạ nhé?”

“Thôi được rồi nào Hoàng ngoan, không được phá như thế…”

“Cu Bin! Cu Diếp! Ra đây chơi với anh!”

Hai đứa, một cắm trên vành tai cọng cỏ dại, một mũi dãi lòng thòng chạy ra. Thằng nhóc trắng trẻo như một ông cụ non thực thụ, nó phân phó:

“Chúng mày là con, anh là bố. Còn thầy Jonghyun…” Mặt nó chợt đỏ lên. “Thầy là mẹ.”

Jonghyun bóp trán. Đến chịu thằng nhóc này. Cậu không biết làm sao để nói cho thằng bé biết mình không thể cùng nó chơi cái trò này. Thằng bé lăng xăng đi qua đi lại, đây nè cái này là của con nè bố sẽ dùng cái này mẹ dùng cái này… Không còn cách nào khác, Jonghyun nhắm mắt đưa chân, thôi thì mình không thể so đo với trẻ nhỏ được.

“Trước khi bố đi làm mẹ không thơm bố một cái à?”

“…”

Chụt.

“Thôi thì để bố thơm mẹ.” Thằng bé hài lòng. “Bố đi làm, mẹ ở nhà chờ bố nhé!”

Jonghyun nghiến răng, cười mà như mếu gật đầu với thằng bé. Ôi bé Hoàng ngây thơ của thầy, tại sao còn bé mà em đã như thế hả?

Jonghyun nghiến răng nhìn Ong Seongwoo say sưa đọc cổ tích Andersen cho lũ nhóc bên kia, mày giật giật khi anh chàng luyên thuyên: “Nàng tiên cá không thèm lên bờ tìm hoàng tử, hoàng tử cũng đếch thích đi du thuyền nên cả đời hai người không bao giờ gặp nhau. Mà nói thật với mấy đứa nàng tiên cá xấu lắm, người ta tìm được rất nhiều những bộ xương cá xấu ơi là xấu ở bờ biển, thôi nếu mà cho mấy đứa xem thì huỷ hoại tuổi thơ lắm, haizzz…”

Jonghyun nhìn Seongwoo thở dài mà thầm khinh bỉ. Hừ, cậu ta mới chính là kẻ huỷ hoại tuổi thơ của chúng nó.

“Bin đừng ngủ nữa! Anh mua bánh cho Bin!” Diếp đá mông cu Bin một cái, rồi nó chìa cho thằng bé con cái kẹo sữa chua chảy nhão tự lúc nào. Jonghyun vội đòi lấy vì sợ thằng cháu ăn vào đau bụng, tối về mẹ nó đánh mình chứ đánh ai? Đang lục túi tìm xem còn cái kẹo nào cho cu Diếp và cu Bin không, Jonghyun chợt giật mình vì ngoài cửa có tiếng da thịt va chạm với mặt đất cái bịch, rồi tiếng hét thảm thiết:

“Aaaaaa”

“Hoàng? Sao thế em??” Jonghyun hốt hoảng khi thấy thằng bé nằm sõng xoài ở dưới sân. Có lẽ nó bị ngã chỗ bậc tam cấp. Nghĩ đến chuyện thằng bé trượt chân như thế, rồi nhỡ đập đầu vào đâu, rồi nhìn cái áo trắng tinh của nó lấm lem vết bẩn, tim Jonghyun cứ thót lên từng đợt.

Dẫn nhóc con vào nhà vệ sinh rửa tay chân, thằng nhóc rất gan, chỉ mím môi, mắt long lanh nước. Jonghyun đau lòng ôm lấy nó, dịu dàng xoa đầu:

“Hoàng ngoan. Đau lắm đúng không? Thầy thổi cho em nhé? Khổ thân… Sao lại bị như thế cơ chứ.”

Nghe Jonghyun ngọt ngào bên tai, lại được bàn tay mềm rửa mặt, phủi áo, rửa tay cho, nó bắt đầu mếu máo. Những giọt nước long lanh rơi xuống làm Jonghyun luống cuống chẳng biết làm thế nào, vừa đưa tay lau vừa lẩm bẩm:

“Ôi, biết làm sao cho em hết khóc đây…”

Rồi cúi xuống, hôn khẽ một cái lên má nó.

Thằng nhóc ngay lập tức nín bặt, còn cười đến là ngọt ngào:

“Mẹ thơm bố cái nữa nhé?”

Jonghyun gõ cốp vào trán nó:

“Trẻ con mà bày đặt!”

“Bé nói đúng mà!”

Rồi thì mùa hè nóng bức cũng qua đi trong tiếng cười giòn tan của lũ trẻ. Jonghyun không dám nói với chúng nó là mình chỉ đến dạy cho vui, với lương là một tháng không cần dọn phòng. Thằng Hyunbin thì biết nhưng nó là trẻ con nên không chấp, mà cũng vì nó là trẻ con nên lúc nhớ lúc quên, nó chẳng nói chuyện đó với ai cả.

Kết quả ngay ngày hôm sau, Jonghyun vừa dọn đồ lên kí túc xá, mệt tưởng chết thì Seongwoo cầm điện thoại đưa cho cậu.

“Gì đấy?”

“Nghe đi.”

Trong điện thoại là tiếng nấc khe khẽ. Rồi lại một tiếng nấc nữa, nghe ai oán, não nề, trách móc. Tiếng nấc khiến Jonghyun cảm giác như mình là một kẻ tội đồ, cậu lập tức lắp bắp:

“Hoàng… Đừng khóc…”

“Thầy… À anh ơi…huhuhu….hức…”

“Ngoan, anh đây.”

“Anh phải chờ bé nhé.” Nó nấc thêm cái nữa. “Bé sắp lên lớp một rồi, thành người lớn rồi! Bé sẽ đến tìm anh, thật đấy!”

“Ừ được rồi, vậy nhớ phải ăn uống đầy đủ để cao lớn khoẻ mạnh nhé, anh chờ em nè.” Jonghyun cười.

“Vâng anh ơi, bé bảo này, bé thíc… Tút tút tút…”

Hết tiền.

Jonghyun thở dài đưa máy cho Seongwoo, thầm nhủ đến mấy hôm nữa rảnh sẽ gọi điện cho thằng bé. Rồi lu bu mấy ngày cũng đến lúc được nghỉ ngơi, Jonghyun xin số mẹ Seongwoo để gọi điện về. Nằm lăn lộn trên giường, cứ nghĩ đến chuyện thằng bé sẽ reo lên như chuông ngân khi biết đấy là mình gọi, Jonghyun lại tự tủm tỉm cười.

“Cô ơi bé Hoàng lớp lá đâu cô?”

“Gia đình nó mới chuyển đi rồi con.”

“Sao ạ?” Jonghyun bật dậy. Ở đầu dây bên kia, mẹ Seongwoo thở dài:

“Bố mẹ nó chuyển đi nơi khác làm ăn. Hôm qua bố mẹ nó đến đón mới nói cô biết… Tội nghiệp, thằng bé khóc dữ lắm, cô không biết số con nên gọi cho thằng Seongwoo, nhưng gọi nhỡ mấy chục lần…”

“Con biết rồi ạ.” Jonghyun nói nhanh. “Cô ơi, tên thật của bé con là gì ạ?”

“Thằng bé tên là Hwa… Tút tút tút…”

Lại hết tiền.

Ngay lập tức phi ra ngoài mua cái thẻ điện thoại, gọi thì mẹ Seongwoo không nghe máy, Jonghyun gọi thẳng về nhà, đòi chị cho gặp thằng cu Bin.

“Bin, nói cậu biết tên anh Hoàng là gì?”

“Anh Hoàng là anh Hoàng, cậu bị điên à?”

“Không phải, tên thật ấy. Con không biết thì mai hỏi bé Diếp hộ cậu nhé.”

“Anh Diếp có biết cái gì đâu.”

“Thế thì hỏi cô giáo?”

“Cô cũng chẳng biết ý.”

“Đờ mờ cậu lại đánh cho, mày mới không biết cái gì ấy!”

“Kim Jonghyun chị mày đánh mày đấy ai cho mày nói bậy với trẻ con hả???”

Jonghyun phải đợi Ong Seongwoo đến lúc anh chàng đi tắm về. Vừa lau tóc, Seongwoo vừa cười:

“9h tối gọi lại thì may ra mẹ mới nghe máy. Mà cậu muốn hỏi tên ai? Thằng bé suốt ngày quấn lấy cậu, trắng trắng mềm mềm ấy á?”

“Ừ.”

“Hwang Minhyun. Nó là Hwang Minhyun. Tôi biết nó từ lúc nó học lớp chồi rồi.”

Jonghyun chỉ gật đầu không đáp, lặng yên giữ cái tên Hwang Minhyun trong đầu.

Mùa hè rất nhanh lại tới, rồi thêm một mùa hè nữa, một mùa hè nữa… Jonghyun quay cuồng trong sách vở, học lên Đại học rồi quyết định học cả Thạc sĩ. Đang năm ba đại học thì có bạn gái, Jonghyun dẫn cô gái đi gặp Seongwoo. Đến lúc tiễn cô ấy lên xe bus rồi, Seongwoo xoa cằm:

“Này tao thấy cô ấy quen quen…”

“Quen gì mà quen?”

“Trông nhỏ nhỏ trắng trắng, mắt một mí xếch như cáo sa mạc, nè… Tao thấy giống Minhyun vãi.”

“Mày điên à, cô ấy là cô ấy còn nó là nó. Huống hồ gì Minhyun là trẻ con, chưa tốt nghiệp cấp hai ấy.”

Seongwoo lặng im không đáp. Jonghyun cũng không biết nói gì thêm, chỉ ngồi nhìn đường phố đã lên đèn, nhìn người đi qua đi lại hối hả, xô bồ.

Thế giới có bảy tỉ người, có bao nhiêu người giống Hwang Minhyun?

Nó chỉ là một đứa trẻ.

Jonghyun chia tay người yêu sau hai tháng ngắn ngủi – nói đúng hơn là bị đá, vì cô gái nói không thể chịu đựng được khi cậu nhìn mình mà trong mắt lại như đang nhìn người khác. Jonghyun tự biết mình sai, lập tức đồng ý chia tay với người ta.

Một khoảng dài những năm tháng tuổi trẻ Jonghyun chỉ dùng để học hành, đến mức Ong Seongwoo cười cợt cậu rằng đến cuối đời cũng chẳng có kỉ niệm nào đẹp để nhớ về, chẳng có mối tình thơ nào mà hoài niệm, vì có mỗi một cô người yêu mà còn chưa từng nắm tay người ta.

“Mày có chắc là tao không có không?”
.
.
.
“Nè chị thấy hiệu trưởng bảo phải mất nhiều tiền lắm để mời em về dạy?”

“Chị nói gì vậy? Em chỉ là thạc sĩ bình thường thôi mà!”

“Thôi dù sao thì cũng là nhân tài… Lại còn đẹp trai hihihhi.”

Người phụ nữ lớn hơn Jonghyun tầm hai ba tuổi, cười cười vỗ vai cậu. Jonghyun chỉ mỉm cười xã giao, tay khẽ đẩy gọng kính. Cậu hơi hơi khó chịu khi chị gái ấy cứ sáp gần vào cậu, đụng chạm tay chân. Đúng lúc định đưa tay lên gạt tay người kia ra, thì có một sinh viên trẻ đứng chắn trước hai người. Cậu ta mặt mũi trẻ măng, người vương mùi đào thoang thoảng, mắt xếch mũi cao môi mỏng, một vẻ đẹp hiếm có.

Jonghyun ngẩn người. Cậu trai trẻ cất giọng trong trẻo:

“Thầy có thể tránh ra một chút không ạ?”

“Ờ…ừ.”

“Bé cảm ơn.”

Cậu gật đầu một cái rồi đi thẳng, còn Jonghyun thì đứng hoá đá.

Giảng viên nữ bên cạnh nhìn theo bóng dáng cao lớn của cậu trai, lẩm bẩm:

“To như cái bồ đa rồi còn xưng ?”

“Không sao, rất dễ thương.” Jonghyun cười, rồi quay lại nhìn mãi bóng dáng cao gầy ấy, cứ thế mỉm cười vui vẻ suốt cả ngày hôm đó.
.
.
.
“Minhyun, em chưa nộp bài luận cho thầy. Cả lớp chỉ còn mình em.”

“Bé cố tình đấy.”

“Đừng có đùa nhây. Không được xưng hô như thế.”

“Vậy xưng bố gọi mẹ nhé?”

“Hwang Minhyun!”

Jonghyun gắt lên, mặt đã đỏ hết cả. Hwang Minhyun bật cười, tiến đến véo véo má Jonghyun:

“Đã thích mà còn bày đặt. Nè, anh Seongwoo kể cho em nghe hết rồi, anh mười năm qua chỉ chờ người ta… May mà người ta có tình cảm với anh đấy, không thì…”

“Ai thích cậu cơ? Tôi không thích cậu!”

“Em đã mở câu nào nói anh thích em chưa?”

Jonghyun bị hớ, im bặt.

“Thôi không sao, anh tự thừa nhận thế là tốt. Không uổng công bé tìm anh mười năm qua.”

“Tôi bảo rồi đừng có mà xưng bé!”

“Thế gọi mẹ xưng bố nhé?”

“Tôi khâu miệng cậu lại nhé?”

“Thôi được rồi thế thì anh em đi… Mười tuổi không thành vấn đề mà EM ha?”

“Hwang Minhyun!”
End.
Thật ra tôi vẫn không biết làm sao để tag =)) ơ nghĩa là người ta follow mình hay mình phải follow người ta? Khó hiểu…
Và xin lỗi hình như cái kết hơi cụt huhu T.T

 

 

 

 

LOVE STORY – PD101 SS2.

Những câu chuyện này được viết theo request của các bạn (trên wattpad), vì thế, đây là truyện viết bởi mình và các bạn ấy.

 from @themeanlemon.
OptimusPocky
 from @syaorankunyo
from @xingxing990917
4. Chuyện ở Dubai
Taehyun x Sungwoon
from @asmileypotato
Sorry Sorry team
from @syaorankunyo
Kim Sanggyun x Noh Taehyun
from @snhr_xxxx

 

 

 

 

 

 

 

 

STAR – OPTIMUSPOCKY.

Jonghyun từng nói thích nhất là ngắm sao.

Hwang Minhyun bảo, tao cũng thích ngắm sao lắm. Sao trong mắt mày ấy.
Ngày Minhyun đi, hắn cẩn thận cất vào trong túi bức ảnh người ấy đang cười, đôi mắt lấp lánh y như vì sao trên trời kia.

Jonghyun ở nhà cầm chặt tờ giấy bảo đảm, đánh dấu đầu tiên vào tờ lịch cũ mèm trên tường. Ngày đầu tiên Minhyun đi. Còn 546 ngày nữa.

Một ngày nọ, Jonghyun gặp được một đứa trẻ. Nó rách rưới, bẩn thỉu, lấm lem từ đầu đến chân. Nó nằm thoi thóp giữa đám người tản cư đã chết như ngả rạ ven đường. Lúc Jonghyun tiến đến lay nó, nó khẽ hé mắt ra, rồi đôi tay tưởng như đã rũ xuống ấy bám chặt lấy tay anh. Giữa cái khung cảnh tang thương, giữa cái mùi đốt đống rấm khắp nơi ấy, Jonghyun mủi lòng đem nó về nhà.

Jonghyun vẫn cứ đều đặn dùng đất, dùng vôi, dùng bất kể thứ gì để mà đánh dấu tờ lịch.

546 ngày đã trôi qua được mười lần,thời thế đã thay đổi, Jonghyun vẫn miệt mài đánh dấu quyển lịch chi chít bùn đất. Thằng bé nhận xét: “Nó giống y như con hồi ba mới nhặt con về vậy.” Jonghyun chỉ cười, rồi nghẹn một lúc lâu sau mới nói:

“Nó cũng giống y như ba lớn của con ngày ba nhặt được hắn về.”

Nói đến ba lớn, bọn họ cũng chẳng phải đợi lâu nữa. Vài tháng sau, người ta mang về cho Jonghyun một tờ giấy. Thằng bé tham gia lớp bình dân học vụ nên cũng bập bẹ được ít nhiều. Đọc xong, nó lặng lẽ ra ngoài cầu ao làng ngồi trầm mặc.

Vật đi kèm chỉ có một bức ảnh, đằng sau có rất nhiều vết cứa ngắn bằng đầu móng tay dính đầy đất, xếp thành mấy hàng dài ngay ngắn. Ở góc dưới bức ảnh là một hình ngôi sao xiêu vẹo. Jonghyun im lặng cất bức ảnh đó vào một cái rương. Lúc gập cái nắp rương lại, chẳng hiểu sao lại có giọt nước lấp lánh rơi xuống.
.
.
Jonghyun gặp Minhyun khi đang đi đào củ ráy về ăn. Lúc ấy trời tối lắm, tối đến xám xịt, đến chẳng nhìn rõ mặt người. Trong không khí phảng phất mùi ngai ngái lờm lợm, lại còn mùi khói đốt và hơi khói lập lờ phảng phất. Jonghyun vấp phải Minhyun, thằng bé đó vừa mới nhìn thấy mẹ nó và em nó kết thúc cuộc đời ngắn ngủi của mình, nó đang ôm mặt rấm rứt khóc, không khóc to lên được mà cứ nghèn nghẹt trong cổ họng. Jonghyun đến vỗ vai nó, nó ngẩng lên nhìn. Jonghyun bảo, ê, sao mày lại ở đây, về với tao đi. Giờ tao cũng chỉ còn một mình.

Một thời gian sau, Minhyun nói với Jonghyun, khi tao vừa đến đây, trời tối lắm. Tao, mẹ tao và em tao lạc lối rất lâu. Rồi hai người cũng mất. Rồi mày xuất hiện. Đôi mắt mày lúc ấy là bầu trời duy nhất của tao, bầu trời đầy sao rực rỡ.

Gánh nặng, đói kém, khổ sở, Minhyun lén Jonghyun đi đăng kí làm phu đồn điền cao su. Lúc Jonghyun biết được giận mãi không thôi, nhưng Minhyun nói, chỉ mười tám tháng thôi, mày phải yên tâm ở nhà đợi tao.

Minhyun lấy tiền đưa Jonghyun lên phố huyện chụp lấy một bức ảnh. Nó đi cũng chỉ mang theo bức ảnh ấy bên người. Nó còn mua lấy một quyển lịch – dù cả hai đứa đều chẳng biết xem như thế nào. Minhyun nói, mày cứ đếm đến Tết này, qua cái Tết thứ hai tao sẽ trở về.

Lúc trở về cũng chỉ có bức ảnh ấy. Và tờ giấy báo tử của nó.
.
.
.
Một thời gian sau, Jonghyun và thằng bé chuyển đi nơi khác sống theo chính sách của Nhà nước. Rồi cũng ở lại đó. Thằng bé lớn lên, Jonghyun cho nó đi học đàng hoàng, rồi lấy vợ, rồi sinh con đẻ cái.

Mấy lần thằng bé kêu ba lấy vợ đi. Jonghyun chỉ cười, rồi nhìn tờ lịch be bét ấy hồi lâu. Nó cũng không muốn hỏi nữa.

Một ngày nọ, Jonghyun nhìn thấy trên TV, trong một MV ca nhạc kiểu mới mà đứa cháu gái thường xem, có hình ảnh một cậu trai. Trắng lắm, đôi mắt một mí đuôi xếch, gương mặt ngây thơ.
Jonghyun mỉm cười. Đã bao năm nay chưa từng rơi nước mắt, nhưng cuối cùng lần này cũng không kìm được nữa.

Màu đen tràn ngập nghĩa trang. Thằng bé – giờ đã thành một người đàn ông trung niên, ôm lấy bia mộ mà gào khóc. Trên bia là một chàng trai có đôi mắt sáng hơn sao. Đặt bên cạnh đó là một chiếc hộp trong đựng quyển lịch bé bằng quyển vở, cũ nát tàn tạ.
.
.
.
Hwang Minhyun giật mình tỉnh giấc. Vừa mới quay xong MV cho tiền bối Orange Caramel, và hắn mệt quá đã ngủ mất. Có lẽ vì thế mà giấc mơ vừa rồi thật con mẹ nó kì quặc.

Hắn mơ thấy một bầu trời tối đen. Rất lâu. Rồi sau đó, nhờ có hai ngôi sao mà nó trở nên sáng rỡ như ban ngày.
Hắn mơ thấy mình đang sống cùng một thiếu niên, thứ duy nhất hắn thấy là nụ cười hiền lành của người đó, và đôi mắt cong cong sáng như hai vì sao kia. Hóa ra chủ nhân của hai vì sao đó chính là người thiếu niên này.

Hắn mơ thấy mình rời khỏi thiếu niên đó, lòng đau đớn mà vẫn phải nuốt nước mắt. Hắn nhìn thấy thiếu niên từ đằng xa, tay lau đi giọt nước bướng bỉnh vừa rơi xuống mà cảm thấy tâm can cũng rơi hết xuống rồi.

Hắn mơ thấy những gương mặt đáng sợ, những cái roi to bằng cổ tay, những cái bánh bao mốc meo nhai chẳng khác rơm rạ, những mủ cao su, những mùi ngai ngái của xác người chết, thấy sự kinh tởm khi đi ngang qua khu rừng cao su mà dưới mảnh đất màu mỡ ấy là những người đã từng ở cạnh hắn. Hắn mơ thấy đôi tay xương xẩu bẩn thỉu của mình ngày ngày vuốt ve gương mặt trên tấm ảnh ấy, rồi lại quay mặt sau khắc một đường.

Mỗi một đường khắc là một ngày hắn nhớ người kia.

Rồi cảnh cuối trong giấc mơ ấy chính là một roi quật vào gáy hắn, khi mà hắn đang gắng hết sức mình trèo qua hàng rào thép gai để thoát ra ngoài. Lúc ấy, cơ thể hắn rơi bẹp xuống đất, mắt hắn cũng mờ dần, chẳng còn chút sinh khí. Hắn chỉ nhìn thấy mơ màng hai đốm sáng dịu dàng đang vẫy gọi mình ở phía trước.

Rồi thì tỉnh dậy.

Hắn nghe thấy tiếng gọi mình ở phía xa xa, và tiền bối Nana thì đang vẫy tay hắn. Lật đật chạy đến, hắn ngẩn người.

“Minhyun, làm quen đi, đây là Jonghyun, thực tập sinh mới của công ty mình!”

“Xin chào Minhyun.” Thiếu niên cười đến hiền lành, đuôi mắt cong cong. “Mình là Kim Jonghyun, năm nay 16 tuổi, thích nhất là ngắm sao.”

Định thần lại một lúc, rồi Minhyun cũng đưa tay ra, mỉm cười:

“Mình là Hwang Minhyun. Mình cũng thích ngắm sao lắm, sao trong mắt cậu ấy!”
End.

 

SCIENCE – #13.

THE FIRST TIME WE MET.

(Không theo ngôi thứ nhất nữa nhe)

“Kim Jonghyun là ai?”

“Thất vọng cho cậu không biết tôi là ai, hừ, tôi cứ tưởng hôm tôi đứng lên trước toàn trường nhận thưởng vì là học sinh duy nhất của khối 10 được 39/40 điểm trong kì thi hè thì cái tên Kim Jonghyun này đã khắc sâu vào tiềm thức của cả thế giới rồi chứ.” Jonghyun khinh bỉ nhìn Minhyun, đưa cốc trà lên miệng uống một ngụm cho nhuận giọng. Lâu lắm mới có một buổi được nghỉ ngơi vui vẻ thế này, và Kim Jonghyun là kẻ nhạt nhẽo ý tưởng đến mức ngoài việc lôi cả đám đi uống trà chiều ăn bánh ngọt nói chuyện phiếm thì không nghĩ ra được gì hay ho và đột phá hơn. Thất vọng cho một kẻ làm tài chính cần đầu óc nhanh nhạy. Hwang Minhyun vừa mới thú nhận rằng ấn tượng đầu tiên của hắn khi nghe thấy Kim Jonghyun là một mảnh mờ mịt thì đã ngay lập tức ăn một tràng.

Seongwoo cười khinh bỉ:

“Còn tao thì không quan tâm mày là ai, vì hồi đấy mày được 9 Lý còn tao thì 10.”

“Nói nữa đi, giờ hỏi mày F là gì P là gì N là gì có mà chỉ lên gu gồ.”

“Thế lần đàu tiên mày gặp Daniel mày nghĩ gì?” Seongwoo xắn một miếng bánh bông lan bỏ miệng, họ ngồi bàn ngay cạnh cửa sổ, ánh nắng cứ nhảy múa trong cốc trà của Seongwoo làm anh thích thú đong đưa nó mãi không nỡ uống. Jonghyun ngồi trầm ngâm hai giây, thở dài.

“Lần đầu gặp Daniel à…ờ… Khi đấy tao nghĩ, mày kèo dưới chắc rồi.”

“Kim Jonghyun!” Seongwoo tí nữa phun bánh vào mặt bạn. Người đâu mà đã thẳng thắn còn có duyên dễ sợ.

“Còn em lần đầu gặp anh cũng nghĩ anh kèo dưới chắc rồi.” Daniel đẩy đĩa bánh trước mặt mình sang bên Seongwoo, còn rót thêm trà vào chiếc cốc vốn dĩ chưa hề vơi của anh, nhưng sau đó cầm lên uống cạn.

“Nhưng mà lần đầu gặp Ong Seongwoo, tôi vẫn luôn nghĩ cậu ta rất hài hước, là cái kiểu sẽ đứng ở trung tâm của mọi cuộc nói chuyện ấy. Lúc nào cậu cũng thu hút người khác – hoặc cố tình thu hút người khác bởi sự tếu táo của mình.” Minhyun trầm ngâm. “Nhưng thực ra cậu rất gồng.”

“Vì áp lực phải hoàn hảo trước xã hội thôi.” Seongwoo cười khẩy. “Tôi có phải con khỉ trong rạp xiếc đâu mà ngày nào cũng diễn trò được. Thực ra thì…cậu biết cái kiểu mà một số loài động vật như hươu sao hay công thường sử dụng ngoại hình để thu hút những con khác giới không? Tôi cũng đại loại vậy đó, cảm thấy lúc mới gặp thì nên thu hút người khác một chút để nhanh chóng có bạn, lúc tôi thấy đủ rồi thì sẽ tém bớt lại thôi.”

“Chỉ em mới làm anh ấy cười thật lòng thôi.” Daniel chen miệng vào, đôi mắt lấp lánh sự đắc ý. “Hồi đi học kỹ năng mềm cùng anh ấy, nụ cười nào của anh Seongwoo cũng tươi tắn dã man.”

Minhyun và Jonghyun thức thời cùng cúi xuống uống trà, không bàn luận thêm.

“Nhưng mà lần đầu gặp Jonghyun ấy… Minhyun ngồi đực ra một lúc thì tự nhiên sực nhớ ra gì đó, bắt đầu trầm ngâm thả rớt bản thân vào ký ức xa xôi. “Mắt của cậu ấy sáng lắm, lúc cười nhìn còn sáng hơn, cong cong rồi dịu dàng kinh khủng.”

“Ừ. Hồi đấy làm quen vì nó có nụ cười bạc nhược, nhìn là muốn xông vào chà đạp.” Seongwoo không dùng được những từ mỹ miều như Minhyun, bởi vì anh là bạn chứ có phải người yêu Jonghyun đâu. “Thấy thằng này mặt hiền khô cười lên còn cam chịu vãi chưởng, nghĩ là ờ mình có thể làm đại ca của nó ha, thế là chơi cùng.”

“Ngờ đâu bị tao sai đi mua đồ ăn sáng suốt ba năm.” Jonghyun tỉnh bơ trả treo.

Seongwoo cạn lời.

End #13.

Tự dưng cái truyện từ thời xa lắc này trồi lên có làm các bạn bất ngờ không… hôm nay mình kiểu bị lên đồng đó cả tuần không viết được chữ nào thế là giờ mình bắt đầu xả như vào mùa tưới tiêu…

và cái chương này thì nó cũng nhảm nhí và lên đồng y như mình bây giờ vậy =))))) huhu hoặc là mình quá high với đống ảnh dạo này của Seongwoo-ssi, người chứ có phải tượng đâu mà nét nào cũng đẹp như khắc :(((((

và cái chương này thì nó cũng nhảm nhí và lên đồng y như mình bây giờ vậy =))))) huhu hoặc là mình quá high với đống ảnh dạo này của Seongwoo-ssi, người chứ có phải tượng đâu mà nét nào cũng đẹp như khắc :(((((

 

SCIENCE – #12.

22.
Hwang Minhyun tập gym, người nhà mình thì không kéo đi lại kéo tôi đi cùng.

“Ong Seongwoo, cậu bị Daniel đàn áp quá lâu rồi, hãy vùng lên đi!” Cậu ta nắm chặt tay tôi, đôi mắt bừng bừng ngọn lửa hừng hực. Tôi nhìn cũng chẳng buồn nhìn nữa, lắc đầu ngao ngán:

“Hey Hwang Minhyun, phải chăng cậu cũng bị Kim Jonghyun đàn áp quá lâu nên đòi khởi nghĩa? Thích làm con giun xéo lắm cũng quằn thì làm một mình đi, tôi quá mệt để đi tập gym.”

Ba ngày sau trên tay mỗi đứa bọn tôi là một cái thẻ gym mới cóong.

Daniel lúc nghe được tin này ôm bụng cười quên cả thở, hắn bày ra cái bộ mặt đáng ghét, tay vỗ bụng tôi bồm bộp.

“Haha…Seong…Seongwoo…anh mà lên được múi…thì trời cũng có múi! Nhìn kìa bầu trời chia làm sáu múi! Hahahahh..”

“Ngồi đấy mà chế nhạo tôi đi.” Tôi nghiến răng nhéo một cái vào cái bụng cơ nào ra cơ nấy của hắn. “Ông đây nói được làm được!”
.
.

Ngày đầu tiên đi tập về, Kang Daniel nấu cho tôi một bàn ức gà, toàn là ức gà luộc, vừa khô vừa bở, còn bảo tập gym chỉ được ăn thế này thôi.

Ngày hôm sau hắn sắm nguyên cả con gà về làm gà quay thơm lừng, còn tốt bụng giữ lại mỗi ức cho tôi để luộc lên chấm muối ớt.

Lại thêm ba ngày nữa, tôi thoái thác với Minhyun rằng, nay phải đi ăn cưới bạn. Hôm sau thì là ăn cưới em họ. Hôm sau nữa là hàng xóm, ngày tiếp theo là của một ông anh phòng bảo vệ. Minhyun lầm bầm trong điện thoại, được lắm, Ong Seongwoo cậu cũng chỉ được bằng ấy tiền đồ thôi.

Kang Daniel nhìn tôi vừa tọng đùi gà vào miệng vừa mặt không đổi sắc nói chuyện với Minhyun, lại cười cười gắp thêm cho tôi mấy miếng sườn bò hầm. Hừ, anh đây còn ăn chưa sướng miệng, chồng thì toàn cho ăn ức đến mức da bọc xương như này lấy đâu ra mà cơ với bắp!!

Kim Jonghyun đi công tác ba tháng trở về, mở cửa là Hwang Minhyun áo sơ mi trắng không cài nút nào đứng cười hờ hững khoe cơ bụng đều tăm tắp.

Jonghyun đánh rơi hàm xuống đất cái bộp.

Lại ba ngày sau, Hwang Minhyun thiểu não đến tìm tôi, rền rĩ về vấn đề Jonghyun ép mình ăn nhiều quá đến mất hết cả múi rồi.

“Mới có ba ngày đã mất? Ừm.. Thôi mấy thứ múi miếc có chứng minh được gì đâu.” Tôi lạch cạch gõ máy tính, vừa nghĩ xem mình nên làm gì để thoát được tăng nặng hình phạt cho thân chủ, vừa lơ đãng trả lời hắn. “Gần mười năm nay cậu không có múi vẫn nằm trên còn gì?”

“…”

“Chí lí.”

Hắn cúp máy cái rụp.

End #12.
Chỉ muốn nói là Hwang Minhyun nhớ phải giữ lời mà béo lên :)) nhưng với cái tình hình chạy world tour này – có khi chạy xong lại còn ra tiếp album nữa – thì lời hứa còn dời đến lâu lắm.
Và Ong Seongwoo please béo lên một chút được khônggggggg
.
.
.
Mình đã từng nói ý tưởng của mình cho câu chuyện này cứ như cái vòi nước rỉ sét, và quả thật mình bỏ bom nó lâu quá rồi luôn. Thật ra mình vừa muốn end vừa không muốn end, vì những câu chuyện góp nhặt này, viết không lâu, quan trọng là có hàm súc không thôi. Mình đọc lại mà có một số ở phía trước làm mình muốn đội quần vì viết quá tồi…
Đấy mình ngoi lên thả thính vậy thôi, giờ mình lại lặn đây bai baiiiiiii ^^

 

SCIENCE – NGOẠI TRUYỆN 2.

CHUYỆN CỦA MINHYUN.

Hwang Minhyun là con trai của bố, giá trị lớn nhất của Minhyun chính là bố cậu chàng. Là con trai nhà có tiền có quyền, lại là con thứ, Minhyun yên tâm chơi từ mẫu giáo lên đến cấp ba thì được chạy điểm vào trường cấp ba tốt nhất thành phố, cho dù chỉ học ở lớp thường thì cũng đủ để vênh mặt với đời.

Thực ra thứ có giá trị lớn nhất của Minhyun không phải bố hắn mà là cái vẻ ngoài của hắn. Minhyun trông cao ráo, không phải kiểu to bự cục súc như Kang Dongho mà cũng không gầy nhẳng như Ong Seongwoo, Minhyun có một vóc dáng dong dỏng thư sinh, đủ mềm mại mà cũng đủ rắn chắc, thêm làn da trắng muốt trời sinh và nụ cười nhạt nhẽo khiến người khác bật cười, giọng hát thiên phú mềm mại êm ái đủ để perfect all kill bất kì cô gái – và chàng trai nào. Từ mẫu giáo đến cấp ba số lần hắn thay người yêu nhiều đến mức mẹ nó cũng mệt chả buồn đếm nữa, kệ xác ông con trai thích ong bay bướm lượn thế nào cũng được.

Minhyun nhìn thấy Jonghyun lần đầu tiên vào kì thi tám tuần học kì một, vì chúng nó thi chung một phòng thi môn Toán. Kim Jonghyun vừa bước vào lớp thì xung quanh đã reo lên từng tiếng thì thầm, có thằng không kiêng nể gì mà xông thẳng ra ngoài, gào thét:

“Kim Jonghyun thi ở phòng tao!! Hahahahaah Jonghyun thi ở phòng tao, là phòng taoooooo!!”

Minhyun vẫn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao thì chuông đã reo lên ầm ĩ. Bước vào phòng thi với cái đầu rỗng như thường lệ, Minhyun cảm nhận rõ ràng mấy thằng con trai đằng sau mình đang phóng sát khí ầm ầm khi tên của hắn được đọc ngay đằng sau tên Jonghyun.

Hóa ra Kim Jonghyun là thiên tài môn toán.

Hwang Minhyun hôm đó liên tục chuyền giấy cho người ngồi trên đến mệt nghỉ, tay chép lia lịa, mắt liếc lên rồi liếc xuống hết công suất.

Đột nhiên đằng sau lưng có người gõ gõ, hóa ra là Choi Minki lớp năng khiếu 1. Cậu ta rành rọt:

“Gọi Jonghyun cho tôi.”

Minhyun chọc khẽ vào lưng Jonghyun. Cậu nhóc quay lại.

Giây phút ấy, Minhyun biết mình xong đời rồi. Tại sao trên thế giới này lại có một đôi mắt sáng như thế, trong trẻo và long lanh như thế cơ chứ? Kể từ khi nhìn thẳng vào đôi mắt óng ánh như làn sóng xanh ấy, Minhyun không còn biết trên đời này đang tồn tại những thứ gì nữa, chỉ còn duy nhất đôi mắt kia.

Minhyun thẫn thờ nhìn Minki và Jonghyun nhỏ giọng trao đổi với nhau, nói những lời như thể tiếng từ sao Hỏa vọng về, hoàn toàn không cùng tần số với não bộ của nó. Minhyun cứ thế ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng Jonghyun, nhìn mái tóc đen bóng mượt mà của người kia.

Hết giờ làm bài, Minhyun định bụng bắt chuyện làm quen bằng cách cảm ơn cậu ta cho mình chép bài, mới kịp giơ tay lên định nắm lấy ống tay áo mà đã nắm phải một khoảng hụt hẫng:

“Này…”

“Ê Jonghyun!! Nhanh nhanh ra đây tao sắp chết rồi.”

Ong Seongwoo đứng ngoài cửa đang giãy lên đành đạch vì câu 0,5 điểm cuối cùng cậu ta nhảy qua bước quan trọng nhất mà trực tiếp viết luôn kết quả, bên cạnh là Im Youngmin cười cợt show cho tất cả tờ giấy nháp còn viết dài và cẩn thận hơn cả bài thi của Minhyun vừa nộp trong kia. Choi Minki đứng chất vấn Jonghyun vì câu hình học vừa nãy có vẻ như cậu chàng đã làm sai.

“Này, không phải chỉ cần chứng minh hai vecto đấy bằng nhau là được à?”

“Con mắt nào của mày thấy nó bằng nhau? Hai vecto đấy vuông góc! Thằng Minki sai câu này rồi hahahaa!” Ong Seongwoo chỉ tay cười cợt Choi Minki, không ngờ bị Kang Dongho to như con bò đứng cạnh lườm cho một phát phải ngậm bồ hòn làm ngọt.

“Ê thế câu giải phương trình lượng giác ấy mày làm thế nào?”

“Tao hình như tính đoạn này bị thừa ấy…”

“A3*$(*!)%*…”

Minhyun đứng ngẩn ngơ nhìn một rổ người đang trò chuyện, chúng nó nói cái gì mà nó chẳng hiểu gì hết. Đột nhiên chiến hữu của Minhyun xuất hiện, vỗ vai nó:

“Đi, làm ván!”

Minhyun hôm đấy combat lần nào thất bại lần ấy, vì tâm trí của nó bận để ở hai ngôi sao trong mắt thằng nhóc ngồi trước, bận để ở cái dáng cao cao gầy gầy, gương mặt hiền lành dịu dàng khi nghe bạn bè xung quanh cãi cọ về bài thi của nó. Jonghyun dường như sống ở một thế giới khác biệt hẳn với Minhyun. Xung quanh nó tỏa ra ánh sáng của thế giới trí thức, những người chơi cùng với nó là Im Youngmin Hội phó hội học sinh khối 10, là Ong Seongwoo mới lớp 10 đã nổi danh học tanh tưởi Lý nhất cái khối này, là Choi Minki đứng đầu lớp năng khiếu 1. Minhyun nhìn xung quanh, thốt nhiên thở dài.

“Mày mà cũng phải thở dài à?” Kim Sanggyun bên cạnh đang gõ phím điên cuồng cũng phải dừng lại. Bấy lâu nay Hwang Minhyun nổi danh là sát thủ nụ cười, cả đời này chưa một ngày phải buồn bã, vì ông trời đã bao giờ bạc đãi nó đâu. Hôm nay tự dưng giở chứng?

“Mày biết Kim Jonghyun không?”

“Đ ai không biết nó? Thiên tài toán học, thi vào trường với điểm số tuyệt đối. Nè hôm nay mày ngồi sau lưng nó đúng không? Có xơ múi được gì không đấy? Èo ơi thằng đấy dễ tính cực kì luôn, tao học cùng cấp hai với nó, bài gì nó cũng cho chép tuốt tuột.”

“Sao tự dưng thằng Minhyun lại hỏi về Jonghyun? Êu tao thấy thằng đấy chảnh chó ý, hồi cấp hai bao nhiêu đứa con gái thích nó, thế mà nó lại không đổ, lúc nào cũng bảo chúng mình bây giờ cần phải học. Học cái đầu nhà nó, học cmn đến chết đi!”

“Minhyun mày hứng thú với nó à? Giỏi thì tán đi!”

“Mày điên à…” Minhyun tự dưng ngượng ngùng không lí do. “Nó chắc không thích con trai đâu…”

“Đụ, ảnh không thích con trai thì chắc chắn cũng chẳng thích con gái, em thề.” Kwon Hyunbin ngồi ở máy bên kia cũng đua mồm đua miệng sang. “Anh Minhyun cứ tán thử đi xem nào?”

“Mày điên mà bảo anh đi tán trai…” Hwang Minhyun yếu ớt phản kháng, trong nội tâm cuộn trào làn sóng mãnh liệt. Thằng Hyunbin vỗ vai nó cái bốp, đánh gãy hoàn toàn những chướng ngại vật:

“Sợ đếch gì bố con thằng nào. Các anh, mình làm một chầu, cược xem anh Minhyun có cưa đổ được Jonghyun thiên tài mọt sách không, nhé?”

End #1.

#2.

Nói thật là Minhyun cũng hoang mang chết bỏ. Kim Jonghyun học ở đầu nhà B, nó học tít tận cuối nhà D, hoàn toàn không tìm ra được cách nào để lân la nói chuyện thả thính.

Câu chuyện tán tỉnh suýt chết ở đó nếu việc thi cử không xảy ra chuyện.

Giáo viên phát hiện ra Hwang Minhyun thường ngày đầu óc treo ngược cành cây, hoàn toàn không để ý đến học hành tự dưng bài thi toán lại đột phá, mà đột phá quá đà lên tận chín điểm bảy lăm. Còn quá đà hơn nữa khi cô phát hiện ra, tên này ngồi cùng phòng thi, lại còn ngồi ngay bên dưới Kim Jonghyun thiên tài lớp năng khiếu 1. Ép Kim Jonghyun cầm bài làm của mình vượt sóng gió qua hai dãy nhà, cô giáo ngồi soi từng chữ từng từ một, phát hiện một chữ véc tơ Jonghyun viết sai thành vét tơ mà không ngờ Hwang Minhyun cũng sai y hệt.

Chuyện này thì bố Minhyun có là Chủ tịch thành phố cùng không thể nào cứu được – mà cũng không thèm cứu ông con trai, nên Minhyun bị lôi xuống phòng giáo viên làm lại bài thi. Đầu rỗng thì làm sao có thể viết ra thứ gì tốt đẹp, một tiếng rưỡi giáo viên cho nó ngồi cắn bút đã non nửa thời gian, Minhyun quyết định không làm gì nữa mà vứt cái bút nát bét đầu xuống, chống cằm mơ màng ngắm ánh nắng lọt qua khung cửa sổ.

Đột nhiên ánh nắng bị thân ảnh của ai đó che mất. Người ấy ném vào cho Minhyun một cục giấy tròn tròn, thì thào:

“Chép đi, nhanh!”

Hóa ra đó chính là Kim Jonghyun. Minhyun vẫn ngơ ngẩn nhìn không chớp mắt. Jonghyun đứng ở cửa cứ lấm lét như kiểu thằng ăn trộm, thấy thằng kia vẫn đang trơ mắt ếch nhìn mình thì khẽ gắt:

“Chép đi chứ! Nè giáo viên sắp đến rồi, tôi chuồn đây. Cẩn thận đấy nhé!”

Hwang Minhyun thẫn thờ cầm cục giấy lên mở ra, thẫn thờ chép, thẫn thờ ngắm nhìn những dòng chữ thẳng thớm dễ nhìn kia, đầu cứ lởn vởn hình ảnh Jonghyun mỉm cười gật đầu một cái khi nó ngơ ngác nói ừ ừ cảm ơn cậu.

Hwang Minhyun chẳng biết làm gì để người ta có thể nhìn thấy mình nhiều hơn, chỉ còn cách tận dụng tài năng thiên phú của bản thân – khuôn mặt và giọng hát. Tiết chào cờ nào, buổi văn nghệ nào nó cũng góp mặt, ánh mắt hắn lúc nào cũng liếc qua liếc lại chán chê mê mỏi như cái radar cho đến khi hắn tìm thấy đôi mắt sáng như sao và khuôn miệng dịu dàng đang mải tía lia cùng Ong Seongwoo kia. Và trước kì thi nào hắn cũng ngồi cầu ông bà ông vải cả một buổi tối, lặp đi lặp lại “xin cho con được ngồi gần Jonghyun xin cho con được ngồi gần Jonghyun xin cho con…”

“Ê Jonghyun ơi…” Hwang Minhyun chọt chọt vào ống tay người ngồi trước. “Tớ không làm được câu c bài hình…”

“Câu đấy khó, cậu mà làm được giáo viên dạy toán lại bắt cậu xuống kiểm tra lại đấy.” Jonghyun nhỏ giọng. “Nhảy xuống bài số 5 đi, tớ viết sẵn lời giải cho rồi này.”

“Nhưng Jonghyun ơi tớ muốn hiểu kĩ câu 4c cơ… tớ muốn hiểu hết những câu cậu viết cho tớ ý…”

“Ừ được rồi lát nữa thi xong tớ giảng cho cậu nhé? Giờ thì chép trước đi đã, điểm thi cuối kì hệ số ba đấy nên chép nhanh đi.”

Hwang Minhyun hôm ấy cực kì hài lòng khi Jonghyun từ chối buổi thảo luận đề thi cùng hội Seongwoo Youngmin. Không hiểu Ong Seongwoo bị thừa hoocmon tinh tế hay sao, Jonghyun vừa cất lời một phát anh đã ngay lập tức liếc Minhyun đầy cảnh giác. Minhyun đáp trả lại bằng một nụ hôn gió mà nó chu muốn tòe cả môi.

Hết hôm đó, Minhyun mời Jonghyun đi uống trà sữa để cảm ơn đã giúp đỡ mình trong thời gian qua. Jonghyun chối:

“Bạn bè với nhau mà, không cần phải khách sáo thế đâu!”

“Cậu đang làm tớ buồn đấy.” Minhyun sụt sịt.

“Thôi được rồi…”

Cứ thế, Minhyun nhõng nhẽo đòi Jonghyun giảng bài, rồi lại mè nheo kéo cậu chàng đi khắp nơi với lí do cảm ơn đã giúp đỡ mình học tập. Những tưởng cả thế giới này đã biết Kim Jonghyun là của mình, nào ngờ không phải…

Hôm ấy, Minhyun chờ Jonghyun mãi mà không thấy đâu, tưởng nó phải ở lại trực nhật lớp nên lò dò mò lên tận tầng ba. Trong lớp năng khiếu 1, đèn vẫn sáng trưng, qua ô cửa kính, Minhyun thấy một cô gái cùng Jonghyun đang đứng ở đó, mặt cô nàng đỏ bừng, còn nắm lấy gấu tay áo Jonghyun, đôi mắt ướt ướt. Vẻ mặt Jonghyun cực kì bối rối, cậu chàng luống cuống giựt ống tay ra khỏi tay cô bạn, lắp bắp câu xin lỗi rồi chạy thẳng ra ngoài.

Thế là tông phải Minhyun.

“Tớ vừa mới đến, chưa thấy gì cả.” Minhyun trịnh trọng. “Mình đi thôi.”

.

.

.

Sáng ngày hôm sau, cả khu nhà A râm ran đầy những tiếng bàn tán cả to cả nhỏ, những ánh mắt ngỡ ngàng cả công khai cả lén lút, lớp năng khiếu 1 cứ người qua người lại không ngớt mặc dù nằm ở vị trí chẳng đắc địa chút nào.

Chẳng cần vị trí đắc địa, có Hwang Minhyun là đủ rồi. Hơn thế nữa, lại còn là Hwang Minhyun tay cầm hai tấm vé xem nhạc kịch, đặt một tấm lên bàn Kim Jonghyun.

Cả lớp nín thở nhìn Kim Jonghyun như nhìn Bùi Tiến Dũng trong trận chung kết, thế rồi bóng vào lưới, Bùi Tiến Dũng của lớp năng khiếu 1 mỉm cười gật nhẹ đầu.

Thế giới này đảo điên hết rồi!

Ong Seongwoo nhìn muốn rớt tròng mắt ra bên ngoài. Cú shock này là quá lớn đối với một người vừa mới ngủ dậy!

Đợi Minhyun đi khuất, Seongwoo túm cổ áo Jonghyun, hỏi dồn dập:

“Yêu rồi à? Yêu nó á? Hwang Minhyun? Hwang văn nghệ, Hwang tài tử, Hwang học dốt? Thật à??”

“Mày điên à yêu với đương vớ vẩn…” Jonghyun yếu ớt phản bác. Thật ra từ trước đến giờ vẫn luôn thích thầm tên kia, tuy nhiên Jonghyun không dám tin hắn cũng thích lại mình. Nãy giờ tim phổi nhảy nhót như sắp bung ra khỏi lồng ngực, Jonghyun phải cố gắng lắm để tỏ ra thật nghiêm chỉnh, thật đoan chính trước mặt Seongwoo.

“Thôi kệ mẹ mày. Có làm sao đừng ôm tao khóc.” Seongwoo thở dài, nằm sõng xoài ra bàn, tiếp tục giấc mơ còn đang dang dở.

Hôm ấy, trong buổi hòa nhạc, bàn tay của Hwang Minhyun nhẹ nhàng nắm lấy tay Jonghyun. Tay Minhyun run run, hắn không ngừng suy nghĩ, nhỡ đâu cậu ấy không thích mình thì sao? Cậu ấy sẽ cảm thấy kinh khủng thì sao?

Tuy nhiên, một bàn tay khác của Jonghyun nhẹ nhàng đặt lên tay hai người đang nắm lấy nhau. Có trời mới biết Kim Jonghyun đã phải sử dụng bao nhiêu cố gắng, bao nhiêu kìm nén và vui sướng để đặt được bàn tay mình lên tay người ấy.

Hai người chính thức trở thành một đôi, và Ong Seongwoo bắt đầu lang thang hội nhóm, lúc thì lớp học vẽ, lúc thì lớp tiếng anh, có dạo thì tham gia nhóm nhảy hoặc tham gia lớp học kỹ năng mềm. Jonghyun cũng thấy tốt, vì Ong Seongwoo từ trước đến giờ như một con sâu lười suốt ngày bám lấy mình hoặc nằm nhà, để cậu ta chơi bời bên ngoài một chút có khi lại tốt hơn. Tốt chẳng biết được bao lâu, một hôm, Ong Seongwoo cầm ống đựng giá vẽ đập bang một cái trước mặt Jonghyun.

“Đờ mờ Hwang Minhyun!”

“Sao vậy?”

“Mày chia tay nó ngay đi. Đừng để bị thằng đấy lừa nữa. Nó…nó…nó cá cược với bọn lớp khác rằng sẽ cưa đổ mày!”

“Tao biết rồi.” Jonghyun bình tĩnh, còn Seongwoo thì gào lên:

“Thế thôi? Mày chai sạn rồi à? Không có phản ứng gì nữa à? Mày yêu nó quá đến mất cả não rồi à?”

“Đừng có nói như thế, Seongwoo.” Jonghyun không biết làm sao cho thằng bạn hết nóng giận nữa. Seongwoo nhếch mép cười, mặt khinh khỉnh:

“Không như thế thì như thế nào? Chẳng lẽ lại phải nói ồ thằng đấy tốt lắm nó tán mày chỉ để thỏa mãn thú hư vinh đua đòi của mấy thằng con trai tuổi mới lớn, và mày cũng rất vui lòng với chuyện đó? Kim Jonghyun? Mày điên à?”

“Đừng nói nữa, Seongwoo. Tự tao cảm thấy phải làm thế nào cho đúng. Nếu mày không nhìn được thì đừng nhìn nữa.”

“Cái nồi! Tao cũng chẳng thèm nhìn!”

Jonghyun vò đầu bứt tai. Vừa lúc ấy, Hwang Minhyun cũng đang đứng ở ngoài cửa. Seongwoo va phải Minhyun, nhìn hắn một cái căm thù rồi xăm xắm đi thẳng không thèm ngoảnh lại. Chỉ còn mình Minhyun đứng với Jonghyun. Chẳng biết phải làm sao, Minhyun thận trọng từng chữ một:

“Cậu…sao cậu…biết?”

“Kwon Hyunbin là em chồng chị gái tôi.” Jonghyun hờ hững. Hyunbin là một thằng nhóc không bao giờ biết từ bí mật viết như thế nào, nó đã kể tuốt tuồn tuột cho Jonghyun nghe từ lâu lắm rồi. Tuy nhiên, có lẽ giống như Ong Seongwoo nói, Jonghyun bị điên rồi, thế nên mới không quan tâm người kia làm cái gì, lừa dối mình hay là sao, cứ thế đâm đầu vào thôi.

“Tớ…tớ xin lỗi. Nhưng cậu phải tin tớ, tớ thực sự có tình cảm với cậu.”

“Ừ.” Jonghyun thả một câu nhẹ bẫng, không thèm nhìn Minhyun mà lập tức đi thẳng.

Sau đó, không chỉ mối quan hệ của Jonghyun và Seongwoo rơi vào khủng hoảng, chính Minhyun cũng thế. Hai người vẫn hẹn gặp nhau để giảng bài, tuy nhiên Minhyun không bao giờ dám nhìn thẳng vào đôi mắt kia nữa. Một vài lần vô tình nhìn vào mắt nhau, hắn cực kỳ đau lòng khi Jonghyun không còn nhìn mình bằng đôi mắt trong sáng long lanh ấy nữa, cảm giác như cậu ấy không còn tình cảm với mình, không còn muốn dây dưa với mình nữa vậy.

“Chúng mình chia tay đi.”

Đầu tháng ba của năm học lớp mười hai, Jonghyun được cử lên thủ đô để học một lớp bồi dưỡng toán. Trước ngày cậu đi, Minhyun hẹn cậu xuống trước cửa nhà, rồi ráo hoảnh nói. Jonghyun không để lộ ra biểu cảm gì, lời nói nhẹ tênh:

“Ừ chia thì chia. Chúc cậu sau này hạnh phúc.”

.

.

.

Yoo Seonho là một tên nhóc lớp mười ngỗ nghịch và ham ăn. Cả cuộc đời này của nó chỉ cần ăn thôi là đủ, ăn là thứ tồn tại duy nhất còn những thứ khác chỉ là phù du. Cũng chính vì thế mà khi Hwang Minhyun tốt bụng nhường cho nó suất sườn cuối cùng, trái tim của Yoo Seonho bé nhỏ đã tình nguyện trao trọn cho Minhyun hyung.

Nếu Seonho cầm tinh con đỉa, nó sẽ là con đỉa bự nhất và mạnh mẽ nhất trần đời này. Nó bám hắn mọi lúc mọi nơi, khiến cho hắn đầu tắt mặt tối không còn biết nghĩ đến chuyện gì trên cuộc đời này nữa.Không một ai có thể ngăn được nó chạy qua ba dãy nhà để đều đặn sang lớp Minhyun, sang đến nơi là lại ca những bài ca muôn thuở.

“Anh Minhyun ơi hôm nay Chíp để quên khoai tây chiên trên lớp rồi anh có gì ăn không cho Chíp lót dạ để còn có sức chạy về lớp ăn khoai tây??”

“Anh ơi ở ngoài kia mới mở quán trà sữa nhé đi hai người tặng thêm cốc thứ ba đấy nên là anh đi cùng Chíp đi để Chíp được một mình uống ba cốc…”

“Lai Kuanlin lớp em hôm nay cướp mất đồ ăn của em rồi ahuhu, nó chê em béo anh ơi, chia đôi cơm cho em đi để em cho nó biết  thế nào là thịt đè chết người hừ hừ dám bảo ông mày béo à!”

“Em yêu anh Minhyun!”

“Seonho ơi thực ra anh thíc…”

“Vì anh Minhyun cho em rất nhiều đồ ăn, anh Minhyun ơi hãy ở bên em và cho em ăn trọn đời!” Yoo Seonho gặm xong cái chân gà rút xương cuối cùng, hạnh phúc cười híp mắt. Minhyun thở dài ngao ngán. Những tưởng nó thích mình thì chắc phải phũ một tí cho nó còn có đường lui, chứ nó như thế này thì cứ kệ đi.

Huống gì Minhyun biết thừa Kim Jonghyun ngồi bên kia đang nghẹn đến không thể ăn nổi rồi.

.

.

Đến ngày tốt nghiệp, Minhyun tìm mãi vẫn không thấy Jonghyun đâu. Hôm nay thầy giáo hiệu trưởng có đọc tên của cậu trong danh sách những học sinh xuất sắc, thậm chí còn được giải Nhì cuộc thi giải toán cấp quốc gia nữa, nhưng mà không thấy cậu ấy lên nhận giải.

Minhyun ngơ ngác nhìn khắp sân trường. Giữa hàng trăm hàng nghìn người đi qua đi lại như thế, không có Kim Jonghyun ở đó, hắn cảm thấy như mọi cố gắng sống của mình chẳng là gì ấy. Tại sao lúc đó mình lại chia tay Jonghyun? Tại sao mình không giải thích cho cậu ấy hiểu? Tại sao…Tại sao kết cục của cuộc tình này lại là chia xa?

Thất thần, Minhyun va vào ai đó, hoa, quà, bằng tốt nghiệp rơi liểng xiểng xuống đất. Hai người cùng nhau cúi xuống nhặt. Ngẩng đầu lên, mắt chạm mắt.

“Mày đi lòng vòng quanh khu vực lớp tao làm gì?” Seongwoo hếch mắt khinh thường. Minhyun không tự nhiên, đứng dậy.

“Không có gì.”

“Tìm Kim Jonghyun chứ gì? Nó chuẩn bị đi du học rồi mày không biết à? Chắc giờ vẫn đang ở trong phòng thi IELTS đấy, rảnh rỗi gì mà đến tham dự cái buổi lễ chán ngắt này…” Những lời cuối cùng Seongwoo làu bàu trong cổ họng, trời ạ, không hiểu tại sao lại có thứ gọi là ngày tổng kết trên cuộc đời này?

Hai chữ du học đánh mạnh vào thính giác Minhyun, khiến cho hắn dường như đình trệ mọi hoạt động của các giác quan còn lại trên cơ thể. Người qua người lại đông như thế, thỉnh thoảng có người nhìn hắn, thậm chí hắn còn có cảm giác nhóc Seonho đang tung tăng hớn hở chạy về hướng mình nữa, nhưng trong đầu hắn đang trống rỗng, chẳng còn nghĩ được thứ gì, cũng chẳng thể phản ứng được gì nữa.

Thốt nhiên, một giọt nước trong vắt từ hốc mắt Minhyun rơi ra, tiếp xúc với mặt sân bằng xi măng nóng hổi, nổ tung thành những hạt nước nhỏ rồi nhanh chóng bị hun khô dưới ánh nắng chói chang của mặt trời tháng năm.

.

.

“Nhưng mà cuối cùng Kuanlin vẫn mua gà đúng không?”

“Gì chứ, Chíp ghét nó. Nó toàn bắt Chíp phải hun nó một cái mới cho Chíp ăn gà…Anh Minhyun về cứu Chíp!!!”

“Chẳng lẽ anh phải hun Kuanlin thay cho em để em được ăn gà à?”

“Không được…Thôi chẳng thà cứ để em hun.” Trong điện thoại, giọng thở dài não nề của Seonho làm cho Minhyun không thể nhịn nổi cười. Hắn đưa tay bấm một hai phím đàn, âm thanh vô thưởng vô phạt vang lên làm hắn cười nhạt thêm một lần nữa.

“Vậy Chíp nhé, anh có việc rồi.”

Minhyun làm đạo diễn hình ảnh của đài truyền hình thành phố. Công việc không tính là nhàn hạ, nhưng được đi nhiều, tiếp xúc nhiều nên hắn cũng cảm thấy không có gì để phàn nàn cả. Huống gì, làm truyền thông khiến hắn có cảm giác thông tin của cả thế giới này đều nằm trong tay mình, chỉ cần dụng tâm một chút là biết người kia đang ở đâu.

Hắn cũng biết Kim Jonghyun đã về nước rồi.

Minhyun thỉnh thoảng nhìn thấy Ong Seongwoo, vì trụ sở công ty luật Seongwoo làm việc ở cách đài truyền hình đúng một cây số, hắn thậm chí còn hay mò sang đài truyền hình vì bên này có quán cafe khá ngon. Vì Seongwoo không bao giờ đi một mình mà hay đi với đồng nghiệp, nên Minhyun thậm chí còn nhìn quen cả mặt đồng nghiệp của anh ta. Trên ngón tay đeo nhẫn của Seongwoo lấp lánh một chiếc nhẫn bạc kiểu dáng đơn giản, vậy là kết hôn rồi?

Theo tính cách của anh ta, thì nếu giờ này Kim Jonghyun còn đơn côi bóng chiếc, một trăm phần trăm sẽ bị giới thiệu đi xem mặt.

Cúp điện thoại của Seonho, Minhyun đi mua cafe cho nhân viên hậu đài. Đang đứng nhịp nhịp gõ tay xuống trước quầy, nhìn xung quanh quán một lượt, hắn bắt gặp bóng lưng quen thuộc – bóng lưng mà luôn luôn ngồi ngay phía trước hắn mỗi kỳ thi. Người ấy ăn vận đơn giản, chỉ mặc áo sơ mi trắng với quần âu, mái tóc vẫn cắt tỉa gọn gàng, trông vẫn ưa nhìn sạch sẽ như thời còn học trung học, có chăng thì nét mặt trưởng thành hơn một chút, nụ cười cũng không tự tiện gửi trao, mỗi cái nhấc tay nhấc chân đều khuôn mẫu công sở. Người có bóng lưng ấy đang ngồi đối diện một cô gái xinh xắn – cô nàng rất hay đi cùng Seongwoo đến đây mua cafe. Minhyun cười tự giễu, hừ, hay lắm, tất cả cuối cùng cũng chỉ là quá khứ mà thôi.

Nhưng hắn lại bắt đầu nghĩ, nếu một ngày khi Jonghyun mở mắt ra, người đầu tiên xuất hiện trong đôi mắt ấy là cô ta, Jonghyun không biết nấu ăn sẽ ôm lấy eo cô ấy khi trứng rán đang vàng ruộm trong chảo và nồi cơm tỏa hơi nóng nồng nàn, hai người sẽ ngồi trên sofa cùng uống chocolate nóng và xem một bộ phim ưa thích dưới ánh đèn vàng ấm áp,… Nếu như người đó không phải là hắn, mà là một người khác…

Thì xin lỗi, Minhyun không thể chịu đựng được.

Hắn lập tức bước về phía bên ấy, đặt cốc latte của mình xuống bàn cái rầm.

“Tôi có thể ngồi đây không?”

“Xin lỗi chúng tôi không quen anh…” cô gái dè dặt. Minhyun quắc mắt lên nhìn.

“Cô không quen tôi nhưng cậu ta quen tôi.”

“Anh…”

“Xin lỗi em nhưng có vẻ hôm nay làm em mất thời gian đến đây rồi.” Jonghyun ngắt lời, nở nụ cười hối lỗi. “Đừng nói chuyện này với Seongwoo nhé, kẻo nó lại nổi bão. Lần sau anh mời em đi ăn cơm để đền bù được không?”

“Không có lần sau.” Minhyun cắm cảu. Jonghyun cau mày gắt:

“Hwang Minhyun!”

.

.

“Giờ cậu muốn gì?”

“Muốn chúng ta quay lại với nhau.”

“Đừng có điên nữa, chúng ta chia tay được năm năm rồi. Làm gì có chuyện đã chia tay lâu như thế lại quay trở về với người yêu cũ chứ? Huống hồ hồi đó chỉ là một vở kịch nhạt nhẽo và vụng về của những kẻ lừa dối.”

“Thôi được rồi không quay trở lại.” Minhyun một hơi uống hết cốc latte, rùng mình vì lạnh nhưng rồi hắn nghiến răng bóp dẹt cái ly nhựa méo mó thấy thương. “Thế thì viết một vở kịch mới đi. Lần này không phải là vở kịch lừa dối, tôi thành thật. Tôi yêu cậu, từ giờ tôi sẽ theo đuổi cậu. Tôi tuyên bố nếu không phải là cậu thì không phải là ai khác, và cũng cảnh cáo thẳng nếu không phải tôi thì cậu sẽ ở vậy cả đời.”

Jonghyun ngẩn người.

“Huống gì ngày xưa…tuy là vở kịch nhưng…nhưng tôi là phim giả tình thật.” Minhyun cúi mặt xuống, những sợi tóc mai dài phủ kín mái tóc hắn khiến Jonghyun không nhận ra trong đôi mắt kia đang có những xúc cảm gì. Rồi Minhyun ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Jonghyun không hoang mang. “Dù sao thì tôi cũng sẽ theo đuổi cậu, thật đấy. Chúng ta không phải cứ thế là xong đâu.”

Rồi thẻ order của hắn rung lên dữ dội, làm li nước của Jonghyun trên bàn cũng sóng sánh theo. Minhyun cầm lấy thẻ, đi thẳng về quầy order, để lại Jonghyun với đôi mắt và nội tâm dao động không khác gì li nước trên bàn.

Thực ra ngày xưa đâu phải mình Minhyun phim giả tình thật? Jonghyun cũng thích hắn, nên dù có là cá cược hay gì đi nữa, cậu cũng vẫn chấp nhận tiếp tục. Có điều tình cảm được xây dựng dựa trên sự lừa dối thì chẳng thể bền lâu được, chuyện hai người chia tay là chuyện tất yếu, thế nhưng bây giờ… Jonghyun không biết mình phải làm sao nữa.

Jonghyun vẫn ngồi bần thần ở quán cafe đến tận lúc trời xẩm tối. Bên ngoài đang là giờ tan tầm, người xe đi lại như mắc cửi, cổng trước đài truyền hình kẹt cứng đã mười phút đồng hồ. Jonghyun nhẩm tính, cho dù có tiếp tục ngồi đây hay đi về nhà thì thời gian để về đến nhà cũng như nhau, thế là cậu quyết định gọi một cốc cafe đắng nữa và ngồi nhâm nhi, còn đỡ hơn xông ra ngoài kia hít khói như một chiến binh cảm tử, cuối cùng lại thành khi đi trai tráng khi về bủng beo.

Rồi đột nhiên có một bóng người cao lớn ngồi xuống ngay ghế đối diện, gương mặt mỉm cười dịu dàng. Minhyun đổi lấy cho Jonghyun cốc sữa nóng mình vừa mới gọi, cái nhìn của hắn ta làm Jonghyun bối rối:

“Biết ngay cậu sẽ ngồi ngẩn ngơ ở đây đến tận bây giờ mà. Sao lại uống cafe vào buổi tối chứ, không ngủ được… Nhưng uống sữa thì lát nữa về cẩn thận nhé, uống sữa thì dễ buồn ngủ. À cậu ăn tối chưa? Chưa đúng không? Ở đây có bánh ngọt nè tôi gọi cậu ăn tạm nhé, tôi chạy ra kia mua một ít đồ ăn để cậu mang v… Ơ Jonghyun?”

Minhyun ngẩn người khi thấy một giọt nước rơi từ mắt Jonghyun xuống bàn, vỡ tan làm trăm mảnh nhỏ rồi nhanh chóng khô đi mất.

Y như giọt nước mắt của hắn vào ngày bế giảng.

Hắn bối rối không biết làm sao, cũng không biết mình có nên rút cho Jonghyun tờ khăn giấy không, vì ngoài giọt nước ấy thì cậu cũng chẳng rơi thêm giọt nào, mắt ngay lập tức ráo hoảnh. Jonghyun cất giọng khàn khàn:

“Tôi đã ngồi suy nghĩ cả chiều nay rồi, chúng ta…”

.

.

.

“Ê tao bảo, tao sợ tối nay Daniel phải trực, mày sang với tao đi?”

“Mày chỉ được đến thế thôi à? Tao là cái bị của mày à? Mày có biết trong phim truyền hình nó gọi đây là gì không? Là thế thân, thế thân đấy! Đờ mờ tao phải làm thế thân cho chồng mày lúc nó đi vắng xong nếu như nó đ*o bận nữa thì mày đá tao về nhà hở?”

“Thôi nào người trí thức không được nói bậy.” Seongwoo cười đầy bỉ ổi. “Sang nhé?”

“Tao dẫn theo người nữa được không?”

“Bạn gái mày à? Thoải mái.”

“Không, là bạn trai.”

“Không sao, ngại đếch gì chứ, đàn ông càng có nhiều chuyện chung để nói.”

“Là Hwang Minhyun.” Tôi nói nhanh, rồi nhắm mắt lại chờ phản ứng của Seongwoo. Y như rằng…

“Thật đáng thất vọng!”

Biết ngay. Tôi thở dài cúp máy, rồi quay sang Minhyun vẫn đang ngồi đần mặt ở sofa:

“Hơi sóng gió đấy. Thay đồ rồi sang nhà Seongwoo thôi. Nó có đánh cậu thì cậu cũng không được chạy đấy nhé.”

“Xì.” Minhyun cười khẩy. “Bản lĩnh của cậu ta thì chỉ có dùng được cái hộp đựng giấy vẽ đánh tôi thôi, không phải lo. Dù sao thì cậu vẫn luôn ở cạnh tôi cơ mà.”

End.

@themeanlemon Xin lỗi cô vì hình như nó không ngọt lắm đâu ahuhu =(((

Đáng lẽ ra cái ngoại truyện này nên đăng cùng lúc với “Jonghyun và Minhyun”, thậm chí là ngay trước luôn ấy, nhưng tôi hồi đấy không nghĩ đến việc viết hẳn ra một ngoại truyện dài thiệt dài như thế này =)) ôi cái này dài quá huhu chưa bao giờ tôi viết được một chương truyện dài bằng này luôn lol, vừa nhìn lại thì tận 5k chữ lận o_o

À còn về request. Tôi vẫn đang viết huhu chẳng qua dạo này trung đội tôi ăn ơ hỗn xược quá bị phạt hơi nhiều chẳng có thời gian làm thứ gì ra hồn ._. Còn chưa kể đam mê bài bạc rồi ma sói uno các thứ =((( mợt mỏi lắm thề 😂😂😂

 

SCIENCE – NGOẠI TRUYỆN 1.

NGOẠI TRUYỆN 1: MINHYUN VÀ JONGHYUN.

Tôi quen Jonghyun khi chúng tôi mới bước vào cấp ba. Chúng tôi học chung lớp năng khiếu, lại còn ngồi cùng bàn với nhau. Hai thằng chúng tôi hoàn toàn ngơ ngẩn với đời, có chăng thì Jonghyun học rất giỏi và tốt bụng, đôi lúc tôi còn tự hỏi liệu thằng này có thể tốt hơn nữa không? Lúc nào nó xuất hiện cũng là một cái dáng vẻ cười hiền lành, cười đến là ngốc nghếch, khiến tôi luôn luôn không nhịn được mà thò tay qua xoa đầu nó.

Jonghyun thích Minhyun vào cuối năm lớp mười. Minhyun học hơi dốt một tí nhưng mà cao, trắng, thơm, lại còn đẹp trai và hát hay. Tôi nhìn mặt thằng này đến phát ngán khi mà dịp văn nghệ nào nó cũng có một slot biểu diễn. Trong khi tôi gà gật, ngáp, thậm chí còn trốn văn nghệ trường đi net, Jonghyun đều đặn đến nghe, thậm chí còn nghe như nuốt từng lời. Tôi bắt gặp ánh mắt nó chăm chú nhìn Minhyun đến mức thất thần, lòng chắc chắn thằng bạn mình đã rơi vào lưới tình mất rồi.

Jonghyun cứ như thế lặng lẽ nhìn Minhyun từ phía xa. Tôi cổ vũ nó tiến đến tán tỉnh thì nó lắc đầu. Hồi ấy chuyện đồng tính cũng không còn là một thứ chuyện xa lạ hay là kinh tởm gì cả, huống hồ gì có lần tôi nhìn thấy Minhyun vòng tay qua eo một thằng nhóc lớp dưới cùng đi dưới một tán ô. Nếu thế thì Jonghyun có gì trở ngại không thể tiến tới cơ chứ?

“Nhưng mà mày có thấy ngôi sao thì chỉ nhìn từ xa là đẹp không? Nhìn gần không còn long lanh như thế nữa.”

“Tao lạy mày, cho tao yên. Thôi được rồi mày cứ ôm cái mối tình đơn phương này đến cuối cuộc đời đi. Lẽo đẽo theo nó rồi nhìn nó yêu đứa khác, lấy đứa khác, già đi cạnh đứa khác, nhé!”

Nhưng mà có nằm mơ tôi cũng không ngờ, có ngày Hwang Minhyun – ngôi sao xa ấy lại để ý đến thằng bạn cù lần cạnh tôi. Hôm ấy tôi vẫn còn nhớ như in mình đã suýt rớt hai tròng mắt ra ngoài khi Hwang Minhyun tiến đến thảy lên bàn thằng Jonghyun một tấm vé xem nhạc kịch vào cuối tuần.

Sau đấy thì Jonghyun rơi vào mối tình không lối thoát với thằng kia. Nó bỏ rơi tôi một mình làm tôi phải lang thang khắp nơi tham gia vào đủ thể loại hội nhóm lớp học để giết thời gian. Một hôm, tôi lỉnh kỉnh nào là hộp màu nào là ống tube đựng giấy vẽ đến lớp hội họa, vì lười đi đường chính nên tôi đi tắt qua một cái hẻm nhỏ cạnh trường. Được nửa đường thì tôi quay ngược lại vì nghe thấy tiếng của đám thanh niên ăn chơi đua đòi đang cười đùa, cũng ngửi thấy cả mùi khói thuốc – tôi không thích dây dưa với bọn ấy một tí nào.

Rồi khựng chân lại khi nghe thấy tiếng cười nhạt nhẽo quen thuộc:

“Thằng Jonghyun đấy ấy mà, dễ cưa đổ bỏ xừ! Tao chỉ nháy mắt một cái là xong! Chúng mày không thể giao cho tao một nhiệm vụ gì khó chơi hơn à? Chán thế!”

Một tràng cười khả ố vang lên. Lẫn giữa những tiếng cười ấy là giọng giễu cợt của một thằng khác:

“Mày có thể thử tán thằng bạn thân của nó ấy, Ong Seongwoo ấy, hahaahaha!”

“Thằng khốn này!”

Tôi không thể nhịn được, sẵn tay đang cầm ống tube, tôi xăm xắm chạy hướng thẳng về chỗ Hwang Minhyun đang đứng cười cợt với lũ bạn của mình, giơ lên đập cho hắn một cái vào đầu. Hắn loạng choạng rồi ngã ngửa ra, tròn mắt trân trối nhìn tôi. Tôi quắc mắt lên nhìn lũ xung quanh, gào:

“Rảnh quá thì đi cọ toilet đi, đừng đứng đây nói nhảm nữa!” Rồi nhổ toẹt một bãi nước bọt cạnh Minhyun vẫn chưa hết bàng hoàng kia. “Mày, cứ nhớ đấy! Tao sẽ  nói cho Jonghyun. Nó không đáng để bị chúng mày lừa dối, bỡn cợt như thế!”

Tôi tức giận ném luôn cái ống xuống bên chân hắn, quay đầu đi thẳng. Chưa được ba giây thì đã thấy cổ tay mình bị kéo lại, gương mặt Minhyun đang hốt hoảng nhìn tôi. Nó lắp bắp:

“Mày…đừng…đừng nói cho cậu ấy! Tao xin mày, Seongwoo, đừng nói!”

“Tao cứ làm đấy!”

Tôi giật tay mình ra khỏi tay Minhyun, không quên để lại cho nó một cái lườm đến cháy cả da mặt – cái lườm này vẫn không hề thay đổi cho đến tận mười năm sau. Không còn đầu óc đâu mà nghĩ đến lớp học vẽ nữa, tôi vội vã chạy đi tìm thằng Jonghyun, vừa thở hồng hộc vừa kết tội Minhyun. Trái ngược với vẻ ngoài sốt sắng và bực tức của tôi, Jonghyun chỉ buông một câu hờ hững:

“Ừ, tao biết rồi.”

“Thế thôi? Mày chai sạn rồi à? Không có phản ứng gì nữa à? Mày yêu nó quá đến mất cả não rồi à?”

“Đừng có nói như thế, Seongwoo.”

“Không như thế thì như thế nào? Chẳng lẽ lại phải nói ồ thằng đấy tốt lắm nó tán mày chỉ để thỏa mãn thú hư vinh đua đòi của mấy thằng con trai tuổi mới lớn, và mày cũng rất vui lòng với chuyện đó? Kim Jonghyun? Mày điên à?”

“Đừng nói nữa, Seongwoo. Tự tao cảm thấy phải làm thế nào cho đúng. Nếu mày  không nhìn được thì đừng nhìn nữa.”

“Cái nồi! Tao cũng chẳng thèm nhìn!”

Sau hôm ấy thì tôi và Jonghyun không nói chuyện với nhau nữa. Hai đứa chúng nó vẫn tiếp tục yêu nhau, tôi có nhìn thấy cũng coi như là không quen biết. Thẳng đến cuối năm lớp 12, khi mà cả lớp chuyền tay nhau viết những cuốn sổ lưu bút xinh xắn, tôi cũng theo trào lưu mua về một quyển, ghi tên mình vào rồi thảy bừa lên bàn, bảo chúng nó viết thì viết.

Mãi đến lúc lên đại học mới giở quyển sổ ấy ra xem, tôi ngạc nhiên khi nhìn thấy dòng chữ nắn nót quen thuộc:

Seongwoo.

Tao biết mày giận tao. Nhưng mày biết không, tao luôn thích Minhyun, cảm thấy chỉ cần cậu ấy là đủ. Đến khi mày không còn bên tao nữa tao mới nhận ra, bạn bè cũng quan trọng chẳng kém gì người yêu.

Huống gì mày thật lòng với tao, còn Minhyun thì không.

Tao lúc nói chuyện với mày, chỉ cố giấu đi sự thật là mình đang rất hoảng loạn thôi. Tao thấy xấu hổ trước mặt mày, vì cảm giác bản thân vì quá thích Minhyun mà trở thành một đứa vô dụng dễ dàng bị người ta lừa dối như thế.

Tao sẽ thi đỗ vào Đại học Tài chính, có gì hãy liên lạc với tao nhé.

Xin lỗi, Seongwoo-ie.

Tôi gấp sổ lại, thở dài. Ngay tối hôm ấy tôi gọi điện cho Jonghyun. Đầu dây bên kia, nó cười một cái thật khẽ, giọng trầm trầm ngọt ngọt:

“Tao hiểu mày quá mà. Giờ mới giở sổ lưu bút chứ gì?”

Jonghyun không cần thi cũng đỗ đại học trên thành phố, điểm của nó cao chót vót nên được nhà trường cho một suất học bổng du học. Lúc tôi gọi điện cho Jonghyun, nó đã xin xong visa, chỉ chờ ngày lên máy bay sang Sing. Nó bảo, nó đã chia tay Minhyun từ giữa năm lớp 12 rồi.

“Tiếc không?”

“Tao sẽ đi tìm người tốt hơn.”

Nó mở mồm ra nói cho tôi yên vậy thôi. Bẵng đi bằng ấy năm, Jonghyun vẫn cứ thui thủi một mình. Tôi miệt mài hoạt động trong nghề mai mối, giới thiệu cho nó một tá, dễ thương có quyến rũ có học thức có, nó cứ mỉm cười lắc đầu.

Thẳng đến khi nó nói với tôi sẽ dẫn Hwang Minhyun đến ăn Giáng sinh với tôi, trên tư cách là bạn trai nó.

Tối hôm ấy sau khi ngồi nói chuyện xong với đức ông chồng, tôi nhận được một tin nhắn rất dài.

Từ Hwang Minhyun.

Seongwoo.

Tao biết mày rất ghét tao, hận tao. Nhưng mày biết không, tao luôn thích Jonghyun, thích cậu ấy từ lâu lắm rồi.

Tao không tìm được lý do gì để theo đuổi cậu ấy cả. Cậu ấy sống ở một thế giới khác so với tao, một thế giới lúc nào cũng chỉ có niềm vui, có những người tốt – như mày. Tao không biết phải làm cách nào để bước vào thế giới ấy, chỉ có thể dùng cách điên rồ và ngu ngốc nhất – cá cược.

Tao làm thế để cho mình có một động lực đến bên cậu ấy.

Lúc mày bắt gặp tao nói những lời ấy, tao rất sợ. Seongwoo, tao cảm thấy mày vô cùng độc ác. Nhưng thực ra thì mày cũng không làm sai, tình cảm của tao và Jonghyun lúc ấy được xây dựng trên nền tảng của sự lừa dối, như thế không thể bền lâu được.

Tao đã chạy trốn Jonghyun, đến khi không thể chịu đựng được mà quay lại thì cậu ấy đã đi mất rồi. Bao nhiêu năm trôi qua, bằng cách gì tao cũng không quên được cậu ấy. Mãi đến gần đây khi mà tao tình cờ gặp cậu ấy đang đi xem mắt – đm, chính là do mày giới thiệu – và đã định buông tay cho cậu ấy hạnh phúc riêng, thì tao phát hiện ra tao không thể làm thế được.

Đã sai một lần rồi, sẽ không có lần thứ hai đâu. Mong mày hiểu và tác thành cho bọn tao, vì Jonghyun nhìn vẻ mặt sầm sì của mày thấy có lỗi lắm.

Xin lỗi, Seongwoo-ie.

“Ôi đcm! Cả hai chúng nó bắt nạt tôi!” Tôi hét lên, khiến cho Daniel đang vừa đọc Giải phẫu vừa nhai Haribo lập tức vứt cả xuống rồi chạy đến.

“Ai bắt nạt anh?”

Tôi chìa cho hắn đọc tin nhắn Minhyun gửi cho tôi. Daniel nhoẻn cười, cầm lấy cái điện thoại từ tay tôi rồi gõ gõ gì đó, sau đó tắt đi, nhấc bổng tôi lên.

“Để em cùng với hai người đấy bắt nạt anh!”

“Này Kang Daniel!”

Hãy chăm sóc Jonghyun-ie thật tốt nhé, Hwang Minhyun.

End.

Từ nay tôi xin hứa sẽ không hành hạ HMH nữa, tôi thề, tôi thề, tôi thề =)))

Ơ mà nói thật ống tube đựng bản vẽ các kiểu mà anh Ong dùng để đập anh Hoàng không nặng lắm đâu, thực sự =))