26NNN – #8: CẢ LŨ CHÚNG NÓ THÍCH NHAU À?

“Nghe đồn thầy giáo sẽ bắt chúng mình mặc ba lỗ quần đùi xuống đứng hai tiếng cho muỗi thưởng thức???”

Canteen ồn ào người qua người lại, mùi thức ăn, hơi nóng từ bếp và mùi người hoà quyện lại trở thành một cái mùi ngán không thể tả, tuy nhiên vì sự nghiệp không chết đói, cả lũ cũng vẫn ăn uống nhiệt tình. Ong Seongwoo đang gắp một miếng thịt rang cháy cạnh mà thực chất là cháy toàn phần, giật thon thót khi nghe Kwak Aron trầm ngâm phát biểu.

“Bỏ mẹ rồi tao hay ăn sả, sả hút muỗi…”

“Tôi mang thuốc muỗi cho.” Kang Daniel cười. “Trước hôm đi tôi mang tận hai tuýp bự.”

“Thế còn bọn tao thì sao?”

“Chúng mày không ăn sả.”

“Sao không nói thẳng ra là bọn tao không phải Ong Seongwoo đi?” Im Youngmin cười đểu. “Chúng mày tiến triển nhanh thế, hai ngày chửi nhau ba ngày tình thương mến thương, hôm nay đã sắp yêu nhau đến nơi rồi!”

“Vớ vẩn.” Seongwoo đạp cho Youngmin một phát. Làm gì có chuyện. Bây giờ chỉ là “không ghét” thôi chứ để đi đến “thích” còn cả một quãng đường dài bằng từ Trái đất lên Mặt trăng.

“Ê, nói mới nhớ, thằng Jonghyun hôm nay ngồi ăn bên kia với anh Hongki học lại kìa?!”

“Thì thằng Minhyun cũng đang ngồi ăn với Jinyoung vượt lớp đó thôi?” Aron hất mặt. Hai thằng kia cũng duyên ghê gớm, ngồi ăn với hai người khác nhau ở hai bàn đối diện nhau. Đúng là bọn đã yêu nhau còn bày đặt tỏ vẻ giận dỗi. Mà ngoài hai đứa chúng nó ra, làm gì có ai buồn quan tâm đâu cơ chứ?

Kim Jonghyun ăn xong, mang bát vứt vào rổ đến xoảng một cái, Kim Yongguk giật bắn mình rồi làu bàu, bát inox cũng không chịu nổi cậu được đâu. Minki cười cười, rổ bát ở ngay cạnh Hwang Minhyun, cậu ta mà vứt kêu tiếng bé thì tôi cũng bé bằng cái bát.

Rồi Jonghyun lườm Minhyun một cái sắc lẻm, quay sang Hongki thì lại cười cười:

“Anh Hongki, đi ăn chè không?”

Đợi Jonghyun và Hongki ra khỏi nhà ăn rồi, cả lũ mới rồng rắn kéo nhau đến trước mặt Minhyun. Cậu chàng đang run run nắm chặt đôi đũa, đôi đũa tre dùng một lần nhắm chừng không thể chịu đựng được sự cường bạo này, gãy làm đôi…

“Còn gọi là anh cơ? Vcl, anh? Anh?”

“Thôi nào Minhyun.” Jaehwan ra sức vuốt lưng cho Minhyun. “Chắc tại cậu không xin lỗi con nhà người ta tử tế đấy. Đi xin lỗi đi.”

“Chả lẽ lại bảo Xin lỗi cậu vì hồi năm tuổi hay cướp thịt, cướp bút màu của cậu, cướp first kiss của cậu hả??”

“WTF? Hwang Minhyun…” Ong Seongwoo cười nham hiểm. “Tôi thấy kẽ hở trong lời nói của cậu rồi nhé, thẳng thắn thì được khoan hồng, không thì tôi mang đi hỏi Kim Jonghyun!”

Hwang Minhyun chỉ muốn đập đầu xuống bàn mà chết.

.

.

.
“Seongwoo, lấy thuốc muỗi không?” Daniel ló đầu vào cửa. Ong Seongwoo đang ngồi một mình trong phòng vì kẻ đi câu lạc bộ, kẻ đi giao ban, kẻ đi tắm.

“Lúc nào xuống báo động cậu đưa cho tôi cũng được.” Seongwoo uể oải nằm ườn ra giường. “Đi ăn chè không?”

Ở ngoài cổng phụ có một quán chè siêu đông khách, ăn cũng khá ngon. Bác chủ quán là một người đàn ông trung niên chưa già nhưng đã hay quên, dù Ong Seongwoo có nhắc lại n lần rằng mình không ăn dừa khô thì chỉ cần lơ là một giây thôi bác ấy cũng sẽ ngay lập tức quên mất anh vừa nói cái gì. Ong Seongwoo chỉ có thể lần nào cũng làm kẻ nhận order, đứng cạnh đọc từng order một – mà nói thật với cái lũ kén ăn này, anh mà là bác ấy thì cũng quên luôn mất.

“Bác ơi cho cháu hai sữa chua mít, một chén có dừa khô không siro không dầu chuối, không ăn thạch chỉ ăn sương sáo, một chén không dừa khô không siro không dầu chuối, nhiều thạch màu không sương sáo.”

“Cái gì cơ?” Bác chủ mờ mịt nhìn Seongwoo, rồi quẳng cho anh tờ giấy để tự ghi order.

Kang Daniel đứng bên cạnh cười cười, nếu khách hàng nào mà cũng đòi hỏi như người này thì đến mức tăng xông mà chết mất. Tuy nhiên đến lúc Ong Seongwoo đọc order Daniel mới để ý, người này nói chuyện giọng xéo sắc cợt nhả chứ lúc nói chuyện bình thường giọng rất mượt, rất êm tai, rất….

“Á à a à á a…” 

Daniel lập tức rũ bỏ hết tất cả những suy nghĩ tốt đẹp của mình về con người này. Ong Seongwoo ấy mà, chẳng bao giờ nghiêm túc được quá hai giây! Anh ta hát Biingnyeolii mà cứ như tấu hài vậy đó!

“Seongwoo.”

“Ơi?”

“Nghiêm túc viết như thế nào?”

“Nghiêm túc không có trong từ điển của tôi.” Seongwoo hạ knock-out Daniel, xúc một miếng mít vàng ươm lên vừa ăn vừa cười khoái trá.

“À nè anh biết gì không? Hôm qua Donghyun ngồi bật đèn pin viết cái gì đó, tôi giả vờ ngái ngủ đi ngang qua thì thấy, hóa ra nó viết thư tình!”

“WTF? Cho ai cơ?”

“Anh nghĩ cả cái đại đội này có bao nhiêu thằng tóc đỏ?”

“Youngmin bảo đến chủ nhật này về nhà nó sẽ nhuộm tóc màu khác đấy?”

“Thì giờ vẫn là tóc đỏ. Bỏ mẹ, Kim Donghyun thích Im Youngmin… Cả lũ chúng nó thích nhau à?”

End #8.

 

26NNN – #7: SINH VIÊN LỚP MẪU GIÁO.

“Trả lại thịt cho ông mày!!!!”

“Úiii gì căng thế???” Jaehwan giật bắn cả mình, lũ còn lại cũng theo phải xạ mà ôm lấy bát đũa của mình tránh xa Kim Jonghyun để tránh thiệt hại nặng nề về người và của.

Căn nguyên của mọi vấn đề, Hwang Minhyun, cũng đã bị doạ đến xanh cả mặt.

Kim Jonghyun hùng hổ mở điện thoại, dí sát vào mặt Hwang Minhyun quả ảnh vừa được mẹ gửi qua Zalo cho – mẹ nó là giáo viên trường mầm non Hoa Sen.

Kim Jonghyun hùng hổ mở điện thoại, dí sát vào mặt Hwang Minhyun quả ảnh vừa được mẹ gửi qua Zalo cho - mẹ nó là giáo viên trường mầm non Hoa Sen

“Ồ… Jonghyunie chúng mình…”

“Mình cậu cđg cơ?? Nghỉ khoẻ đi!”

Rồi Kim Jonghyun rầm rập chạy khỏi nhà ăn.

Seongwoo khều khều Minhyun:

“Ê, nãy tao vừa nhìn thấy ảnh, hình như mày không có lông mày…”
.
.
.
“Thế rốt cuộc là sao?” Kang Daniel bóc hộp sữa chua nha đam đưa cho Seongwoo, rồi tò mò hỏi. Seongwoo nghĩ đến lại muốn bò lăn ra cười, nhưng phải cố kìm lại, dùng tông giọng bình tĩnh nhất kể cho Daniel nghe:

“Thì thằng Jonghyun với thằng Minhyun ngày xưa học chung lớp mẫu giáo lớn với lớp một, rồi Minhyun chuyển đi mất, giờ Jonghyun mới nhớ ra.”

“Thế chứng tỏ là Minhyun biết Jonghyun là ai rồi nhưng làm lơ không kể?”

“Thằng Jonghyun từ bé đến lớn trừ bỏ lông mày đậm hơn thì có gì khác biệt đâu? Nhưng Minhyun…” Đang ăn dở miếng nha đam mà Seongwoo cười đến mức suýt sặc. “Trông nó như mấy thằng nhóc anh chị suốt ngày cướp thịt của các bạn ấy!”

Mà đúng là Hwang Minhyun hồi bé hay cướp thịt của bạn thật.

Cả lớp lá có hai mươi đứa, nhưng mục tiêu của Hwang Minhyun thì chỉ có một – chính là Kim-không-lông mày- Jonghyun.

“Ê Jonghyun, đưa bát của mày đây. Miếng thịt này là của tao.”

“Mày lại cướp thịt của tao!!! Mày ăn đến nọng cả mặt, mờ cả lông mày rồi đấy?”

“Hôn tao cái rồi tao trả.”

“Thôi, thịt của mày tất.”
.
.
“Jonghyun, đưa bút màu của mày cho tao.”

“Mày lại cướp của tao, tao mách mẹ đấy?!?”

“Thế mách mẹ mày xong thì hôm nay tao có được về nhà mày ăn cơm không?”

Vãi cả liên quan.

“Thôi bút màu đây.”
.
.
“Tao sắp phải đi rồi Jonghyun ơi…huhu…”

“Đến lớp mới đừng cướp đồ ăn với bút màu của bạn nhé, nếu không cả đời này mày sẽ không có lông mày.”

“Tao sẽ về thăm mày.”

“Thăm tao là cả đời này mắt mày sẽ bé như thế này đấy.”

Thế rồi Hwang Minhyun không bao giờ về thăm Kim Jonghyun thật, nhưng mười một năm sau thì gặp lại nhau trong buổi nhập học của trường. Kim Jonghyun đến muộn, được phát số thứ tự ba trăm lẻ mấy bèn ngồi ngủ một lúc để giết thời gian, rồi ngủ say đến mức Hwang Minhyun đã đến gần, đã dí sát mặt vào nhìn thật kĩ rồi cũng chẳng phát giác.
.
.
“Đây tuyệt đối là một câu chuyện tình.” Dongho bỏ thêm một cái chíp chíp nữa vào hộp sữa chua rồi đưa cho Minki – Minki vẫn không dám nói là nhờ sữa chua chíp chíp mà mỗi ngày nó đều phải cúng cho dịch vụ WC công cộng 3k tiền đi vệ sinh, miệng cười mà tim đổ lệ nhận lấy.

“Không, đây là tấn bi kịch.” Jang Sejong nhai bánh mì rệu rạo, nuốt xuống một miếng rồi trịnh trọng giơ tay phát biểu. Vừa mới xong giờ cơm nên chúng nó rất rảnh, còn tận nửa tiếng nữa để tự do hoạt động, tuy nhiên tự do hoạt động của cái đám này thì chỉ xung quanh khu vực căng tin và các hàng ăn uống thôi. Cả lũ ngồi dàn hàng ngang ở bệ gạch sân trước, vừa ăn uống vừa nhìn gió thổi mây trôi, miệng tán dóc trên trời dưới biển.

Rồi thì nhắc đến chuyện của hai đứa sinh viên mẫu giáo kia.

“May mà hồi bé xung quanh tao không có ai như thằng Minhyun, không thì đúng là một sự đau khổ.” Seongwoo cảm thán.

“Tao sẽ xin mẹ chuyển trường nếu tao là Jonghyun.”

“Giờ Jonghyun mới bộc phát, lúc xếp hàng đi ăn nó còn chẳng tỏ thái độ gì cơ.” Dongho bần thần nhớ lại. “Hay nó bị đa nhân cách đấy?”

“Mà nó kêu đòi lại thịt làm gì? Hồi xưa nó nhắm mắt buông xuôi cho thằng Minhyun ăn cướp của nó cơ mà?”

“Có lẽ giờ mới có quyền lực để phản kháng chăng..?”

“Ừ hồi đấy trông Minhyun to như con bò, bị nó động vào chắc thịt nát xương tan. Jonghyun hẳn phải kiềm nén dữ lắm, haizzz, thật đáng thương…” Dongho đưa tay chấm nước mắt, bị Minki ghét bỏ đạp cho một cái kêu rằng thôi mày ngưng diễn đi.

“Dù sao thì thằng Minhyun xấu tính quá nhỉ?”

“Đờ mờ mày nói xấu sau lưng bạn thế à?” Minhyun ngồi phịch xuống cạnh chúng nó tự lúc nào, đá đá cho Jaehwan ngồi dịch ra một tí cho mình đặt mông, cắn một miếng kem chanh rồi thở dài não nề. “Hồi đấy tao thích Jonghyun nên mới đặc biệt trêu nó như thế đấy chứ.”

“Hoá ra tâm lí của mày biến thái vặn vẹo từ bé.”

Minhyun nghe xong cũng không buồn phản bác lại mà chỉ lắc đầu thở hắt ra, vừa ngơ ngẩn nhìn lên trời xanh vừa tiếp tục cắn miếng kem chanh. Kim Jonghyun đang cầm chai sting đỏ định xong ra nhập cuộc, thấy bóng lưng con bò họ Hwang thì lập tức đổi ý quay ngoắt lên phòng.
.
.
“Mày là sói.”

“Bố không phải sói. Đừng ăn ốc nói mò.”

Đang giờ học lý thuyết “Vũ khí huỷ diệt công nghệ cao.” Đối với một – à không một đống đứa đánh rơi bút bi trong giờ hoá học thì vũ khí công nghệ thấp nghe còn chẳng thủng nói gì đến công nghệ cao. Thầy giáo trên bảng thao thao về bắn tầm cao tầm xa, rồi bom nguyên tử, chất độc màu da cam, dưới này vẫn nhiệt tình mày là sói tao không phải sói.

“Tao chắc chắn thằng Jonghyun là sói. Nó cắn tao. Chỉ có nó mới cắn tao thôi!!!” Hwang Minhyun bi phẫn rít lên.

“Tao không bao giờ cắn đứa đi cướp đồ ăn của bạn.”

“Không phải sói thì mày là bò, mày nhai đi nhai lại chuyện hơn mười năm trước có vui không?”

“Tao không phải là mày. Và, tao đ*o vui, nhưng hả hê, ok chưa?”

“Hai đứa mày dẹp đi.” Seongwoo xua tay. “Cãi nhau kiểu này thì mười năm nữa cũng không biết ai là sói.”

“Không cần biết, tao chết nên chúng mày vote giết Jonghyun đi, nó chắc chắn là sói.”

“Người chết không biết nói, mày không được ngồi ngoài bơm đểu.”

“A$&@/2₫:js…”

“Mấy cậu ở dãy cuối cùng bên trái, đứng hết lên cho tôi! Nói chuyện to trong giờ, ghi vào sổ đầu bài, đêm nay báo động cả trung đội!”

Cả lũ đè Kim Jonghyun và Hwang Minhyun ra đập không thương tiếc.
End #7

 

26NNN – #6: TRUNG ĐỘI PHẠT.

“Im Youngmin, biết điều thì cuối tuần đăng kí về nhà mua cho tao mười tuýp kem chống nắng đấy nhé! Đang đêm gác mày hét cái gì mà hét?”

“Tao không hét. Donghyun mới hét!” Im Youngmin ấm ức khi từ tối qua mọi mũi dùi đều chĩa vào mình. Về phòng thấy đám đồng bọn đang chén chú chén anh rồi “át bích!” “hai rô!” “Mày chết tao về rồi! Thắng rồi! Quỳ lên!” thì chỉ muốn gào thêm lần nữa cho hả giận. Chúng nó đã đi ngủ quái đâu mà “phá hoại giấc ngủ của các đồng chí khác”?

“Chúng mình chuyển từ trung đội khoá quần sang trung đội phạt từ bao giờ đấy?” Kim Taemin nhăn nhó bò dậy giữa đống cỏ đuôi mèo xanh rì, mặt lấm lem đất. Bên cạnh Ong Seongwoo cũng không khá khẩm hơn, chẳng màng sạch bẩn mà nằm bò ra.

“Chắc là từ khi thằng Sewoon suốt ngày bị bắt đứng lại vì chưa sơ vin, Kang Daniel chuyên gia ăn vụng trong giờ một cách lộ liễu, Choi Minki làm hành động không trong sáng (đè các bạn ra đắp mặt nạ), Kwak Aron đốt nến suýt cháy tủ đồ, và trên hết, là mày, Kim Jonghyun, trung đội trưởng say xỉn, suốt ngày đẩy việc cho tao để ngủ thêm ba mươi phút buổi sáng!”

Ong Seongwoo căm phẫn nói, nói xong còn đạp mông Kim Jonghyun một cái để dằn mặt.

“Lần này là lần thứ năm trong tuần chúng ta bị phạt và tao chỉ bắt mày làm thay có ba hôm thôi nhé?”

“Nhưng mà nhà dột từ nóc không phải đúng mẹ nó rồi đi?” Seongwoo gân cổ lên cãi lại.

Jonghyun im.

Thực ra Jonghyun không phải là người thích say xỉn, nó cũng có chừng mực lắm chứ. Có điều dạo gần đây cứ mỗi lần ngủ mơ màng trong cơn say thì nó lại có cảm giác ai đấy hôn má nó, mà người đó thì trông giống Hwang Minhyun, nên cứ một lần nối tiếp một lần, nó say thử…

Rồi thành say thật.

Hwang Minhyun từ đầu đến cuối không nói câu nào, yên lặng lui cui nhổ mấy cọng cỏ cứng đầu. Jonghyun ngồi xổm xuống đối diện nó, thò tay ra nắm lấy cây cỏ dại cứng đầu mà nó mãi không nhổ được.

“Cái này là cây rễ cọc, khó nhổ lắm. Thôi mày tha cho nó đi.”

“Diệt cỏ phải diệt tận gốc. Mà nãy thầy giáo bảo gì ấy nhỉ?”

“Nhổ hết tất cả trừ cải cúc.”

“Thế thứ này có phải cải cúc không?” Kang Dongho ái ngại giơ lên một nắm cây xanh ngắt, lá trông như những chiếc răng cưa cỡ lớn mềm mại vô hại.

Cả lũ cùng nấc cụt một cái.

“Trồng lại nó đi mày.” Choi Minki kì thị nhìn Dongho, rồi bước tới giật lấy đống cải cúc đáng thương trong tay nó. “Nguyên việc bị mày nắm trong tay đã khiến chúng nó chết một nửa tâm hồn rồi, cục súc vl.”

Bị mày nói là cục súc làm tao chết cả tâm hồn rồi đây này.

“Thế còn cái này thì sao?”

“Đã bảo là ngoại trừ cải cúc thì nhổ hết mà.”

“Nhưng cái này là cải xoong đấy?”

Kwak Aron run rẩy giơ cái nắm mình đang cầm trên tay lên, trong khi Hwang Minhyun và Kim Jonghyun cứ nhìn mãi vào cái cây bé bé trên tay mình, hình như đấy là một cây cam…

Rồi Hwang Minhyun đột nhiên bật cười, cười không ngừng lại được. Nó ôm bụng cười lăn lộn, đến mức lũ xung quanh ái ngại có phải thằng này ngồi nắng lâu quá mà lên cơn mê sảng rồi không.

Mình Jonghyun ngẩn người, hàng triệu dòng suy tưởng chạy rần rật trong đại não của nó.
.
.
.
“Ê Kim Jonghyun mày crush thằng Minhyun nặng quá rồi đấy nhé.” Im Youngmin đẩy Jonghyun một phát khi thằng này đang mải quét mắt tìm xem “trắng” của nó đứng ở đâu. Sau khi thấy quả đầu xù như vừa bị giật điện của Ong Seongwoo, bên cạnh – như thường lệ là Daniel và cuối cùng là Minhyun thì nó mới dừng lại, liếc nhìn Youngmin.

“Không phải, tự dưng tao nhớ ra một chuyện thôi.”

“Chuyện gì?”

“Chuyện về những đứa không có lông mày.” Jonghyun phì cười rồi quay ra nhìn, thấy Kang Dongho đã chỉ đạo đến trung đội B3 xuất phát đi ăn cơm chiều thì cũng vội vàng chỉnh đốn hàng ngũ của trung đội mình, nếu không bị phạt đi lại từ đầu thì chắc phát điên mất.

Bữa cơm như mọi ngày, có hai mặn hai rau một canh. Sewoon cứ nhìn mãi vào đĩa rau cải cúc, một lúc lâu sau mới phun ra được một câu hoàn chỉnh:

“Ê có khi nào đây là cải cúc chúng mình phá hôm nay không?”

“Chắc không đâu. Nếu phải thật thì đêm nay cải cúc sẽ nắm tay nhau đi vòng quanh giấc mơ của Kang Dongho.” Yongguk cười man rợ.

“Ê cẩn thận đấy chứ Kang Dongho mà ngủ mơ là nghiến răng rồi leo xuống tầng một đấy nhé?” Daniel tử tế nhắc Yongguk, thân là người nằm giường dưới của Đại đội trưởng, Yongguk cũng chỉ có thể cười gượng một cái rồi lập tức khóc không ra nước mắt.

“Còn đỡ hơn là Kim Jonghyun.” Jaehwan nhanh tay thó đĩa thịt từ bàn bên cạnh, gắp lia lịa. “Hôm nào say xỉn cũng về hôn Hwa…uhm…uhm…”

“Jaehwan ăn nhiều rau đi, tay tróc da hết rồi kìa.” Jonghyun vô cảm tọng đầy một họng cải cúc cho Jaehwan.

“Mà này, Hwang Minhyun.” Jonghyun nhìn thẳng người đang ngồi trước mặt mình, làm cho Minhyun cũng nuốt không trôi miếng thịt.

“Sao?”

“Mày có phải từng học ở mầm non Hoa Sen, tiểu học Hoa Đào?”

“Ừ… Thì sao?” Mặt Minhyun hơi biến sắc, rồi lấm lét nhìn Jonghyun đầy cảnh giác.

Rầm!

Jonghyun đập bàn đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt Minhyun, gào to:

“Trả lại thịt cho ông mày!!!!”
End #6.
Anh Jonghyun sáng nắng chiều mưa trưa ẩm ướt quá =)))

 

26NNN – #5: LÍNH GÁC.

“Ê, ngày mai là Ong Seongwoo và Kang Daniel gác ca từ 7 rưỡi đến 9 rưỡi tối còn Kim Donghyun với Kim Jaehwan từ 9 rưỡi đến 11 rưỡi nhé!”

“Đổi cho tao được không tối mai tao phải học thuộc.”

Jaehwan đi học, không sợ thứ gì ngoài lụi bừa trắc nghiệm. Số phận đã chứng minh trong cuộc đời của cậu không có bất cứ một phần tử nào tên là may mắn góp công, những khi đi thi trắc nghiệm nếu Jaehwan lụi bừa A D B C B A D C thì đáp án sẽ là C C C A D D B A, còn nếu Jaehwan xài A A A B C C C D thì đáp án luôn luôn là B C D A A B D C, cũng chính vì sự thiếu may mắn chết tiệt này, cả lớp năm mươi đứa thì một mình Kim Jaehwan thi lại môn Những nguyên lí cơ bản của chủ nghĩa Mác Lênin.

Jonghyun cũng phải thương tình cho nó, nhìn quanh nhìn quất cả phòng rồi hỏi:

“Có đứa nào chịu khó thay nó một tí không? Anh em mua chíp chíp cho?”

“Tao xin giơ tay rút lui thôi nhé.” Minki nói xong thì lập tức rúc vào chăn giả làm đà điểu.  Thật ra nó không cần giơ cũng chẳng ai dám bắt nó đi, từ khi cái tin Kang Dongho mỗi ngày đều trang trí sữa chua rồi mang cho Minki ăn sau bữa cơm để tráng miệng nổ ra và lan nhanh hơn cả bệnh dịch thì Choi Minki nghiễm nhiên trở thành ông vua không ngai của cái phòng này rồi. Minhyun cũng lắc lắc đầu rồi giơ quyển “Ngồi khóc trên cây” lên che mặt. Kim Jonghyun thì lại chẳng xót nó quá, muỗi nhiều như thế đốt Hwang Minhyun rỗ lỗ chỗ thì biết làm sao. Im Youngmin dường như ý thức được tình hình của bản thân, nó sợ hãi nhìn Jonghyun, chưa kịp lên tiếng cầu xin đã bị trung đội trưởng thấy sắc quên bạn chỉ thẳng mặt.

“Thôi mày đi Youngmin nhé. Ngoan mai tao mua kẹo mút cho.”

Mười gói kẹo mút của mày không bù đắp được một cú đấm của Kim Donghyun đâu!

“Không sợ ma đâu.” Seongwoo cười giễu cợt. “Tao nghe đồn thằng Donghyun đang đai nâu Karate nhé!”

Không cần ăn đấm Im Youngmin cũng đã ngắc ngoải.
.
.
.
“Tôi có thể hỏi…” Daniel đập vào chân mình đánh đét một cái. “Tại sao chỗ này lại nhiều muỗi thế không?”

“Hỏi tôi làm gì. Hỏi ông giời ấy.” Ong Seongwoo xoè bàn tay vừa quơ quào trên không trung của mình, hài lòng khi trên ngón giữa mắc kẹt một chú muỗi chết.

Daniel nhìn hình trái tim xếp bằng muỗi đã đầy phân nửa giữa quyển sách “Hoa hồng xứ khác” của Sewoon nước bọt nghĩ xem liệu Jung Ponyo sẽ đập mình như cách mình vừa đập muỗi, hay vợt mình như Ong Seongwoo vừa vợt, hay sang xịn xuống hẳn 112 mượn cho được cái lưới điện nổ mình tách tách tách như con muỗi khét lẹt đen thui trên ấy nữa.

“Thế tôi có thể hỏi…” Seongwoo nhìn vào quyển sách, lẩm bẩm. “Giữa một tỉ tám trăm thể loại hình khối để xếp tại sao cậu lại chọn xếp muỗi hình trái tim không?”

“Vì thích.” Daniel bật cười, xếp thêm một con muỗi nữa. “Hoàn thành rồi nè.”
.
.
.
“Nhìn nè, def_danik tag swoo25 vào muỗi xếp hình trái tim. Đúng là tình quân nhân cá nước vừa trực diện vừa lãng mạn đến bất ngờ!” Kim Jaehwan xuýt xoa xoè điện thoại trước mặt Sewoon, một giây sau đã thấy cậu bạn lừ lừ cầm gậy xuống nhà gác đập Kang Daniel ra bã vì tội phá hoại tài sản của bạn bè.

.
.
.
“Cuối tuần này có phải một phần ba đại đội được về không anh?” Kim Donghyun cho dù học vượt lớp cũng rất ngoan ngoãn gọi dạ bảo vâng xưng em gọi anh chị với tất cả mọi người, nhờ nụ cười toả nắng của cậu chàng mà nãy giờ hai người vừa được bôi kem chống muỗi vừa có đồ ăn. Im Youngmin nhìn Donghyun cảm kích, gật đầu lia lịa trước câu hỏi bâng quơ của người ngồi cạnh.

“Donghyun muốn về à?”

“Chắc là về. Hôm trước em với anh Dongho thi đấm máy đấm, hoà 947 làm em thấy không thể chấp nhận được, làm gì có chuyện hai người cùng ngồi một vị trí cơ chứ!”

Im Youngmin nhớ đến thành tích đấm của mình, nuốt nước bọt một cái rồi tự động thu mình lại.

Tại sao 211 lại tập hợp những kẻ lực điền nhất trung đội thế này??

“Em kể chuyện cho anh Youngmin nghe nhé.”

“Ừ đang đêm lạnh, cũng 11 giờ rồi. Em kể đi, chém gió cho ấm người.”

“Ngày xưa ở khu C6 có một chị đến học quân sự, lỡ có mang nên đành nhảy lầu tự vẫn. Sau này có người bảo thấy một cô gái mang thai hay đi đi lại lại giữa hành lang…”

“Này Donghyun em…”

“Lại còn chuyện có những người tự dưng thức lúc ba giờ sáng, rồi đang nằm ngủ với bạn thì có cảm giác một người nữa chen vào nằm giữa mà thực ra chẳng có ai cả. Có người còn nói nửa đêm tự dưng mở mắt thì thấy mình đang đứng giữa nhà chẳng biết làm gì, nhưng mà cầm một con dao đỏ máu…”

“Donghyun, em có biết…” Youngmin nuốt nước bọt đánh ực một cái. “Chúng… Chúng mình…đang gác ở C6 không?”

Donghyun chớp mắt đúng một cái.

“ÁAA! CỨU!!!”

“Đồng chí Kim Donghyun và Im Youngmin B5! Đang gác mà làm mất trật tự, cắt giấc ngủ của cả đại đội, ngày mai cả trung đội B5 bị phạt đi nhổ cỏ!”

Thôi.

Xong.
End#5.

Hôm nay vừa kiểm tra Mác Lenin xong =))) lạy hồn hàng hóa với chẳng tiền tệ =))

 

26NNN – #4: ĐẠI ĐỘI MẤT GIÁ.

Jonghyun được Minhyun đặt xuống giường, vuốt mắt một cái là ngủ nhỏ dãi ra gối.

“Đừng chấp vặt người say nhé Minhyun.” Seongwoo cẩn thận dòm ánh mắt thằng kia, Jonghyun nhà mình chắc chắn không thẳng nhưng nhỡ thằng kia thẳng đến mức bẻ là gãy thì tàn một đời hoa dập một đời liễu, xem thái độ của nó như nào không thì hỏng bét.

“Không sao. Jonghyun say hay làm thế à?”

“Không đâu, nó say thường ngủ ngoan lắm. Chắc tại có tiếng nhạc kích thích thôi.”

Kim Jaehwan muốn xông vào bóp cổ Seongwoo mà lắc, bố nhà anh, tôi hát tình ca, không phải nhạc vàng remix xập xình mà làm người ta high!

Minhyun trái lại không bày tỏ cảm xúc gì, chỉ gật đầu một cái rồi dém lại chăn cho thằng kia, đồng thời leo lên giường ngủ. Minhyun sẽ không nói với ai là bị Jonghyun nhìn muốn mòn cả mặt nên mới nằm lên giường trên cậu ta để không bị đục lỗ trên mặt nữa.

“Thế còn thằng Donghyun nhà tao thì sao?” Kang Dongho đứng tần ngần một hồi lâu mới thẽ thọt lên tiếng.

“Nó làm sao? Youngmin phòng tao mới thì sao đây này.” Jaehwan hếch mặt. “Ê, giả Im Youngmin lại đây. Vai không phải thứ thích dựa thì dựa thích nhả nước miếng thì nhả nhé??”

“Thế thì ĐẦU Donghyun nhà tao cũng không phải chỗ hứng nước miếng của sếu đầu đỏ phòng chúng mày nhé???” Kwak Aron một đòn hạ knock out 212, chỉ tay vào đống bùi nhùi Youngmin Donghyun đang nằm vạ vật bên kia.

Cả 212 im lặng. Ong Seongwoo lấm lét nhìn 211, cười cười:

“Tao nhường cho chúng mày Im Youngmin. Nó là của chúng mày tất.”

“Thế thôi đi về không chơi gì nữa nhé?”

“Ma sói được không? Uno? Mèo nổ? Tú lơ khơ?”

“Thôi cờ bạc là bác thằng bần chúng mày về đi ngủ đi mai đẩy xe rác từ năm rưỡi đấy!”

Vừa nghe đến xe rác thì cả lũ lảng sạch.
.
.
.
Sáng ngày hôm sau, Im Youngmin tỉnh dậy thấy cả người bị ép bẹp dí vào góc tường, Kim Donghyun mặt còn nguyên cái kính to bự đang chẹp chẹp miệng như trong cơn mơ được cho ăn thịt gà. Khẽ mỉm cười nhìn từng sợi tóc mềm đang vương trên gương mặt của thằng nhóc, Youngmin đưa tay ra gạt mấy sợi dính vào trán, chưa kịp mỉm cười đúng chuẩn soái ca thì đã ăn ngay một cú đấm của Donghyun vào bụng.

Mà Kim Donghyun cứ như đang mộng du, đấm xong thì chép miệng thêm hai cái rồi trở mình quay lưng lại với Youngmin, chỉ có vành tai là đỏ hồng.

Kang Dongho mò dậy từ lúc còi chưa thổi – phải thôi vì nó chính là thằng thổi còi gọi các bạn dậy – thấy cửa tiệm tạp hoá vừa mở là đã lập tức xông vào mua một gói chíp chíp với hai hộp sữa chua.

Để trong lúc điểm danh sáng sớm, Choi Minki còn đang mắt nhắm mắt mở thì được dúi vào tay hộp sữa chua được trang trí bằng chíp chíp, trắng trắng xanh xanh đỏ đỏ nhìn một cái là tỉnh cả ngủ.

“Xì.” Minki bật cười, dụi dụi mắt. “Đồ tâm hồn công chúa.”

Kang Dongho đưa xong thì chạy vội đi, lòng tự trách bản thân quá mất giá khi cun cút cung phụng con nhà người ta như thế. Mai mình sẽ chỉ tặng kem thôi không tặng sữa chua chíp chíp đâu uhuhuhu xấu hổ vãiiiii.

Ong Seongwoo phải đeo băng trung đội trưởng của Jonghyun đi kiểm tra quân số điểm danh, dù biết thừa là thiếu Kim Jonghyun và Hwang Minhyun nhưng vẫn trơ mặt báo cáo đại đội trưởng là số lượng đủ.

Hwang Minhyun mở mắt đã thấy phòng chỉ có mình và cậu giường dưới, nhìn cậu giường dưới nằm ngủ không biết trời đất gì lại nhớ đến đợt đầu năm, khi đi nộp hồ sơ trúng tuyển, Kim Jonghyun chờ lâu quá cũng nằm lăn ra ngủ, Hwang Minhyun đến gần, ngồi xuống trước mặt cậu ấy như tối qua mà cậu ấy cũng không hề phát giác.

Minhyun gí sát mặt mình lại gần mặt Jonghyun, thì thào:

“Giờ mà hôn trả lại cái hôm qua thì mất giá quá…”
.
.
.
“Ê Ong Seongwoo, thầy vừa đọc cái gì?”

“Xây dựng nền quốc phòng toàn dân, an ninh nhân dân là nhiệm vụ của toàn dân tộc. Chúng ta phải chung tay góp sức bảo vệ nền hoà bình, độc lập và tự chủ của dân tộc. Muốn thế, thanh niên phải…”

“Mày nhớ đấy à?”

“Tao đọc từ giáo trình ra.” Seongwoo chỉ tay vào quyển sách đang dùng để che điện thoại của mình, tay còn lại gạt một đường, những bông hoa trên màn hình lập tức nở rộ, dòng chữ Well done uốn lượn trên màn hình thông báo nick Thekingofsalt đã hoàn thành mười level liên tiếp của Blossom Blast Saga.

Jang Sejong bên kia nhìn Seongwoo đầy kì thị, tay bốc một miếng bim bim cho vào miệng. Kang Daniel ngó thấy thầy giáo vừa quay lưng lên bảng thì chìa cho Seongwoo một miếng quẩy.

“Ăn đi.”

“Tay đang không rảnh.”

“Khổ lắm còn đòi tôi hầu.” Daniel chép miệng rồi đút miếng quẩy cho Seongwoo.

Seongwoo im lặng nhai hết miếng quẩy, nuốt xuống rồi mới trầm ngâm:

“Kang Daniel.”

“Gì?”

“Cậu vừa đi đẩy nốt xe rác cuối cùng trước giờ học đúng không?”

“Ừ, thúi hoắc. Èo ơi chúng nó vứt đi những thứ gì mà lại có thể bốc mùi như vậy nhỉ?” Daniel vừa than vãn vừa bỏ quẩy vào miệng, cắn rốp một cái thật giòn giã.

“Nhưng mà, Daniel, cậu vừa đi vào lớp, chưa rửa tay…”

Daniel câm lặng.
End #4
Đăng lên đây cho các chị cười chung =))))

 

#26NNN – #3: TIỂU ĐỘI RÁC.

“Tao có thể hỏi tại sao chúng mình ngày nào cũng phải đẩy xe rác không?” Từ khi Jonghyun đi giao ban về rồi đau khổ vào từng phòng một trong cả trung đội nhở rằng sáng mai phải đi đẩy xe rác, Choi Minki vẫn nằm ngắc ngoải trên giường, giờ mới thều thào hỏi lại lần nữa đầy tuyệt vọng dù biết câu trả lời luôn là thế.

Bên kia Im Youngmin chấm nước mắt gọi điện cho mẹ nhờ order mấy lố khẩu trang xài dần.

Jonghyun lắc đầu:

“Tao không biết…”

“Nếu tao phải đẩy xe rác thì đôi bàn tay này…” Minki đau khổ giơ đôi tay trắng nõn không một vết chai của nó lên. “Phải làm sao đây?”

Seongwoo lặng lẽ lên trang web mĩ phẩm order lấy chục lọ kem tay đủ mùi và mấy lọ xịt khử mùi vải, trộm lau giọt mồ hôi trên trán.

“Thế thì chúng mình là trung đội khoá quần, tiểu đội xe rác.” Jaehwan nằm dài trên giường nhìn cả phòng cười cười. Lúc Seongwoo kể xong câu chuyện đã làm cả lũ vật vã một hồi lâu, giờ nhắc lại vẫn cứ thấy hài hước.

“Ê thế tên tiểu đội trưởng đấy ở phòng nào?” Youngmin nằm tầng hai, gọi với xuống Seongwoo đang nằm tầng một. Seongwoo uể oải lắc đầu, bố ai mà biết được.

Vừa dứt mồm thì cửa phòng mở.

“Ê tớ ở 211. Các cậu có nước lau sàn không cho xin tí?”

Seongwoo nhỏm dậy.

“Nhổ nước bọt ra mà lau.”

“Áaaaa! Đồ biến thái! Sao anh lại ở cạnh phòng tôi???”

“Dễ hiểu thôi.” Seongwoo cười. “Vì tôi thuộc trung đội B5, ở A21 của cậu.”

Tiểu đội trưởng gọi anh là biến thái này tên là Kang Daniel. Đẹp trai, cười tươi, lúc như trẻ con lúc lại có vẻ quyến rũ bí hiểm. Tiếng lành đồn xa đã lâu, không ngờ vào mắt Seongwoo lại là một tên ngốc suốt ngày gọi người ta là biến thái. Không ngờ lại ở phòng bên cạnh, Seongwoo tức cười, chẳng biết nên vui hay nên buồn.
.
.
.

Kang Daniel bị Seongwoo chọc cho đến tức phát điên, về phòng là ngay lập tức giận cá chém thớt, đá giường đập gối liên tục.

“Ê, mày bị đến ngày à?”

“Mày mới đến ngày ấy Kang Dongho! Phòng có nước lau sàn mà bắt tao sang đấy mượn.”

“Thôi ngoan tí tao mua kem đào cho mà ăn. Hỏi tí, cái cậu trắng trắng mũi cao môi mỏng cười xinh nằm giường nào?”

“Phòng đấy có tận bốn người như mày miêu tả.” Daniel khinh miệt nhìn vẻ mặt wtf của Kang Dongho. Cũng đúng, chỉ tả thế thôi thì Hwang Minhyun, Choi Minki, Kim Jonghyun và cả Ong Seongwoo đều đạt yêu cầu.

“Trông như hồ ly nhỏ ấy?”

“Tận hai người!”

“Lùn như tao nè!”

“Tả sớm có phải hơn không. Choi Minki học cùng lớp với tao.”

Kang Dongho nhẩm thuộc cái tên này mười lần.

“Ê, cái người mắt đẹp mặt có ba ngôi sao khoé miệng xinh xinh mà biến thái ý… Cậu ta học lớp mày không?”

“Ong Seongwoo? Ong Seongwoo mà biến thái, lần đầu nghe thấy à nha…” Kang Dongho bật cười. “Mày tả cậu ta đẹp đẽ như thế rồi bảo con nhà người ta biến thái?”

“Đẹp thật nhưng mà biến thái.” Daniel cau mày.
.
.
.
“Tiểu đội rác! Bên này!”

Jaehwan và Youngmin lầm lũi đẩy chung một cái xe rác to bự. Trên loa Kang Dongho đang ông ổng yêu cầu tất cả các phòng đi đổ rác, từng túi rác cứ vứt xuống cái xe bộp bộp bộp, mấy thằng đẩy rác thỉnh thoảng bụm miệng nôn khan. Jang Sejong ghê đến lảm nhảm, ngồi cầu hết Chúa trời đến Phật tổ đến Thánh Ala đến cả em người yêu ở nhà tới cứu rỗi cho cái mũi nhạy cảm của nó. Seongwoo bịt một cái khẩu trang to bự như mặt nạ phòng độc, cắm cảu đẩy cái xe to bự đi theo Kang Daniel bên kia. Daniel lui cui hót mấy đống lá bự chảng bên đường, vừa hót vừa càu nhàu sao hôm nay lá rụng nhiều thế.

“Ê, Ong biến thái.”

“Wtf.”

“Kim Jaehwan biết đàn, Jung Sewoon thích hát.”

“Ừ thì sao cơ?”

“Tối nay phòng anh sang phòng tôi nhé?”

Daniel nói nhanh, rồi hơi chợn khi nhớ đến gương mặt đe doạ của Jung Sewoon và Kang Dongho. Kim Donghyun suốt ngày ngồi lì một góc – này những đứa học nhảy lớp chưa bao giờ hết nguy hiểm – cũng vừa mân mê gáy sách vừa cuộn nắm đấm mà miệng thì cười như tiên tử. Kang Daniel phải lãnh sứ mệnh cao cả, vì sự nghiệp có trai của cả phòng mà tiến lên, anh dũng hi sinh thân mình hỏi Ong Seongwoo một câu như thế.

Và kết quả là sau khi điểm danh buổi tối, Kang Dongho rát cổ bỏng họng nhắc nhở lịch trình hôm sau xong, quay về phòng đã thấy phòng mình đột biến thành mười hai người.

Mười rưỡi điện tắt, Kwak Aron bày trò thắp lên một ngọn nến. Trong ánh nến lung linh leo lét, Jaehwan gẩy một tiếng ukulele, mấy đứa xung quanh vừa hưởng thụ vừa nơm nớp lo sợ thầy xuất hiện.

Sewoon cất tiếng hát khe khẽ, trong lúc hát thì nhìn thẳng mặt Jaehwan, mỉm cười ngọt ngào.

Kang Dongho ngơ ngẩn khi gương mặt Choi Minki sáng tối không rõ ràng, cứ như ẩn như hiện, rồi đột nhiên như phát hiện ra người kia nhìn mình, cậu liếc mắt, cười nhếch môi nhìn lại Dongho.

Kim Donghyun là người không có tế bào nghệ thuật nào trong người. Ngay khi nốt nhạc đầu tiên cất lên, cuốn sách trong tay Donghyun đã rơi xuống, đầu cậu cũng lắc lư như đang tìm một điểm tựa. Im Youngmin thấy thế thì thương quá, chìa vai ra đỡ.

Kang Daniel và Ong Seongwoo ngồi cạnh nhau.

“Đừng chạm chân anh vào chân tôi.”

“Không ai thèm chạm vào cậu.”

“Tổn thương đấy à nha??”

“Ai khơi mào trước?”

“Thôi được rồi ngồi dịch vào đây có con muỗi to quá nè vỗ hộ tôi phát…”

Kim Jonghyun thì từ đầu đến cuối vẫn nhìn Hwang Minhyun không chớp mắt.

“Trắng…”

“Xinh trai…”

“Môi đẹp…”

“Nè Kim Jonghyun bị sảng rồi kìa?”

“Vừa nãy lên giao ban, sinh nhật của đại đội phó Noh Taehyun, chúng nó chuốc rượu. Chắc say rồi, đang sảng đấy.”

“Tôi đưa về phòng nhé?” Hwang Minhyun đã ngồi sụp xuống trước mặt Jonghyun đang mở to mắt cười ngu kia, không nhịn được mà cười lên dịu dàng.

“Ê trắng, thơm cái.”

Jonghyun cười cười, rồi hôn một cái lên má Minhyun.

Thế giới này đảo điên hết rồi.

Jang Sejong ngồi vào một góc nhà, gọi điện cho em người yêu đang học cấp ba, rì rầm:

“Anh sẽ kể cho em nghe một câu chuyện, trong câu chuyện này, trừ anh ra, chẳng một ai có giá hết…”
End #3
26 ngày nhập ngũ hay câu chuyện cướp giá đi xào thịt bò =)))

 

26NNN – #2: TRUNG ĐỘI KHÓA QUẦN.

Người ta bảo mặc đồng phục vào thì ai trông cũng giống như ai, từ đó sẽ tạo nên cảm giác an toàn và ngang bằng về vị trí trong xã hội, khiến người ta ảo tưởng về một thứ tên là “bình đẳng.”

Chắc bình đẳng về vị trí trong xã hội thôi. Chứ còn những đứa nào đẹp, thì khoác bao lên trong cũng đẹp. Hwang Minhyun vừa thay quân phục, một hàng nước miếng đã lặng lẽ rơi…

“Ê, Minhyun.” Jonghyun phải nuốt nước bọt lấy can đảm mấy lần mới dám cất lời. “Cậu… Chưa kéo khoá quần…”

Cả lũ còn lại lập tức nhìn xuống quần của mình. Kim Jaehwan âm thầm quay lưng đi, kéo roẹt một cái.

Minhyun vừa nóng mặt vừa kéo khoá, liếc nhìn Jonghyun bằng ánh mắt thù địch, rồi cũng rồng rắn kéo nhau rà ngoài tập trung.

Kang Dongho nhìn như một ông quản giáo – mà thực ra cậu ta cũng đảm nhận chức vụ chẳng khác quản giáo là bao – Đại đội trưởng. Nghe thì oai nhưng thực ra chính là một con culi không có lối thoát, phải thức khuya dậy sớm, đôn đốc các bạn. Seongwoo nhìn Dongho đang khản cả giọng hét các bạn xếp hàng cho đúng trung đội, thốt nhiên thở dài nhìn thằng bạn của mình. Kim Jonghyun nhận chức trung đội trưởng, cậu chàng đau khổ trong bộ quần áo bùng nhùng như cái bao, chỉ biết đứng đực như trời trồng nhìn cái trung đội chợ vỡ của mình, thầm rít gào nguyền rủa một trăm lần kẻ nào đã đôn cậu lên chức vụ này.

Thực ra Seongwoo lẫn Jonghyun đều biết, những đứa nào gia đình có chút quyền thế đều được sắp xếp làm đại đội, trung đội, tiểu đội trưởng phó các kiểu, nên Kim Jonghyun dù biết trước cục than nóng này sẽ rơi trúng người cũng không cam lòng mà bật khóc. Đứng trên cao đâu có sung sướng gì, việc thì nhiều ăn chửi cũng không ít, lấy đâu thời gian đi lượn vài vòng xung quanh, nhắm lấy một bạn đẹp, xin info rồi thả thính nữa chứ!

“Hey Trung đội trưởng B5! Kim Jonghyun! Sắp xếp lại hàng của cậu đi! Toàn đại đội chú ý gióng hàng! Này Kim Jonghyun!” Kang Dongho quát.

“Cậu có nghe tôi nói không hả tại sao cậu lại…” Rồi Dongho nín bặt khi người đang quắc mắt lên nhìn cậu là một người khác chứ không phải Kim Jonghyun.

“Jonghyun đi cầu rồi, xin lỗi nhé.” Choi Minki cười cười nhìn Dongho, nháy mắt một cái rồi trầm giọng. “Đừng có hét lên như thế. Cậu đang cầm micro đấy.”

“Tớ… Tớ…ô kê…” Kang Dongho mặt đỏ bừng lên như vừa bị ai chuốc say khướt, vội vàng quay người bỏ chạy.

Chắc say tình.
.
.
.
“Mày đi cầu sao lại bắt tao theo?”

“Vì tao không mang tiền.”

“Mày có thể chỉ lấy tiền của tao rồi đi chứ sao lại lôi tao theo?”

“Vì tao thích.” Jonghyun thở dài khoan khoái, nói vọng ra. Seongwoo tựa người bên cửa chỉ còn biết lắc đầu ngán ngẩm. Cậu ta đang muốn trốn việc, kéo mình trốn chung thì có.

Cạch.

Cửa mở.

Seongwoo há mỏ nhìn kẻ đang vừa kéo khoá quần vừa huýt sáo kia, nuốt nước miếng ực một phát, rồi lập tức quay mặt đi trước khi nó nhảy dựng lên rồi hét toáng:

“Aaaaaaa… Biến thái!!! Anh dòm trộm tôi đúng không đúng không đúng không…uhm~”

Seongwoo không để cậu ta nói hết câu, lập tức lao vào bịt cái miệng đó lại. Chết tiệt, mồm to thế. Cậu ta bự như một con bò, chẳng mấy mà đã vùng ra được, giương ánh mắt nhìn anh như một kẻ tội đồ. Seongwoo liếc nhìn thấy kẻ này đeo băng tiểu đội trưởng, lại còn là B5, cũng biết khó mà lui không thèm chấp vặt nữa, nhỡ cậu ta cậy chức cậy quyền ép anh đi đổ xe rác hoặc là cuốc đất thì nguy to.

“Anh biến thái!”

“Tôi không phải biến thái.” Seongwoo chậm rãi trả lời. Hình như cậu kia còn đang khóc? Mắt ươn ướt rồi kìa?

“Anh là biến thái. Không biến thái thì đứng đây làm gì?”

“Tôi chờ bạn đi cầu.”

“Chờ ngoài kia chứ chờ trong này à?”

“Nó đòi tôi đứng nói chuyện với nó. Với lại…” Seongwoo nhếch mép. “Sao cậu không kéo khoá quần trước lúc mở cửa đi? Chính cậu show hàng cho tôi nhìn còn bày đặt…”

Cậu trai đang bù lu bù loa bỗng chốc im bặt, mặt đỏ như cà chua chín. Lắp bắp một hai chữ biến thái, cậu chàng chạy thẳng không thèm ngoái đầu lại.

Vừa lúc đó thì Jonghyun đi cầu xong, mở cửa bước ra ngoài, vừa bước vừa kéo khoá quần. Ong Seongwoo đột nhiên phì cười, rồi gập cả người cười không kiểm soát.

“Cậu cười cái gì mà cười?” Jonghyun khó hiểu. Seongwoo vẫn cười không thể kiểm soát – nếu sàn sạch chắc anh lăn ra sàn mà cười luôn rồi mất. Anh chỉ tay vào quần Jonghyun, khó khăn phun từng từ ngắt quãng giữa nụ cười quằn quại:

“Haha… Chúng ta… Chúng ta là..trung đội không kéo khoá quần! Hahahahahahaha…!”

“Đồ biến thái.” Jonghyun đỏ mặt, đạp cho Seongwoo một phát rồi lôi xềnh xệch anh ra ngoài xếp hàng.
End #2

26NNN – #1: BẠN ĐẸP TRAI.

Seongwoo uể oải nhìn mẹ đang thao thao bất tuyệt dặn mình thuốc này làm gì, thuốc kia làm chi, khăn nào để lau mặt khăn nào lau người, thịt hộp ở đâu ruốc ở đâu, tự dưng muốn thở dài.

Phải rồi, anh sắp nhập ngũ. Nhập ngũ là từ nói ra ai cũng rùng mình xuýt xoa, trong đầu tự động chạy video 101 kiểu phạt trong quân ngũ, chạy đến những ngày phải gấp chăn màn giữa buổi trưa, cả trung đội vác súng chạy việt dã, mỗi tuần chỉ được gọi điện thoại về nhà sáu phút, những đêm văn nghệ bên ánh lửa, những ngày sấp mặt nuôi lợn nuôi gà.

Nhưng đấy là hàng auth. Còn Seongwoo nhập ngũ, là hàng super fake.

“Có gì đâu mẹ. Chỉ 26 ngày thôi mà, con cũng không chết được.”

“Mày làm mẹ chẳng yên tâm tí nào. Mày cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn ấy, vào trong đấy người ta giã ra bã mất! Trời ơi là trời Seongwoo con trai tôi phải làm sao…”

“Ôi…” Seongwoo ngán ngẩm thở dài. Anh đã cho mẹ biết mình đi quân ngũ 26 ngày là một cách nói khác của tạm thời mất não trong 26 ngày, tuy nhiên nhìn mẹ đau khổ như sắp tống con trai vào tù khiến Seongwoo tự hỏi chẳng lẽ hôm đó mẹ mình không thèm nghe mình nói gì? Hoặc là nghe mà không thèm quan tâm? Trời ạ mẹ có thể bớt cải lương được không???

Seongwoo ngán ngẩm xách cái vali to bự toàn đồ ăn, khoác balo đựng quần áo trên vai, chào mẹ đi ra khỏi cửa. Mẹ anh đứng vẫy vẫy, còn đưa khăn chấm nước mắt (?) khiến anh chỉ muốn xông vào mà lắc lắc, mẹ à tỉnh lại đi, đừng diễn nữa!

Xe của bố đã chờ sẵn bên ngoài. Seongwoo được bố đưa đến trường, đứng ngẩn ngơ giữa sân chờ Kim Jonghyun đến. Hai người lần lượt lên xe, rồi Seongwoo vì phải dậy sớm quá mà lăn ra ngủ, ngủ đến không còn màng hình tượng, cũng chẳng để ý gì đến xung quanh.

“Ê, mày. Đừng ngủ nữa, nhìn bạn bên trên kìa.” Jonghyun lay lay Seongwoo, rồi chỉ vào bạn nam ngồi đằng trước. Chỉ có thể nhìn nghiêng, nhưng đó cũng là một góc nghiêng sắc nét, mũi cao môi hồng, mắt một mí đang nhìn thẳng về phía trước, tóc nâu mềm mại, tai thì cắm tai nghe. Có vẻ vì thế nên cậu chàng không biết Kim Jonghyun đang thầm đánh giá cậu ta bằng ánh mắt nửa hâm mộ nửa càn rỡ, soi xét. Seongwoo liếc liếc, rồi bĩu môi:

“Đẹp trai đâu mà đẹp trai.”

“Đẹp mà. Trông như cáo sa mạc ấy. Tao nghe đồn nếu không tìm được người yêu ngay kì quân sự này thì mình sẽ ế hết bốn năm đại học đấy?”

“Nhưng tao nghe đồn những mối tình ở nơi tập quân sự sẽ mãi mãi ở lại nơi tập quân sự. Cuối cùng cũng chia tay thôi. Mày thích à?”

“Cái gì chứ… Người ta muốn có một tình yêu dài lâu mà…” Jonghyun thở dài.

“Lạy hồn. Lớp mình còn chưa quen hết mà đã đòi kiếm người yêu. Mày đừng chọc cười tao nữa. Tao đi ngủ đây.”

“Suốt ngày ngủ. Tìm người yêu trong giấc mơ đi con.”
.
.
.
Seongwoo và Jonghyun được phân vào cùng một phòng sáu người, phòng 212. Sáu người thì hết bốn người học cùng lớp với nhau luôn rồi, Seongwoo thấy cực kì thoải mái.

“Ê Choi Minki mang gì mà những hai vali một balo thế?”

“Một vali skincare, một vali đồ ăn. Balo đựng quần áo.” Minki vuốt ngược bộ tóc nó mới đi cắt ngày hôm qua lên, lộ ra làn da bóng loáng khiến lũ còn lại nhìn thôi cũng loá cả mắt.

“Thế sao Jaehwan chỉ mang có hai cái balo?”

“Không có thứ gì thiếu, chỉ sợ tiền không nhiều.” Jaehwan cười cười. “Tớ sẽ mua hết ở trên này. Những năm cái cửa hàng tạp hoá, sợ đếch gì.”

Seongwoo gật gù. May mà thứ gì mình cũng mang vừa đủ. Nhìn Choi Minki đang chật vật xếp từng hàng từng hàng mask, sữa rửa mặt, toner, serum,…vào ngăn tủ, anh rùng mình nghĩ liệu mai kia thằng này có lôi mặt mình ra làm đồ thí nghiệm hay không…

“Ê tao để tóc thế này có sao không nhỉ?” Youngmin tóc đỏ rực rỡ như trái cà chua, đưa tay lên gãi gãi đầu. Sanggyun lắc đầu quầy quậy:

“Không được, đi nhuộm lại đi. Mày bị lôi ra cạo đầu thị chúng thì ai mà cứu được.”

“Tao nhuộm lại màu xám khói nhé? Hạt dẻ? Mật ong? Xanh rêu?”

“Mày đi nhuộm đen lại cho thiên hạ thái bình.” Seongwoo đi ngang qua vỗ vỗ đầu nó hai phát, rồi đi thẳng ra chỗ Jonghyun. Thằng này vẫn đang ngơ ngẩn nhìn cậu bạn đẹp trai mặt cáo sa mạc kia không chớp mắt, nhìn một cách công khai và lộ liễu. Cậu bạn đẹp trai – Hwang Minhyun, làm như không thấy gì, cứ từ từ mà sắp xếp đồ đạc. Seongwoo thở dài:

“Ê, Kim Jonghyun. Sắp đồ ra đi.”

“Mày ơi, trắng…” Jonghyun chỉ thở ra được một câu rồi im bặt. Chắc chết lâm sàng rồi.

Hwang Minhyun quay ra liếc Kim Jonghyun một cái sắc lẹm.

Jonghyun nấc lên một tiếng ngắc ngoải rồi lăn đùng ra chết trong tiếng tim nổ đùng đoàng bang bang bang trong lồng ngực.

Cái này chắc được gọi là “tình yêu sét đánh”?

End #1.
Đây có lẽ sẽ là câu chuyện xàm nhất của mình mất =)))

 

26 NGÀY NHẬP NGŨ – ONGNIEL, OPTIMUSPOCKY.

Câu chuyện 26 ngày “nhập ngũ” của Ong Seongwoo và đồng bọn.
Nghe đồn đi học quân sự mà không kiếm được gấu thì sẽ ế đến hết đời…

by Febpish. completed.

OngNiel, OptimusPocky, BaekRen, YoungDong.

MỤC LỤC:

#1.        #2.       #3.        #4.

#5.      #6.        #7.      #8.        #9.       #10.

#11.      #12.      #13.      #14.      #15.       #16.

#17.      #18.      #19.      #20.      #21.       #22.

#23.       #24.       #25.     #26 (END).

NGOẠI TRUYỆN:

#1. TRƯỚC.      #2. SAU.