26NNN – #18: Về tranh thủ.

Jonghyun tìm được Minhyun (lại) dưới gốc xà cừ, lại một cái kem trên tay. Từ cái hôm Jonghyun mua kem chanh cho Minhyun, mỗi ngày hắn ăn một cái, đến lúc bị cấm cản thì hai ngày ăn một cái, giờ thì một ngày ăn hai cái. Minhyun nhìn thấy người kia, theo phản xạ định quay ngoắt đi nhưng bị Jonghyun giữ lại.

Ai đi học quân sự cũng béo tròn, núng nính thịt, mỗi mình Jonghyun cứ gầy mãi, gầy mãi. Ong Seongwoo phán rằng anh là người có tiếng mà không có miếng, tuy rằng trên radio không còn những bài tỏ tình với Kang Dongho nữa mà thay vào đó là Kang Daniel và Kim Jonghyun, thì sự thật vẫn là Kim Jonghyun đang ngập ngụa muốn chết giữa đống công việc của mình. Thế nhưng vì Hwang Minhyun đang giận dỗi vô cớ này thì thế nào cũng vẫn phải dỗ cho bằng được.

“Tại sao cậu lại giận?”

“Vì cậu nói cười với người ta.”

“Người ta là anh họ tớ.”

“Anh họ cậu bắt nạt tớ ở trên lớp.”

“Ở trên lớp không học hành mà uno ma sói lại chẳng bị phạt sấp mặt thì sao, phạt, chứ ai bắt nạt cậu.”

“Thật. Anh ta quyết tâm truy đuổi tớ đến cùng, bằng mọi giá phải lôi được tớ lên đoạn đầu đài. Lôi được lên rồi còn tính toán xem nên lăng trì hay nên ngũ mã phanh thây!”

“Giờ cậu vẫn ngồi đây ăn kem.”

Hwang Minhyun cứng họng, tiếp tục cắn một miếng kem bỏ miệng định chơi trò dỗi tiếp, nhưng rồi Jonghyun lại kéo hắn lại, cười cười, đưa tay lên xoa đầu hắn. Hwang Minhyun là một người có khổ người to lớn nhưng trái tim thì bé tí tẹo, mới chỉ được đối xử như thế một tí thôi đã dễ dàng cho người ta qua cửa, hết giận 99% rồi.

1% còn lại cũng bay biến sau khi Jonghyun đặt một nụ hôn nhẹ lên trán của hắn. Minhyun cuống quýt đến mức rơi cả cây kem xuống đôi giày trắng đang dính đầy bụi của mình, khiến cho đôi giày thành cái màu xanh đỏ vàng méo mó  hòa hợp. Tự chửi mình không có tiền đồ một trăm lần trong lòng, rồi Minhyun rướn người lên hôn chóc một cái vào môi Jonghyun. Giờ này sinh viên đã cuống cuồng leo lên xe để về nhà, lác đác còn mấy người đi qua đi lại trên cái sân vắng tanh vắng ngắt. Làn gió nhẹ thổi bay ngược những chiếc khăn mặt trắng tinh phất phơ trên dây phơi ngoài hành lang, dường như có mỗi làn gió ấy chứng kiến nụ hôn đầu của hai người vậy.

.

.

.

“Mai Jonghyun có đập nát điện thoại của chúng mình xong tuyên bố rằng từ nay trở đi mình sẽ bị giam cầm mãi mãi nơi quân sự này không?” Ong Seongwoo rùng mình ấn nút lưu, nhìn sang Kang Daniel vẫn chưa rời mắt khỏi màn hình điện thoại có hình ảnh hai người một đứng một ngồi đang nhìn nhau đắm đuối. Daniel đưa một tay ra choàng vai Seongwoo, cười.

“Yên tâm đi cái này quay đẹp thế thì bán được giá lắm đấy. Tôi bán đi mua trà sữa cho anh uống. Giờ về có muốn uống trà sữa không?”

“Ừm cũng được.” Seongwoo gật đầu. “Nhưng về nhà ăn cơm với mẹ đã nhé thèm cơm mẹ nấu quá.”

“Mấy tuổi rồi mà còn nhõng nhẽo, mẹ anh chiều anh đến hư đốn cả con người rồi.” Cho dù có nhíu mày thì Daniel vẫn cười rõ tươi, tay lại vô thức kéo Seongwoo đến gần mình hơn một chút. Nhà trường chỉ thuê một số lượng xe giới hạn nên sinh viên về theo đợt, Daniel và Seongwoo nằm trong những người cuối cùng còn sót lại. Tuần đầu tiên không giới hạn việc bố mẹ đưa đón nên sân trung tâm đầy những chiếc xe đủ mọi chủng loại, kiểu dáng, Kim Jaehwan nhìn mà đúc rút ra rằng cái trường này không hẹn mà gặp lại toàn bọn con nhà khá giả. Tuần này thì không còn được như thế nữa rồi, thầy quản giáo phản ánh về trường là làm như thế sẽ nhiễu loạn và lộn xộn nên chỉ có thể cử xe trường đến đón thôi.

Mãi rồi cũng được lên xe, Seongwoo chiếm ngay một chỗ mà nằm ngủ như chết. Trong cơn mơ màng anh cảm giác như có người kéo giùm anh khẩu trang xuống một chút cho dễ thở, đầu hình như cũng được tựa vào vai một ai đó rất êm và mềm mại, lại còn rộng và vững chãi.

Daniel ngồi lướt facebook, thỉnh thoảng quay sang nhìn người đang ngủ say trên vai mình, nụ cười rộng ngoác tận mang tai.

.

.

Cho dù chỗ học quân sự có vui vẻ đến mức nào thì cũng không thể thoải mái bằng ở nhà, Seongwoo suýt phát khóc khi thấy cái ổ chó của mình vẫn nguyên vẹn như ngày mình đi, hai cái quần đùi vứt lăn lóc bên góc giường mẹ còn không thèm dọn, ba gói bim bim may quá vẫn chưa bị ai ăn mất. Mẹ làm cho anh một bàn đầy thức ăn, sợ rằng con trai đi học quân sự vất vả, Seongwoo cười khổ, mẹ, con còn ăn nhiều hơn cả ở nhà.

“Anh chẳng thấy nó khổ gì cả.” Ông Ong cười khẩy nhìn con trai. “Nó còn béo lên một vòng kia kìa!”

“Trong mắt em nó vẫn gầy.” Mẹ gắp sườn vào bát Seongwoo liên tục, rồi ánh mắt bà hấp háy nhìn con trai đến mức nó tỏ ra kì thị và phòng vệ, lúc ấy bà mới dò hỏi: “Con đã kiếm được bạn nữ xinh xắn nào chưa? Mẹ nghe đồn đi quân sự mà không kiếm được người yêu là sẽ ế đến hết đời đấy?”

“Mẹ…” Seongwoo chợt cảm giác đây là bữa tiệc hồng môn yến của mình, hôm nay mẹ không dò ra được thì cũng sẽ tự mình bói ra một cô người yêu cho Seongwoo thôi. Cả ngày anh hết ăn lại ngủ, làm gì có tư tưởng kiếm người yêu cơ chứ.

Mà nói thế cứ thấy sai sai ấy nhỉ…

Thấy ông con trai im lìm ngồi ăn cơm, gắp rau gắp thịt liên tục còn gắp cả cho bố mẹ, bà Ong biết là mình không thể cạy miệng thằng con được, len lén bấm chồng đòi điện thoại gọi điện cho học sinh cũ của chồng nghe đồn đang làm giảng viên ở trung tâm quân sự mà con trai học.

Chưa kịp gọi thì điện thoại của con trai đặt trên bàn ăn đã rung, rồi ông bà Ong rớt cả tròng mắt khi thấy Seongwoo chộp điện thoại nhanh như chớp rồi lập tức bắn lên phòng.

Có gian tình rồi!

End #18.

Mình chỉ muốn nói là dạo này mình khó viết quá…. Tất cả những gì mình đăng hầu hết đều là những thứ mình viết dạo trước bây giờ chỉ việc đăng lên thôi chứ mình không viết thêm được gì mới cả. Mình không hiểu sao cứ những lúc mình chuẩn bị làm tiểu luận hoặc là kiểm tra gì đó thì mình lại có hứng viết và sau đó không thể viết thì mọi thứ đều bay biến luôn? ._.

Mình có dự định viết đúng 26 chapter cho truyện này luôn, là cả một quãng đường nữa. Hôm qua mình đọc lại thì Science hồi trước mình chưa viết xong, request chưa trả hết, Solitaire cũng chưa đi đến đâu cả, nhưng mà mình thực sự trống rỗng chẳng có gì để viết hết. Mình không dám bảo là rest tại mình biết thừa nếu mình nói thế thì mình lại tự vả thôi, nhưng có lẽ mình sẽ dừng đăng cái nọ cái kia ở cả facebook lẫn wattpad để cho đầu óc thông thoáng một tí, chứ bây giờ mình cứ có cảm giác mình viết sáo rỗng thế nào ấy chẳng vui T.T

Hẹn gặp lại các cậu, chắc là sau khi mình thi cuối kì xong ^^

 

26NNN – #17. Thầy giáo mới.

“Ngồi im, này thì thêm một lá +2!” Jaehwan khẽ rít lên, cố gắng đánh lá uno xuống bàn một cách nhẹ nhàng nhất. Ong Seongwoo cười khẩy:

“Đã lên đến +6 rồi nhỉ. Thế thì Hwang Minhyun, mày ăn hành rồi, tao vừa liếc thấy bài mày không còn một cây nào đỡ được +4 này của tao cả! Lên bài!”

Minhyun liếc Seongwoo một cái thật dài, gương mặt vặn vẹo đau khổ, thò tay rút mười lá lên. Cả lũ cười như được mùa, chẳng đứa nào còn biết thầy giáo đang giảng cái gì ở trên kia nữa.

“Thầy mời một sinh viên lên trả lời câu hỏi này nhé.”

Đây là câu nói gây hoang mang lớn nhất trong cuộc đời của bất cứ sinh viên nào, nhất là cái bọn một trăm đứa thì đang có một trăm thể loại việc khác nhau để làm này. Chúng nó nháo nhào, tiếng lật sách liên tục vang lên. Seongcheol nín cười, nhịp nhịp tay lên bàn như đang đánh một bản đàn nào đó, chỉ tay lên “Hội uno” ở góc trái.

“Nào, em, đúng rồi, trắng trắng, mắt một mí đấy,…ừm, góc đấy có nhiều người trắng trẻo quá nhỉ, được rồi, em mắt xếch môi hồng đang đeo ngược phù hiệu đứng dậy trả lời câu hỏi của tôi.”

Choi Minki vì cứu bạn bè mà điềm nhiên vắt phù hiệu của mình ra đằng sau, đứng dậy tủm tỉm cười.

“Thầy gọi em ạ?”

“Không gọi em nhưng thôi em đứng dậy rồi thì trả lời câu hỏi đi.” Seongcheol cười. “Khi gặp một người muốn truyền cho em tư tưởng phản động, bôi nhọ Nhà nước, em sẽ làm thế nào?”

“Dộng đầu nó vô bồn cầu ạ.”

Minhyun ngồi cạnh không nhịn được mà cười khúc khích, Kang Dongho nín cười đến run rẩy giơ một ngón cái ra trước sự thông minh và dũng cảm của Choi Minki.

“Nào, em nam da trắng mắt một mí ngồi trên em vừa đứng dậy – người tôi vốn định gọi, em đứng lên trả lời câu hỏi nào.”

Kim Jaehwan da trắng mắt một mí tiếp tục vứt phù hiệu ra sau lưng, đứng dậy nhướn mày trả lời:

“Em sẽ mang Những nguyên lý cơ bản của chủ nghĩa Mác Lênin đến để truyền giáo ngược lại cho nó ạ. Thầy yên tâm, em thi lại môn này tận hai lần, em chắc chắn là thuộc đến từng chữ một ạ.”

Seongcheol hết nói nổi. Cái góc đó rất ồn ào, anh biết, chúng nó đang chơi Uno. Ong Seongwoo thậm chí mấy lần phấn khích đến nỗi suýt nữa đứng bật dậy trong lớp. Tuy nhiên Ong Seongwoo lại là con trai thầy giáo, còn thân quen với Jonghyun, anh cũng không thể nào làm gì được người này. Chỉ còn một mục tiêu duy nhất, tuy nhiên lũ chúng nó thực sự rất nhây, dường như muốn chơi với anh đến cùng, thôi được, đã vậy thì gọi đích danh.

“Thôi được rồi, Hwang Minhyun đứng dậy trả lời câu hỏi.”

Cứu đến thế chứ cũng không cứu thêm được một lần nào nữa, Jaehwan ngậm ngùi ngồi xuống trong tiếng thở dài của đám 211 và 212. Kwak Aron khẽ khàng đưa tay lên xoẹt ngang cổ họng một cái, rồi liếc nhìn Minhyun.

“Nếu em gặp phản động ấy à, ừm…chắc là em sẽ báo công an.”

“Không báo công an thì làm gì?”

“Thì truyền Tư tưởng Hồ Chí Minh ạ. Em cũng thi lại hai lần nên em hiểu rõ lắm thầy ơi.” Hwang Minhyun mỉm cười tự tin. “Nếu truyền không nổi thì em gọi Kim Jaehwan ra truyền cả Những nguyên lí cơ bản của chủ nghĩa Mác Lê nin, hai đánh một mà không chột không què được thì em gọi Choi Minki ra dộng đầu nó vô bồn cầu là xong thầy ạ.”

Cả lớp cười ầm.

Seongcheol cười khổ, như thế thì còn làm gì được cái tên tinh quái này nữa đây?

.

.

.

Kim Jonghyun ở một nơi xa vẫn không hay biết gì, xung quanh là la liệt giấy tờ. Đôi lúc anh thầm nghĩ không biết mình đi học quân sự hay là đi làm văn thư nữa, ngày nào cũng có ti tỉ thứ cần phải giải quyết, đến là mệt mỏi. Nhìn cái danh sách về của phòng mình và 211, tự dưng Jonghyun nhớ ra sáng nay Kang Daniel đã đút lót cho mình một cái thẻ game mới cóong cùng lời năn nỉ hãy cho mình và Seongwoo về nghỉ đợt này, anh không chần chừ gì viết tên cả hai đứa vào.

Tuần thứ hai tất cả mọi người đều đã quen hơn với môi trường sống này, bất giác lại không muốn về nhà nên số lượng người xin về nghỉ giảm hẳn, việc ăn tiền hối lộ của Jonghyun cũng dễ dàng hơn, không phải nhất bên trọng nhất bên khinh hoặc là đắn đo xem khinh ai trọng ai nữa. Bởi vậy mới nói Kang Dongho quá là sướng đi mà, không dưng anh lại rơi vào cái vòng xoáy khổ ải này.

Vừa mới viết xong đống giấy tờ thì Choi Seongcheol đi vào văn phòng, theo sau đó là Kang Daniel Trung đội trưởng. Jonghyun đưa cho Daniel tờ danh sách về phép thứ bảy chủ nhật xong, cậu chàng vẫn nấn ná như thể chưa muốn đi, anh thắc mắc:

“Sao thế?”

“Mày không biết đâu, chiều nay trong lớp buồn cười lắm…bla…bla…”

“Hahaaha, Minhyun nói thế thật hả? Đáng yêu thế.”

“Còn ở đó mà khen bạn trai mình đáng yêu, anh họ bị cười vào mặt đây này.” Seongcheol tiến đến gần hai người đang xì xào to nhỏ như muốn bỏ lại mình anh kia. “Nhưng mà đáng yêu thật. Jonghyun kiếm đâu ra người đáng yêu thế?”

“Nhặt từ trường mẫu giáo về đấy.” Jonghyun tủm tỉm cười. “Daniel mang giấy về thông báo cho trung đội đi, còn anh…ngồi im ở đây cho tôi đi tìm người yêu để giải thích.”

Jonghyun vừa nói vừa đi ra cửa, dứt câu thì đã mất dạng. Seongcheol lật giở đống giấy tờ mà người kia đã xử lý với tốc độ ánh sáng mà cười bất lực:

“Mới giận nhau có nửa ngày mà đã sốt lên xình xịch đòi làm lành rồi. Đúng thật là… Aiii, cảm giác mất người anh em lâu ngày vào tay người yêu nó thật đau khổ quá đi!”

End #17.

 

26NNN – #16: Cá cược.

Hwang Minhyun vừa đùng đùng bỏ đi chưa được bao lâu thì Kim Jonghyun quay trở lại.

“Minhyun không ở phòng à?”

“Không.” Seongwoo lắc đầu. “Mày không gặp nó à, nó vừa đi ra ngoài xong.”

“Tao đi cầu thang bên trái, có khi nó đi cầu thang bên phải rồi.” Jonghyun cúi xuống nhón một miếng thịt bò khô bỏ miệng. “Nắng nôi thế này nó đi ra ngoài làm gì? Mà sao chúng mày lôi tiền ra tá lả thế này? Giàu quá rồi hả?”

“À… không có gì.” Seongwoo cười mỉm, ánh mắt đầy ẩn ý rút lại tờ tiền của mình. “Chỉ là một vụ cá cược nho nhỏ thôi.”

“Mày gọi Minhyun về đi, trưa nay đi nắng chiều đi học lại mệt.” Aron dường như bâng quơ thả ra một câu, còn thở dài thêm một tiếng. Jonghyun nhìn anh em bạn bè một lượt, thấy có cái gì hơi sai nhưng không biết sai ở chỗ nào, đành phải đội mũ lên rồi bảo Tao đi ra ngoài đây, sau đó mất dạng sau cánh cửa.

Áng chừng Jonghyun bên trong đã đi khuất, sới cá độ lại sôi động như chưa bao giờ suy thoái.

“Tao cá thằng Minhyun dỗi mười phút.” Aron đập một đồng hai mươi ngàn xuống cái bụp. Dongho hỉnh mũi cười:

“Mày đánh giá nó hơi cao rồi đấy. Năm phút.” Minki cười khẩy rút tờ mười nghìn ra.

“Em nghĩ có khi thấy anh Jonghyun phát ảnh quay lại luôn mất.” Donghyun dè dặt đặt tờ năm nghìn xuống, thôi thì mất ít cũng không tiếc. Youngmin thấy sự  thiếu quyết đoán của “em nhà mình” thì thở dài ngao ngán, đặt tiền xuống.

“Tao nghĩ nó sẽ giận dỗi hai câu rồi thua luôn.”

“Nhưng hình như nó giận thật đấy?”

“Úi giời con trai nói không là có nói có là không ý mà.” Jaehwan phẩy tay. “Tớ không thể rút tiền từ ví xong đập bụp xuống sàn được, nhìn rất kém sang, nên tớ quyết định trở thành nhà cái. Nào bây giờ chúng ta hãy cùng bấm giờ và chờ xem ai sẽ là người chiến thắng chung cuộc!”

Năm phút trôi qua trong sự ngỡ ngàng của Dongho, rồi thì mười phút trôi qua, Aron vuốt ve tờ tiền của mình một cách dịu dàng, ánh mắt nhìn xa xăm ngóng trông hình bóng Jonghyun lôi xềnh xệch Minhyun trở về, tuy nhiên đáp lại sự kì vọng lớn lao ấy, chẳng có ai mở cửa cả.

.

.

“Minhyun? Sao lại ngồi đây?” Jonghyun xuống cầu thang một cái đã nhìn thấy ngay Hwang Minhyun đang ngồi ăn kem dưới bóng cây xà cừ. Đảo mắt trông thấy Jonghyun một phát, hắn lập tức quay ngoắt.

“Sao thế? Cậu giận tớ à?”

“Ai thèm giận. Đi về với bạn trai của cậu đi.”

“Bạn trai tớ ở đây còn gì.”

“Ở đây chỉ là bạn trai hai sáu ngày thôi.” Minhyun liếc Jonghyun một cái thật dài. Từ sau khi nhìn thấy Choi Seongcheol, hắn cứ cảm giác như Kim Jonghyun mới là hoàng thượng, hắn là vợ lẽ mà cứ nghĩ mình đã lên chính thất trong khi vợ cả đang du hí bên ngoài, giờ vợ cả về thì mình bị đẩy ra vậy.

“Thôi nào, đừng nghĩ linh tinh, đi về phòng đi, Seongcheol có phải người yêu tớ đâu, anh tớ mà.”

“Anh em mà khoác tay, rồi ánh mắt nhìn nhau như thế à?”

“Không như thế thì như nào? Mệt cậu quá đánh nhau không?”

“Cậu không thương tôi rồi chứ gì được lắm Kim Jonghyun giờ còn định đánh nhau cơ đấy!” Minhyun đứng phắt dậy. “Nghỉ chơi!!”

“Ơ dở hơi này…” Jonghyun ngẩn người nhìn Minhyun đang rảo bước thật nhanh, ngồi ở dưới gốc cây đến hết cả buổi nghỉ trưa vẫn không hiểu mình làm sai chuyện gì.

Còn Minhyun thì đi một vòng quanh khu nhà, rồi lẻn lên phòng bằng góc khuất mà kêu tất cả anh em bạn bè nộp tiền ra đây, tao nghỉ chơi Jonghyun rồi.

“Tao cá chiều nay thằng này vẫn ngồi cạnh thằng kia thôi. Giận thì giận mà thương vẫn thật nhiều.” Seongwoo cười cợt. Daniel kéo anh lại, gõ đầu một cái.

“Anh đam mê cá cược vừa thôi, có ngày bán cả nhà mà trả nợ.”

“Ừ, như Kwak Aron kia kìa.” Dongho phá lên cười. 
.
.
.
Kim Jonghyun buổi chiều phải giải quyết danh sách về tranh thủ trong tuần, trước đó đã vấp phải ánh mắt đe doạ của cả tiểu đội 21, hoang mang không biết mình đã làm sai chuyện gì. Người lỗ nặng nhất trong vụ cá cược này – Kwak Aron nhìn Kim Jonghyun như nhìn kẻ thù mười kiếp, đưa nắm đấm doạ dẫm mày mà không duyệt cho tao về tuần này thì tuần sau tao hết tiền sẽ rút ví mày để tiêu.

Jonghyun không đến lớp, mọi cá cược về chuyện hôm nay hai đứa có ngồi cạnh nhau không bị huỷ bỏ. Kang Daniel trưa nay cũng không được ngủ vì phải đi từng phòng lấy danh sách về tranh thủ, ngồi ngả vào vai Seongwoo ngáp ngắn ngáp dài. Minki trét tiếp một lớp kem chống nắng, lẩm bẩm chưa vào hè đã chói chang. Cả lũ còn lại đứa thì chơi game đứa thì xem đấu LOL đứa ăn vặt, một mình Minhyun ngồi bần thần chẳng biết đang suy nghĩ gì. Một lúc sau giáo viên vào lớp, Hwang Minhyun đang ngồi như ông tượng mặt đen giữa lớp chỉ muốn lật bàn đứng lên hiên ngang bỏ về mà thôi.

Chính thất đang đứng ở trên bục giảng, cười chói lọi, chào cả trung đội rồi tự giới thiệu, xin chào các em, hôm nay thầy đứng lớp dạy các em bài “Đối phó với các thế lực phản động”, thầy là Choi Seongcheol.
End #16
Trên pann có một bài đăng ” JR Minhyun S.Coups thời còn trẻ măng” =))))))) cẩu huyết từ bé =))

Coups thời còn trẻ măng" =))))))) cẩu huyết từ bé =))

 

26NNN – #15. Thi bắn súng (3).

“Ong Seongwoo, Choi Minki, Im Youngmin vào vị trí!”

Im Youngmin tếch đi từ lúc thông báo bị trượt, vì Donghyun bảo chia buồn cho anh và mừng cho em. Nếu không phải Im Youngmin quá thảm và Donghyun quá đỉnh đến mức thầy giáo nhớ mặt, thì cậu cũng nhảy vào thi hộ anh luôn rồi, ai biết đâu mà lần cơ chứ.

Thế mới nói ngẫn quá cũng không hay. Đến ngẫn bậc nhất như Jang Sejong còn bắn qua ngay lượt đầu, về nhà facetime với đám mèo và em người yêu ở nhà rồi, Im Youngmin vẫn phải ngồi đây, dưới cái nắng này, chỉ để chờ đến lượt bắn.

Ong Seongwoo bắn lượt đầu tiên cùng với Youngmin và Minhyun luôn. Kang Daniel đã đứng bên cạnh đường bắn, thỉnh thoảng lại giơ tay cổ vũ Seongwoo. Vừa nãy hắn cũng nói, thực ra Seongwoo bị bắn ở bệ chéo nên mới không thể lấy được tâm, chứ bắn ở bệ thẳng đích thì chưa biết thế nào. Quả thật, lần này Seongwoo chiếm được vị trí chuẩn nhất – bia ngắm số 3. Im Youngmin bệ số 4, và Hwang Minhyun, buồn thay, ở chính vị trí mà Ong Seongwoo đã ngã ngựa khi nãy – bệ số 5.

Seongwoo căng mắt lên bắn liền hai phát một. Trên loa máy tính phát ra hai tiếng đoàng nhỏ, Seongwoo biết chắc chắn đó là của mình. Nhìn sang bên cạnh, Im Youngmin bắn một phát ba quả đã nằm sải lai ra từ lúc nào. Hwang Minhyun tận bên bệ số 5, anh chẳng nghe thấy cũng chẳng biết cậu ta đã bắn xong chưa nữa. Thầy giáo nhắc: “Bệ số 3 còn một phát đạn nữa!”, Seongwoo thở dài, thôi thì cũng chỉ còn một viên nữa để cố gắng. Nhìn thấy Kang Daniel ở xa vẫn đang dùng tay để miêu tả đầu ngắm cho mình, Seongwoo bật cười.

Đồ trẻ con.

Rồi anh cũng bắn một phát, kết thúc lượt của mình.

“Ong Seongwoo, 9 9 10, qua!”

“Im Youngmin, ừm…7…0…8! May cho cậu đấy, đi về!”

“Hwang Minhyun, 9 8 5, qua!”

“Lạy hồn!” Minhyun tưởng như mình sắp xỉu luôn ra đấy rồi, vội vàng xách ghế quắn mông chạy về tìm Jonghyun. Youngmin thở dài, quay sang lay Seongwoo:

“Mày còn thở không đấy? Ê Kang Daniel vợ mày không còn thở nữa này?”

“Bậy! Tao là vợ nó lúc nào?” Seongwoo sực tỉnh, lấy ghế đánh Youngmin một trận nên thân. Hai người cứ thế vừa cười vừa đuổi nhau chạy ra khỏi khu vực bắn súng. Seongwoo đang cười thì sực nhớ ra sự tồn tại của Daniel, vừa mở điện thoại lên thì đã thấy một tin nhắn dài ngoằng của cậu ta, đại khái là vì muốn chúc mừng anh nên trưa nay tôi dẫn anh đi ăn chè nhé. Anh ngẩn người, rồi nhắn lại một câu:

“Thế còn chuyện cậu định nói với tôi thì sao?”

“À chuyện ấy à…gặp nhau rồi nói nhé, không thể nói qua điện thoại được.”

.

.

.

“Jonghyun ơi tớ qua mô… qua môn rồ…Jonghyun?”

Minhyun xồng xộc chạy vào phòng họp Đại đội. Bên trong đó Jonghyun đang cười cười nói nói với một anh quân nhân thứ thiệt – không phải quân nhân dỏm như tất cả mọi người trong cái đại đội này. Anh chàng đó cao lớn, có gương mặt góc cạnh và đầy vẻ chí khí lẫm liệt, chứ không phải vẻ mặt mềm mại dịu dàng như Minhyun.

Nghe tiếng gọi của Minhyun, Jonghyun quay ra, cười cười:

“À Minhyun à? Nói chuyện sau nhé, tớ đang bận.”

Rồi thì vừa đẩy Minhyun ra khỏi cửa vừa quay lại cười với anh trai kia, sau đó thì Minhyun chẳng còn thấy gì nữa hết vì cánh cửa đã đóng sầm trước mặt hắn rồi.

Wtf?????

Jonghyun đóng cửa vào, nhìn anh quân nhân cười khì một cái. Anh chàng cười cười vò đầu cậu:

“Có phải là…”

“Ồ là bạn cùng phòng em ấy mà.”

“Bạn cùng phòng hay là bạn trai?”

“Cả hai.”

“Nè thẳng thắn quá nha… Haizzz sao em lại yêu sớm thế cơ chứ… Chẳng cho anh cơ hội gì cả.”

“Thôi đi Choi Seongcheol.” Jonghyun giơ chân lên đạp ống quyển người kia một phát. “Bà anh với bà em là chị em ruột, tính ra chưa được ba đời đâu nhé.”

“Anh chưa nói hết, anh có thằng bạn, hôm trước thấy ảnh chụp của anh với em thì thích em lắm, bảo anh giới thiệu đi. Chưa cho anh cơ hội giới thiệu bạn thì đã có trước rồi. Mà trông cái cậu mặt trắng ấy xinh trai nhỉ, thảo nào Jonghyun nhà mình thích.”

“Có phải mỗi vì xinh trai đâu…thôi đừng nhảm nữa, anh có muốn đi thăm quan một lúc không?”

.

.

Trưa hôm ấy tin đồn Đại đội trưởng Kim Jonghyun có bạn trai quân nhân cực kỳ đẹp trai nam tính ở nhà, Hwang Minhyun chỉ là “bạn trai hai sáu ngày” lan truyền khắp cả đại đội. Rồi thì Jonghyun công khai dẫn quân nhân oppa đi thăm thú khắp doanh trại, bạn trai hai sáu ngày ở trong phòng nằm cắn gối khóc than như tức phụ cũng phải gạt nước mắt biết thân biết phận “vợ lẽ” của mình, rồi lại còn tin đồn nhờ anh quân nhân đẹp trai có quen biết với Giám đốc Đào tạo trung tâm này nên Jonghyun mới được cất nhắc làm Đại đội trưởng,… Trong khi đó thì Jonghyun vẫn đang dẫn anh quân nhân đi ăn chè, Hwang Minhyun vẫn chôn chân giả chết trên giường, cả phòng 212 vẫn ngồi ăn gà, ăn bánh kẹo, hoa quả, uống soju anh đẹp trai mang lên tiếp tế.

“Uầy Minhyun! Khô bò này ăn ngon lắm nè!” Kang Dongho cười ha hả vừa bỏ khô bò vào miệng vừa hướng lên giường Minhyun mà gọi. Seongwoo từ tốn gặm gà, thở dài:

“Giá có tí bia nữa thì đẹp… nhưng thôi đã mang soju còn đủ vị hoa quả như thế này, nhất rồi!”

“Uầy mới ra trường mà đã làm Thiếu úy thì cũng ghê đấy nhỉ?”

“Nghe đồn hồi còn ở trong trường Quân đội ảnh là học viên xuất sắc đó, còn được cử đi nước ngoài học hai năm nữa.” Seongwoo trầm ngâm. “Hồi ấy bố tao khen ảnh suốt, bảo là giá mà mày cũng vào quân ngũ rồi làm tao nở mày nở mặt như thế.”

“Quen biết gì mà khen?”

“Bố tao là chủ nhiệm khóa của ảnh mà.” Seongwoo thở dài, rồi hạ giọng nói nhỏ. “Thực ra, Choi Seongcheol là anh họ của Jonghyun đấy.”

“Thế thằng Minhyun không biết à?” Youngmin mở tròn mắt, tung một viên lạc lên cao rồi há miệng ra đớp. Daniel ngồi bên cạnh nhanh tay túm được viên lạc bỏ miệng mình, cười nhạt:

“Nó biết mà còn nằm như con đà điểu giả chết trên giường như thế kia à? Dám cá tí nữa Jonghyun về chúng mày sẽ được xem một màn khóc lóc tỉ tê ỉ ôi cho mà xem.”

“Cá nhau không? Tao cược 10 ngàn won, tí nữa Minhyun sẽ bày vẻ mặt đáng thương khổ sở trước mặt Jonghyun cho xem.” Choi thiếu gia xòe đồng 10 ngàn ra đập bộp xuống đất, Kang Dongho vội vàng hùa theo:

“Tao cũng cá.”

“Tao cá nữa.” Daniel nhấp một ngụm soju, rồi giơ tay lên. Jung Sewoon gật đầu đồng tình, Kim Jaehwan thò tay vào ví chuẩn bị rút tiền ra cá chung. Seongwoo xòe tay:

“Cả tao.”

“Tao cá lát nữa Hwang Minhyun sẽ tuyệt giao với Kim Jonghyun!” Hai tờ năm mươi ngàn won được đập bộp xuống sàn, Minhyun hét lớn rồi sầm sập bỏ ra ngoài, để lại cả một lũ ngẩn ra như vịt đực.

“Ê…nó…nó điên rồi à?”

End #15.

 

26NNN – #14. Thi bắn súng (2).

“Đi ăn sáng không Seongwoo? Sáng nay dậy muộn chưa kịp ăn gì mà.” Daniel kéo kéo tay người đang rũ ra như sợi bún cạnh mình. Seongwoo lắc đầu uể oải:

“Không muốn ăn.”

“Thôi nào, nhìn kìa, Im Youngmin còn 0 0 0, Hwang Minhyun 5 0 5 kìa.”

“Không quan trọng, quan trọng là tôi thi lại rồi.”

“Không sao. Giờ tôi dạy lại cho anh, đảm bảo thi qua đợt này.”

“Chắc không?” Ánh mắt Seongwoo nửa ủ rũ nửa long lanh nhìn Daniel không chớp. Daniel cong môi cười, đưa tay búng trán người kia cái chóc:

“Chắc chắn được.”

“Hey chúng mày làm người khác cảm thấy dư thừa quá à nha…” Minhyun vừa tập ngắm bắn ở bia dành riêng cho team thi lại xong, nhìn Seongwoo và Daniel, dài dọng khinh bỉ. Seongwoo đá vào chân hắn một cái, cười cười:

“Sao? Jonghyun chạy mất rồi nên mày ngồi đây làm oán phụ ghen ăn tức ở à?”

“Ai bảo mày là cậu ấy chạy mất?” Minhyun đắc ý nhìn về phía đầu con đường, Kim Jonghyun tay xách một túi nilon to bự đang đi dần dần về phía team thi lại tụ tập ở bên cạnh đường bắn. Đưa tay phát cho mỗi người một cái bánh mì sữa, đến Minhyun, Jonghyun ngẩn người:

“Cậu cũng phải thi lại?”

“Tớ… Ây da Jonghyun ya ánh mắt của cậu là gì thế? Đồ của tớ đâu?”

“Tưởng cậu không phải thi lại, nhắm chừng nên mua bằng này thôi.”

“Này, chứng tỏ cậu khinh thường, nghĩ rằng bọn tôi chắc chắn thi lại!!” Im Youngmin bi phẫn giả bộ vứt bánh xuống đất. Jonghyun khinh khỉnh liếc nửa con mắt về phía Youngmin, còn tiện chân đá một cái vào bắp chân Youngmin:

“Thế không phải thi lại thật đây à?”

“Tớ không ăn đâu.” Seongwoo thảy cái bánh mì sang cho Minhyun. “Này cầm lấy.”

“Hwang Minhyun, làm Trung đội trưởng hai mươi phút giùm nhé?!”
.
.
.
“Không thể ngờ được…” Minhyun cắn một miếng bánh mì, thở dài nhìn trời nhìn đất rồi nhìn cái băng Trung đội trưởng đỏ chóe trên cánh tay mình. Đúng là miếng bánh nóng phỏng tay. Kang Daniel là tên cơ hội nhất quả đất này, lợi dụng bạn bè để tư lợi cá nhân!

“Mua cho cậu ít nước này.” Jonghyun đưa cho Minhyun chai nước cam lạnh, chắc lại chạy ra tiệm tạp hóa cách bãi bắn một trăm mét để mua. Một trăm cộng một trăm là hai trăm, nãy đến giờ chạy đi chạy lại chắc mệt lắm… Minhyun mạnh mẽ đưa tay kéo Jonghyun lại khi thấy người kia có dấu hiệu đi tiếp:

“Cậu không cần mua gì nữa! Ở lại với tớ!”

“Dở người! Tôi phải về để họp giao ban buổi chiều!”

Minhyun tự biết mình bị hớ, xấu hổ đưa cái bánh mì đã cắn quá nửa của mình ra:

“Ăn…ăn không?”

Thế mà Kim Jonghyun ngày ngày ca bài ca không ăn chung không uống chung không xài chung bát đũa thìa lại có thể cầm lấy cái bánh kia mà cắn lấy một miếng rõ bự, cắn xong thì cười như cún mà chạy biến đi.

Jonghyun đi rồi để lại Hwang Minhyun bần thần, rồi sung sướng, rồi phát điên đến lảm nhảm: “Đấy chúng mày thấy chưa huhuhuhu tao yêu cậu ấy vì cậu ấy đối xử đặc biệt với tao đó tao đặc biệt thật đóoooooo.”

“Bớt nhảm đi.” Kang Dongho ngồi bên cạnh đập bộp vào vai Minhyun một phát. “Cần tao cho phát nữa để tỉnh hẳn mộng không?”

“Sao mày lại ngồi ở đây? Mày thi qua rồi cơ mà?”

“Tao ngồi phụ đạo cho Minki.”

“Nó còn cần mày phụ đạo.” Minhyun hỉ mũi cười khinh. “Lúc nãy không phải tự nhiên mày xồng xộc chạy qua thì nó đã không giương súng bắn lên trời rồi.”

“Đã thế thì tao lại càng phải phụ đạo cho Minki.” Dongho rung chân cười. “Hey Minki, chúng mình qua bệ ngắm đằng trong cùng kia, tớ dạy riêng cậu, không cần quan tâm Hwang Minhyun.”

“Giỏi giang lắm ấy mà làm trò.” Minki bĩu môi nhưng rồi cũng ngoan ngoãn đi theo Dongho, nhìn cậu ta chỉ vào từng vị trí một trên súng, rồi lại nói phải làm thế nào, rồi thì nhìn sang bên các bạn đang bắn để ngắm đường đạn và hướng đặt súng. Dongho càng nói càng hăng say, trời đang nắng gay gắt, cậu ta thì không đội mũ tuy nhiên chẳng có dấu hiệu gì là mỏi mệt cả, miệng cứ mở ra khép lại hoài.

“Có nghe không Choi Minki?” Dongho phát hiện người kia đã hồn vía trên mây, dí sát mặt mình vào mặt Minki mà hỏi. Cậu lập tức đẩy đầu Dongho ra, không được tự nhiên mà quát lên:

“Sao không nói tiếp?”

“Tớ nói xong rồi.” Dongho cười. “Bắn qua môn nhé, trưa nay về tớ mua cho cậu sữa chua.”

“Xàm xí.” Minki cười khẩy, nhưng rồi mặt lại nhanh chóng đỏ hồng. “Không phải trưa nào cũng mua rồi à?”

Không phải tự nhiên mà Choi Minki trở thành kẻ thuận bụng thuận dạ nhất trung đội, trưa nào cũng cống cho các cô 3k tiền đi vệ sinh đâu nhé.

.

.

.

“Daniel, nãy giờ cậu nói tôi nghe không hiểu tí nào, thật sự.” Seongwoo nuốt miếng thịt bò cuối cùng trong bát phở của mình, lắc đầu nguầy nguậy. Daniel lập tức trút hết thịt bò sang bát anh, nghiêm túc nói lại từ đầu.

“Anh chỉ cần nhớ là đưa cái đầu ngắm chữ U vào giữa khe ngắm chữ I, sau đấy thì…ừm, ở đây không có súng, nhưng nhìn nhé, là như này…đấy…như này…hiểu chưa?”

“Ừ…hơi hiểu…”

“Hiểu thật rồi mà!” Daniel cười cười. “Lát nữa ra chỗ bãi bắn sẽ chỉ ở súng cho anh nhìn, lúc ấy đảm bảo hiểu. Anh chỉ cần đưa nó đến chính giữa mép dưới bia bắn, rồi bóp cò liền ba phát. Súng không có đạn nên không sợ bị giật người làm lệch đường bắn đâu. Cứ tin ở tôi.”

“Ê Daniel…nhỡ tôi không bắn được lần này thì sao?”

“Thì còn một lần thi lại nữa cơ mà? Anh mới chỉ đang vào vòng bán kết thôi. Kể cả vào vòng chung kết cũng không sao cả, anh chỉ cần không giật giải quán quân là được.”

Nghe Daniel nói thì hài hước lắm, nhưng Seongwoo vẫn cứ thở vắn than dài. Gọi cho anh một chai nước lạnh, Daniel cười, xoa đầu Seongwoo:

“Tôi có chuyện muốn nói với anh. Nhưng đợi anh thi bắn qua đã nhé?” 

Chắc có người nói cho Daniel biết rồi, nhưng Seongwoo vẫn muốn nói với cậu ta rằng, khi cười cậu ta mang đến một cảm giác cực kì ấm áp, cực kỳ đáng tin tưởng, đến mức anh tin rằng, nhìn nụ cười này thôi mình cũng đã qua môn rồi.

End #14. 

 

26NNN – #13. Thi bắn súng (1).

“Seongwoo, anh nhìn này, chỉ cần đưa chữ I này vào chính giữa chữ U là được, bắn liên tiếp ba phát, quá trình không quan trọng, kết quả quan trọng! Ba lượt bắn được 15 điểm là qua rồi!” Daniel chỉ hận rèn sắt không thành được thép, từ lúc đi ăn cơm đến đi tắm rồi đi điểm danh buổi tối cứ lải nhải bên tai Seongwoo không dứt, khiến lúc chuẩn bị đi ngủ Seongwoo cũng loạn cả lên:

“Đưa chữ I vào giữa chữ U? Đưa chữ U vào giữa chữ I? Đưa hai chữ… Dẹp mẹ đi cậu cút về phòng! Loạn hết cả lên rồi!!”

Seongwoo đưa tay chốt cửa cái rầm, quay vào phòng nhìn cả lũ đang nằm chèo queo trên giường chơi game, lướt facebook, rồi chợt dừng lại.

“Hwang Minhyun? Thí chủ không có giường à?”

“Hoà thượng Ong, trẫm có.” Minhyun vuốt cái cằm nhẵn nhụi râu của mình. “Nhưng tối nay trẫm phải thị tẩ…hự!!”

Minhyun bị đạp xuống giường. Seongwoo cười khẩy:

“Nơi quân doanh khói lửa, lòng quân dân hỗn loạn mà thí chủ còn có tâm trạng thị tẩm ư? Hôn quân!”

“Hừ, hôn quân còn đỡ hơn đồ hoà thượng thích tửu sắc, đừng tưởng trẫm không biết ngươi vừa đi ăn bữa khuya với tên nô tài họ Kang phòng bên!!”

“Này tém tém lại đi nhé.” Choi Minki chột dạ quay sang. “Phòng bên có hai nô tài họ Kang đấy.”

“Choi tú bà không đánh đã khai, nửa đêm còn đi ăn sữa chua hoa quả với Kang đại thái giám! Ong hoà thượng thì ăn bún cá với Kang đao phủ! Còn tên Im tổng quản thì lén lút mang quốc khố sang cho Kim Donghyun đại thái giám chiếm dụng! Các ngươi đây là coi việc nước như việc của người dưng! Các ngươi đã thế, trẫm sờ mó phi tử một tí có gì sai… Ặc ặc ặc ặc! Jonghyun!”

“Hỗn đản!” Mặt Jonghyun đỏ bừng, lấy cái gối đè kín mặt Minhyun lại. “Nửa đêm còn dám lộng ngôn, xem thái thượng hoàng có đánh chết ngươi không!?”

“Haha hoá ra cậu thích phụ tử văn à…ặc ặc ặc! Tớ sai rồi Jonghyun! Khó thở!!”

Jonghyun tha mạng cho Minhyun giờ đang mặt mũi đỏ bừng quần áo hỗn loạn ngồi ngơ ngẩn dưới sàn nhà. Cửa có tiếng gõ, Youngmin thò tay mở ra thì Kim Taemin ló đầu vào.

“Hey? Cho xin ít tương ớt ăn mì đêm…”, rồi lướt đến Hwang Minhyun ngồi như tức phụ dưới đất, cậu ta nuốt nước bọt cười giả lả. “Thôi đi xin phòng khác, chào nhé.”

“Tôi không… AAAA…” Hwang Minhyun lăn lộn gào lên, nỗi oan này đến đời nào mới rửa trôi!!!

Vừa lúc đó, Ong Seongwoo nhận được tin nhắn từ Kang Daniel:

“Ngủ ngon nhé, mai còn thi bắn súng cho thật tốt. Anh mà phải thi lại thì tôi không ngồi chờ anh đâu.”

“Xì…ai cần cậu chờ.” Seongwoo cười khẩy, nhưng rồi cũng hối Youngmin tắt đèn đi ngủ, lập tức chìm vào mộng đẹp.

.

.

.

Ngày hôm sau đi thi dùng súng không đạn có kết nối với máy tính nên thầy giáo dặn trước tất cả không cần kéo chốt an toàn, không cần chỉnh thước ngắm, chỉ cần vào ngắm và bắn mà thôi. Ong Seongwoo thi ở loạt thứ ba. Kim Jonghyun là Đại đội trưởng, còn phải về sắp xếp việc của cả đại đội nên được xếp cho bắn ngay loạt đầu. Loạt đầu Jonghyun thi cùng với Kang Dongho và Kim Donghyun.

Tiếng đoàng đoàng đoàng lần lượt phát ra trên màn hình kết nối, những chấm đỏ biểu thị điểm trên bia cũng được ghi lại. Kết thúc loạt bắn, qua môn, Jonghyun ngay lập tức xách ghế chạy về vì thầy quản giáo bên kia đã thúc giục như muốn cầm tên lửa gắn vào đầu cậu cho bay ngay đến chỗ thầy rồi. Còn Kim Donghyun và Kang Dongho đứng lại nghe điểm, Youngmin ngồi trên ghế mà cũng run rẩy thay. Vạn nhất…

“Kang Dongho 10 10 9!”

“Kim Donghyun…ừm…10…10…10!”

“Yeahhhhh!”

Im Youngmin thở phào nhẹ nhõm.

“Anh Youngmin! Lát nữa anh thi xong thì chúng mình đi ăn cái gì đó ngon ngon anh nhé!”

Lại ăn hở em…

Tối qua vì Donghyun lo lắng quá nên Youngmin thức động viên, sáng ra vừa xếp hàng vừa ngủ gật, ai nói gì cũng không nghe thấy. Hắn bắn ngay loạt thứ ba cùng với Seongwoo, nhưng đến lúc Seongwoo ra kéo đi mới biết đến lượt mình. Youngmin ngơ ngẩn tiến đến chỗ đặt súng, đưa tay bóp cò test thử một phát. Trên laptop phát ra tiếng đoàng, nhưng hắn không để ý, chỉ lẩm bẩm:

“Nãy thầy giáo dặn cái gì ấy nhỉ? Ơ vờ lờ sao kéo nòng rồi vẫn không bắn ra tiếng?”

Youngmin kéo thử thêm hai phát nữa.

“Súng số 3, hết lượt bắn!” Thầy giáo hô. Youngmin vẫn coi như không phải là việc của mình, tiếp tục bóp cò liên tục. Thầy giáo hét lên:

“Súng số 3!! Im Youngmin! Em hết lượt bắn rồi! Dừng lại!”

Cùng lúc đó, Ong Seongwoo ở bệ ngắm số 5 đang hết sức vất vả. Chỉ có một bia đích duy nhất được đặt ở giữa, bệ ngắm của anh ở góc chéo bia, rất khó để lấy trúng. Seongwoo cố gắng căng mắt, nhìn thấy Kang Daniel Trung đội trưởng đã bắn xong ở lượt hai đang đứng ở bên cạnh đường bắn, tay không tự chủ được mà bóp cò một phát. Đâm lao thì thôi phải theo lao, anh nghiến răng bóp cò thêm hai lần, rồi thả phịch súng xuống.

“Súng số 1, Choi Minki, 7 7 0! Thi lại!”

“Súng số 2, Kim Sanggyun, 7 0 8, qua!”

“Súng số 3, Im Youngmin, 0 0 0!” Thầy giáo ngửng đầu lên nhìn cho rõ cái người này. “Anh có biết ba phát súng của anh đều bắn ra ngoài không?”

“Em…em tưởng súng phải có tiếng kêu…em…test thử…” Youngmin gãi đầu.

“Xin cậu! Không nghe tôi nói à, chỉ cần nằm xuống, ngắm và bóp cò thôi! Thi lại!” Thầy giáo bất lực. “Số 4 Kim Jaehwan, 7 8 8, qua!”

“Số 5 Ong Seongwoo.”

Nghe đến tên mình Seongwoo ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy chờ mong nhìn thầy giáo.

“8 0 0! Thi lại! Hai phát sau cậu nhìn đi đâu mà bắn thế hả?”

Ong Seongwoo lập tức ỉu xìu.

“Những ai thi lại tập trung hết ra góc bên kia cho tôi! Đấy, cái bệ cao cao ở cạnh chỗ trung đội trưởng đang đứng ấy! Tập tành cho cẩn thận rồi khi các bạn thi xong hết thì ra đây thi lại!

Seongwoo đột nhiên cảm thấy mệt mỏi hết cả con người.

End #13

 

 

26NNN – #12. Buổi tập bắn súng.

“Youngmin, em biết chuyện rồi.”

Donghyun ngừng ăn, ngẩng đầu nhìn Youngmin vẫn đang thẩn thơ nhìn bên ngoài từng tốp từng tốp sinh viên đã ăn xong đi ngang qua. Hắn mấy hôm nay bụng có vấn đề nên chỉ có thể ngồi canteen húp cháo, Kim Donghyun còn không biết điều gọi nào là bánh mì rồi xúc xích thịt xiên các kiểu, ăn từ nãy đến giờ mấy chục xiên rồi chưa có dấu hiệu dừng lại.

“Em biết chuyện gì cơ?”

“Anh Dongho mới lập kỉ lục mới, đấm được tận 999 điểm.”

Youngmin nuốt miếng cháo xuống cái ực, cháo lõng bõng nước mà hắn cảm giác vừa nghẹn một cục to, nuốt xong Youngmin run run nhìn Donghyun:

“Thì…thì sao?”

“Tuần này em phải tiếp tục về nhà, tập đấm. Em không thể thua ảnh được.” Donghyun tiếp tục ngoạm miếng bánh mì nhân thịt trên tay, rồi vẫy vẫy cô bán hàng. “Cô cho con thêm một bánh mì hai xiên thịt nước với một túi xoài và một túi củ đậu cô nhé!”

Donghyun em định ăn cả thế giới đấy à…. Youngmin đột nhiên sởn cả gai ốc, này, lỡ sau này Kim Donghyun bự lên, to như sumo ý, rồi sang Nhật thi đấu giải sumo thì sao? Sau đó Donghyun ú nu sẽ quay trở về, cười khẩy nhìn Kang Dongho, hey ông anh, tôi đấm một phát thì nát cả máy đấm, chơi không?

Nghĩ đến đã rùng cả mình. Youngmin nuốt nước bọt cười giả lả:

“Hey Donghyun, em biết tuần này chúng mình học bắn súng không?”
.
.
.
“Không đạt! Ong Seongwoo lần này là lần thứ ba rồi nhé! Nếu như em tiếp tục không thể lấy được đường ngắm cơ bản thì em sẽ phải học lại đấy!”

Seongwoo chán nản xách súng về chỗ. Chỉ có một câu lý thuyết duy nhất cần áp dụng đấy là nheo mắt trái, ngắm mắt phải qua khe ngắm đến đầu ngắm tạo thành chữ E ngang sau đó gióng vào chính giữa mép dưới bia bắn mà Seongwoo thực hành nãy giờ vẫn chưa xong. Súng đạn vốn dĩ là tình yêu của lũ con trai, nhưng đối với Ong Seongwoo thì thực sự không dễ dàng chút nào. Chỉ còn một buổi tập duy nhất này, mà mãi vẫn không xong.

“Sao thế?” Jonghyun thảy chai nước cho Seongwoo, anh cầm lấy tu gần cạn. Hwang Minhyun nhìn thấy, rú lên:

“Đụ! Nước của tao!!!!”

“Muốn yêu bạn tao thì phải chiều tao.” Seongwoo khinh khỉnh đóng nắp chai lại. “Nói nữa tao cạo lông mày của mày giờ.”

“Tán được rồi thì bố cũng đếch cần lông mày…” Minhyun lầm bầm, rồi đứng lên khi thầy giáo đã gọi đến tên hắn.

“Hwang! Min! Hyun! Địch ở đối diện rất cảm ơn em, em bắn sượt qua vai người ta rồi!”

Minhyun ỉu xìu về chỗ, dụi đầu vào vai Jonghyun mà thở não nề. Hắn cũng là type giống Seongwoo, đến game online còn chẳng chơi nói gì đến bắn súng. Jonghyun giống như bảo mẫu, một tay vỗ về Seongwoo còn tay kia đưa lên xoa xoa mái tóc đen óng của Minhyun, hừ, trạch nam đến mức tóc mượt như con gái, thảo nào không biết bắn súng.

Daniel cũng vừa kết thúc lượt bắn của mình, cười hơn hớn quay về.

“Hey Seongwoo, lát nữa về tôi sẽ chỉ cho anh một ít bí quyết nhé!”

“Ít lảm nhảm đi.” Seongwoo dài giọng. “Không qua thì thi lại thôi.”

“Ngoan nào, thi lại thì không được về sớm nằm ngủ đâu.”

Daniel thành công kéo Ong Seongwoo ra khỏi bàn tay Jonghyun, để anh nằm dựa vào người mình. Seongwoo nhắm nghiền mắt, hàng lông mi rung rung, miệng thì liên tục lẩm bẩm, tôi cần ngủ chắc, không đâu cần chứ nhỉ, trời ạ tại sao không được ngủ,.. làm Daniel bật cười. Seongwoo thật ra rất lo lắng với việc mãi mà mình không lấy được đường ngắm cơ bản, tối qua Daniel sang phòng còn thấy anh đang ôm sách, rủ đi ăn chè cũng không thèm đi, hôm nay thì bày ra bộ mặt không thi được thì thôi tôi sợ quái gì, đúng là khẩu xà tâm phật.

Tạch! Tạch! Tạch!

“Kim Donghyun! Tôi đã nói rồi, em bắn nhẹ thôi! Gãy cò súng em có đền được không? Cả Kang Dongho nữa! Em giật khoá an toàn như thế thì rơi mẹ nó xuống đất à? Sao hai đứa cục súc quá vậy hả?”

“Im Youngmin! Tôi bảo em di chuyển vai! Di chuyển vai! Súng phải đứng im, chỉ có vai di chuyển thôi! Em cận mà không đeo kính à mắt sắp rớt ra khỏi tròng rồi kìa! Có bạn nào có kính cho Im Youngmin mượn cái!”

“Choi Minki! Bệ bắn không phải địa điểm sống ảo! Bỏ cái bông hoa trên mũ em xuống ngay! Nãy có một lần em chưa đưa súng đến chính giữa mép dưới đã bóp cò rồi đấy!!”

“Jung Sewoon em làm rất tốt, nhưng Sewoon à địch chết rồi em đừng có kéo cò xạch xạch xạch nữa, tôi sợ…”

“Trời ơi là trời Kim Jaehwannnn! Là chữ E ngang không phải F ngang!! Em để báng súng ở đâu đấy hả tôi đã bảo phải để ở hõm vai rồi mà!!!”

“Kwak Aron thêm một-lần-nữa em bắn lên trời, tôi sẽ đá em lên trời theo đúng đường súng em vừa bắn!!”

“Ngừng bắn! Đứng lên! Kim Jaehwan tôi bảo đứng lên theo quy trình không phải nhỏm một phát dậy đâu nhé!” Thầy giáo lau mồ hôi chảy nhễ nhại hai bên thái dương. “Trung đội nghỉ!”

Rồi lại thở dài cái nữa, lũ ông giời con này đúng là đáng sợ.
End #12

 

26NNN – #11: Cho dù cậu không có lông mày.

“Jonghyun, cho dù cậu không có lô…”

“Nghiêm túc nhé Hwang Minhyun, cậu định nhắc lại câu nói của cậu hôm trước thật đấy hả?”

Kim Jonghyun và Hwang Minhyun đang đứng ở nhà thể thao cách kí túc phải đến năm trăm mét, xung quanh chẳng có ai, chỉ có cái sân bóng đá to đùng vắng tanh với hàng cây phượng đang mùa thay lá, gió thổi làm lá táp vào bộ quân phục hai đứa đang mặc, gió làm mái tóc Hwang Minhyun bay bồng bềnh trong gió. Jonghyun lẩm bẩm, mấy tháng rồi chưa cắt tóc đấy, rồi lại im bặt ngượng nghịu khi người kia từ nãy đến giờ vẫn cứ đứng nhìn mình mà cười.

“Thì nhắc lại một phần của câu nói hôm trước thôi nhé?”

“Tôi không đồng ý đâu.” Jonghyun lắc đầu liên tục, đôi mắt mênh mang. “Tôi không đồng ý đâu, thật đấy.”

“Ừ. Tôi đang định hỏi cậu có muốn nhìn thấy tôi say không.” Minhyun cười nhạt một tiếng. “Nhưng cậu không đồng ý thì thôi vậy.”

Minhyun đi ngang qua, đưa tay lên định xoa đầu Jonghyun rồi lại bỏ tay xuống. Đi được một đoạn, quay lại vẫn thấy người kia đứng như trời trồng, không đành lòng gọi:

“Về đi. Đứng lâu sẽ cảm lạnh.”

“Minhyun, sao lại thế?”

“Sao lại thế cái gì. Có mỗi chuyện tôi say là đặc sắc nhất, tôi định cho cậu xem mà cậu…”

“Cậu biết tôi không định nói đến chuyện này.” Jonghyun ngắt lời, rồi chầm chậm quay lại bước gần đến Minhyun.

Minhyun cười khổ. Ong Seongwoo hôm qua đã nói Kim Jonghyun là chúa tể của những chiếc vòng – cậu chàng không bao giờ có thể thẳng thắn được trong bất cứ một chuyện gì, không bao giờ thích nhìn thẳng vào bất cứ chuyện gì cả. Hôm qua Minhyun đã nói trực tiếp một lần, Jonghyun giả như mình không nghe thấy gì mà ép cậu ta im lặng, nhưng tối đến thì điên cuồng gọi cho Ong Seongwoo để xin tư vấn.

“Này, tao bảo, Minhyun tỏ tình với tao.”

“Chuyện ấy cả thế giới biết.”

“Nhưng này, tao ngại lắm. Tại sao Minhyun lại thích tao?”

“Vì mày không có lông mày.”

“Liên quan?”

“Vật họp theo loài.”

“…”

“Thôi được rồi, đùa tí thôi. Mày cũng tự dưng thấy thích nó còn gì? Tình yêu từ kiếp trước đấy.”

“…”

“Được rồi giờ tao nói thật. Thích là thích thôi mà, mày lại còn đòi tìm ra lí do nữa. Nếu tao có thể giải thích được vì sao Hwang Minhyun thích mày thì tao đã trở thành nó rồi. Tuy nhiên nếu tao trở thành nó thì tao sẽ không thích mày. Tóm lại thì vì là Hwang Minhyun nên nó mới thích mày. Ừm…tao cũng không biết tao đang nói cái gì nữa, nhưng đại loại thế. Thế còn mày thì sao?”

Jonghyun cúp máy cái rụp. Minhyun ngồi cạnh Seongwoo, chỉ biết cười cười đầy bất lực.

Seongwoo đã dặn là muốn gì phải nói thẳng. Nó không nghe thì trói nó vào gốc cây lặp đi lặp lại như tụng kinh cho nó nghe, đến lúc không thể chịu được nó sẽ chấp nhận. Đây chính là cách “rèn vòng tròn thành gậy thẳng” mà Ong Seongwoo thường hay áp dụng, nhưng Minhyun sợ là mình thì không làm thế được, nhìn thấy ánh mắt trốn tránh kia thì cũng chỉ biết thở dài mà thuận theo Kim Jonghyun. Cuối cùng cũng đã không phải kiếm dũng khí nữa, Minhyun đưa tay đặt lên đầu người kia.

“Không hẳn là vì cậu không có lông mày…”

“Có mỗi cái chuyện ấy có thể đừng nhai lại được không? Cậu là bò à?”

“Ừ. Tôi là bò. Tôi thích nhai lại lắm, chắc vì thế nên mỗi chuyện thích cậu cũng được nhai đi nhai lại trong lòng tôi từ khi còn nhỏ đến giờ.”

Jonghyun đang định ngước lên phản bác, nghe xong cả câu lại tiếp tục cúi đầu.

Kim Jonghyun là con rùa rụt cổ. Minhyun cười lớn, bám lấy hai vai người đối diện mà lắc lấy lắc để, cuối cùng cười không dừng lại được mà gục vào vai cậu cười lên rung rúc. Cứ như thể mình vừa làm ra thứ chuyện gì sai trái ấy? Jonghyun nghĩ, rồi không được tự nhiên hắng giọng:

“Túm lại là tôi…”

“Cậu thích hay không thích…” Minhyun vẫn vùi mặt vào hõm cổ Jonghyun, đột nhiên ngưng cười, giọng cũng trở nên nghiêm túc “thì nói thẳng một câu. Một là yêu nhau, hai là bỏ lỡ nhau, đừng có vòng vo tam quốc, rõ ràng cậu hiểu lòng mình. Mà cậu buồn cười thế, ban đầu thì si mê tôi, sau đấy biết tôi là người quen của cậu thì lại chạy trối chết?”

“Vì cậu không có lông mày.”

Minhyun trợn mắt, rồi không kiêng nể gì mà đá thẳng vào chân Jonghyun một phát:

“Khốn nạn! Nhìn lại xem, cậu cũng không có lông mày!!!!”

“Nhưng cậu không có lông mày nhìn xấu?”

“Cậu tưởng mình đẹp trai lắm đấy phải không?”

“Tôi đẹp trai hơn những người không có lông mày!”

“Nhảm quần, thế giờ có đồng ý không?”

Một khoảng im lặng kéo dài, không cần nhìn Minhyun cũng biết mặt Jonghyun đang đỏ hết cả lên. Đặt tay lên đầu cậu, rồi Minhyun khẽ giật mình vì một cái hẫng, đầu Jonghyun cúi xuống rồi ngẩng lên, rời khỏi tay rồi lại chạm vào lòng bàn tay hắn.

Jonghyun vừa gật đầu.
.
.
.
“Hey anh Youngmin, sau khi đi đấm thử, lần này em đã lên 950 rồi…”

Youngmin thở dài phiền não, xoa đầu Donghyun, em à, Kang Dongho đã đấm được 999 rồi đấy em biết không?

Mà thôi tốt nhất cả đời em đừng biết, cho anh đỡ khổ…
End #11

 

 

26NNN – #10: Chắc là được tỏ tình?

Kim Jonghyun hẹn bạn bè của mình đi chơi một chuyến bạt mạng đúng từ chiều tối đến gần mười một giờ đêm, về nhà thì thấy điện thoại có một đống cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, từ tất cả mọi người.

Đm Kim Jonghyun! Tao phát hiện ra rồi nhé! Mày dám ngăn cản công cuộc về nhà của tao, để báu cái thân mày! Bố hậnnnn! Từ Kang Dongho.

Hey, tao nên duộm tóc xanh hay tóc nâu khói? Hay duộm da cam đây? Hmmm… Từ Im Youngmin.

Ê, nhớ mua hộ tao mask nhé. Innisfree, Mediheal, Laneige, Naruko, Lululun,…. đầy đủ mỗi loại một cái nhé. Từ Choi Minki. Jonghyun thầm nghĩ, sáng trưa chiều tối mỗi buổi mày đắp một cái mặt nạ à? Cuộc đời còn xa xỉ hơn cả Phạm Băng Băng rồi đấy?

Jonghyun, thằng Minhyun say rồi. Tin nhắn từ Ong Seongwoo khiến Jonghyun chấn động. Hwang Minhyun chàng trai không bao giờ động vào rượu bia dù xung quanh có ép uổng đến mức nào đi nữa, hôm nay lại say?

Tao thề, tao chỉ đổi cốc sprite của nó thành cốc rượu. Và nó cũng chỉ hớp đúng một hớp rồi phun ngay vào mặt thằng Dongho thôi…Tao vô tội! Jung Sewoon oán thán.

Và cuối cùng, cuộc gọi thoại đến từ Hwang Minhyun.

“Jonghyun à.”

“Nghe chẳng giống như là say nhỉ?” Jonghyun khẽ thở ra những gì đang đè nén trong lồng ngực của mình khi nghe thấy giọng bình tĩnh của Minhyun. Nhưng không để Jonghyun vui lâu, người ở đầu dây bên kia hức một cái, sau đó là một tràng kinh dị.

“Hức…Hahaahaah…Kim Jonghyun hồi bé là đồ không có lông mày…”

“Đm…”

“Hahaa…tôi còn có hai nhúm lông mày nhé, cậu thì hoàn toàn không có lông mày…. hê hê hê…”

“Ừ biết rồi. Tự hào lắm ấy mà khoe.”

“Jonghyun ơi, dù cậu không có lông mày tôi vẫn thích cậu.” Bên kia giọng của Hwang Minhyun đột ngột nghiêm túc, Ong Seongwoo và Hwang Minhyun có chung đặc điểm là cứ mỗi khi cần nói một cái gì đó trang trọng, giọng của cả hai kẻ này đều trở nên mềm mại, dịu dàng và trầm ấm khác thường. Kim Jonghyun đỡ không nổi chưởng này, trái tim rơi xuống đất cái bộp.

“Tôi biết rồi. Nhưng cậu đang say, lời nói của kẻ say thì không có giá trị gì cả.” Jonghyun ổn định lại hơi thở hỗn loạn của mình, nhẹ giọng nói. Đầu dây bên kia Minhyun phụt cười.

“Chắc là tôi diễn hơi sâu rồi. Còn không uống ngụm rượu nào, sao mà say được chứ. Nhưng được rồi, dù sao cũng là có hơi men trong miệng, để mai cậu trở lại thì nhắc lại câu nói này cho cậu nhé?”

.

.

.

“Vãi chưởng. Hwang Minhyun, trả mỗi đứa bọn tao 250 đồng tiền tin nhắn mau.” Jung Sewoon tròn mắt, xòe tay.

“Tao còn nhắn ngoại mạng, 500 đồng nhé.”

“Nghỉ mẹ đi, mày dùng iMess.” Minhyun lừ mắt, hất cánh tay của Sewoon và Seongwoo ra. “Tao còn chưa xử Jung Sewoon tội đổi sprite của tao thành rượu đâu nhé.”

Jung Sewoon lấm lét nhìn Kang Dongho vẫn đang mân mê tờ khăn giấy lau mặt mình từ nãy đến giờ, không biết nó định làm gì nữa – chắc hẳn là xé Sewoon ra làm một trăm mảnh, mỗi mảnh vứt ở một gốc cây. Tuy nhiên chờ mãi mà cậu ta chẳng làm gì cả, một lũ ngẩn ra nhìn nhau.

TOÉTTTTTT!

“211, 212! Tôi phát hiện các cậu uống rượu bia trong phòng! Xuống làm bản kiểm điểm!”

Vậy là một ngày hôm sau, khi Kim Jonghyun trở lại, chiếc băng Đại đội trưởng đã chuyển tiếp từ Kang Dongho sang Kim Jonghyun tự lúc nào.

Chỉ có mỗi một tuần.

Kang Dongho mừng còn hơn cả bắt được vàng, mỗi ngày dậy sớm thức khuya hết mình vì các bạn mà vẫn bị ăn chửi, cậu ta ngán lắm cái chức vụ này rồi. Kim Jonghyun cũng là một đứa hay chè chén, chẳng biết giữ chức được bao lâu. 

Kang Daniel bất ngờ không kém Jonghyun, hai tay vẫn đang xách bánh xách trà sữa xách đồ ăn vặt lên, nghe được tin mình thăng chức từ Tiểu đội trưởng lên Trung đội trưởng thì không biết nên khóc hay nên cười ra nước mắt.

“Thế rốt cục bị làm sao?” Daniel cắm ống hút vào cốc trà blueberry size L thêm n loại topping cho Ong Seongwoo, đặt vào ngăn tủ đựng đồ của Seongwoo mấy gói khô gà và túi đào to bự rồi mới ngồi ra giường nghe chuyện. Ong Seongwoo vớ lấy con seal của mình ôm vào lòng, ngã ngửa ra, rồi vừa hút trà sữa vừa mơ màng:

“Tối qua bị bắt đứng từ lúc bị bắt đến…ừm, chắc là tầm mười hai giờ rưỡi, có lẽ sẽ lâu hơn nếu Kim Taemin không giả ngất. Rồi sáng nay bị bắt đi nhổ cỏ, chặt cây dại ở bãi tập bắn, đau hết cả tay.”

“Vất vả cho anh rồi. Tôi có mang thuốc bôi tay lên nè.”

“Thôi khỏi đi, đàn ông con trai cần gì phải giữ tay như vàng.” Seongwoo cười cười. “Thỉnh thoảng vận động một tí cũng chẳng sao.”

“Rượu bia mà chỉ phạt thế thôi á? Không còn gì khác nữa?”

“Án treo. Nếu từ giờ đến lúc kết thúc khóa học mà còn dám thêm một lần nào nữa thì sẽ bị đuổi học.”

Daniel thở dài, vuốt vuốt mái đầu dựng ngược dựng xuôi của người bên cạnh, từ sáng dậy đã ngay lập tức phải đi luôn nên Seongwoo cũng chẳng kịp rửa mặt chải đầu, anh còn đang mặc bộ đồ thể dục vàng chóe lọe như một quả chuối vàng giữa dàn chuối xanh. Vuốt chán mái tóc đang ẩm ẩm mồ hôi kia, Daniel thò tay vuốt con seal bông trong lòng Seongwoo, thở dài.

“Kim Jonghyun lên Đại đội trưởng, chẳng biết tình hình có khá khẩm hơn là bao nhiêu không nữa…”

“Nói mới nhớ, cậu ta đâu rồi ấy nhỉ? Vừa mới tới đặt đồ xuống một phát là mất dạng luôn!” Daniel dáo dác ngó xung quanh, còn Seongwoo thì cong khóe môi, đôi mắt xa xăm ngắm con chim sẻ trên cành xà cừ sà xuống gần hành lang ngay trước cửa phòng mình, vừa nhai hạt thủy tinh vừa thâm thúy nói:

“Có khi đang ở nơi nào đấy nghe lời tỉnh tò…”

End #10.

 

26NNN – #9: Cuối tuần

Hwang Minhyun phải van cầu anh em rằng, trưa nay tao có ca gác, chúng mày tha cho tao rồi tối tao sẽ khai báo thì mới được anh em khoan hồng.

Gì chứ mới tí tuổi đã mất first kiss, quá là mất giá.

Lí do Hwang Minhyun dám kể chuyện cho mọi người kì thực cũng đơn giản. Hôm nay là thứ bảy, Kim Jonghyun đã đăng kí xin về nhà vào thứ bảy chủ nhật, không có người ta ở đây thì chuyện gì cũng dễ dàng hơn nhiều. Minhyun cũng là người thông minh, hắn muốn nhờ vả sức mạnh của tình đồng chí.

Ca gác của Minhyun từ 10 rưỡi đến 1 giờ chiều, cùng với Kim Sanggyun. Trời thì nắng, tuy ngồi trong mái hiên nhưng cũng bị hấp hơi đến chết, Minhyun lại còn là thể loại người thể trạng không tốt lắm, mồ hôi mồ kê ra một cái là người lập tức bị dị ứng, nóng nực vô cùng. Trộm gãi cổ một cái vì sợ Sanggyun chê mình bẩn, Minhyun khẩn cầu thời gian trôi nhanh một chút cho đến buổi chiều để còn thoát khỏi cực hình này.

Một cây kem chanh và một chai nước khoáng mát lạnh được đặt xuống bàn. Kim Jonghyun vừa đi giao ban về, tay vẫn còn cầm nguyên đống giấy bút ghi chi chít công việc phải làm trong buổi chiều, mặt thì vô cảm đặt cộp mọi thứ xuống bàn, rồi bỏ đi không thèm nói lời nào.

Để lại một mình Hwang Minhyun quắn quéo vì hạnh phúc.

Chiều hôm ấy cứ thỉnh thoảng cả lũ lại nhìn thấy Minhyun ngồi cười tủm tỉm, cười xong lại cúi mặt xuống bàn mân mê chai nước khoáng. Ong Seongwoo kì thị:

“Mới gặp cứ tưởng nam thần, hóa ra là nam thần kinh!”

“Mà sao dạo này Jonghyun bận thế nhỉ?” Jaehwan vừa ăn quẩy uống nước dừa vừa ngó nghiêng, không thấy anh trung đội trưởng mẫn cán mỗi ngày đều say xỉn của mình đâu cả.

“Hình như vì có một đại đội phó vừa mới dính tội uống rượu bia trong giờ điểm danh buổi tối nên Jonghyun đang được cất nhắc lên làm đại đội phó đấy.” Sewoon hai tay chơi The Musician không ngưng nghỉ, bàn tay cứ như múa trên màn hình, miệng thì đều đều trả lời anh em bạn bè. Nghe xong câu trả lời của Sewoon, cả lũ thiếu nước lăn ra cười bò.

“Thế thì khóa quân sự của chúng mình dính dớp đại đội phó say xỉn rồi. Ai chứ Kim Jonghyun mà được cất nhắc thì…hahahaha!”

“Thôi mẹ đi. Chúng mày ép nó uống chứ ai ép.” Minhyun quay xuống lườm mỗi đứa một cái sắc lẹm. Youngmin cười khẩy:

“Thế không phải mày cũng đưa đẩy để tiện đường bồng người thương về giường ngủ à? Bọn tao mắt cận chứ đ*o mù nhé.”

Hwang Minhyun lặng câm.

.

.

.

“Để xem nào, Jang Sejong, Kim Donghyun, Kwak Aron, Kang Daniel…Sao phòng mày lắm người về thế hả Dongho?” Jonghyun cầm tờ danh sách sinh viên đăng kí về tranh thủ cuối tuần, cau mày nhìn Dongho. Theo luật thì mỗi phòng chỉ có một phần ba quân số, tức là hai người được về mà thôi. Phòng thằng này chơi cho tận bốn người!

“Đứa nào cũng có lí do của chúng nó, tao không thể dập tắt ước mơ về nhà của chúng nó được!”

“Mày dẹp đi! Mày nhìn lí do thế này mà được à? Jang Sejong về thăm mèo và thăm người yêu, Kim Donghyun về thử máy đấm bốc, Kwak Aron về tưới cây, Daniel đi mua trà sữa??? Tâm hồn mày mỏng manh dễ vỡ thật đấy, lí do như lí trấu thế này mà cũng thông qua. Cho đúng hai thằng về thôi, còn lại đợi tuần sau, không việc gì phải xoắn hết cả lên như thế!”

Rồi được rồi mày trèo lên đầu tao mà ngồi luôn đi. Kang Dongho ấm ức nghĩ thầm. Dongho không mấy khi để ý đến các loại giấy tờ, chứ ngó kĩ một tí sẽ phát hiện ra, không phải một phần ba quân số mỗi phòng mà là mỗi trung đội, tức là bù qua sớt lại thì phòng Dongho có về 4 người cũng không sao… Chẳng qua phòng Jonghyun có Youngmin nhất định phải về để duộm lại lông đầu, và chính Kim Jonghyun muốn về, mà nếu như thế thì số người về sẽ vượt quá quy định, Kim Jonghyun không còn cách nào khác ngoài bắt nạt Kang Dongho…

Cậu ta mà biết thì sẽ bóp chết mình. Jonghyun rùng mình đem tờ danh sách đưa cho thầy trưởng phòng công tác sinh viên của trung tâm kí roẹt một cái, tránh đêm dài lắm mộng. Cuối cùng thì danh sách về của 211 cũng chỉ có Kang Daniel (do lạm dụng chức quyền) và Kim Donghyun (do giơ nắm đấm hăm dọa), còn 212 có Kim Jonghyun (cũng lạm dụng chức quyền nốt), và chàng trai có lí do chính đáng Im Youngmin.

.

.

.

“Được rồi nào Hwang Minhyun it’s your showtime!” Kwak Aron vỗ tay đôm đốp, cười cười hớp một ngụm bia rồi khà rõ to. Hwang Minhyun nhấp ngụm sprite – từ đầu đến giờ nó vẫn vững như bàn thạch không bao giờ hớp một ngụm bia nào, hắn biết nếu uống bia thì hình tượng của hắn sẽ down thành con số không.

“Thì hồi còn học mẫu giáo, Jonghyun trắng lắm…”

“Giờ nó cũng có bớt trắng đâu.”

“Ong Seongwoo đề nghị mày không nói leo!” Dongho lườm. “Nói tiếp đi Jonghyun!”

“Trông trắng trắng mềm mềm ấy, nhưng mà nó dữ dằn lắm. Đứa nào động vào nó nó sẽ véo cho đau ơi là đau cho mà xem. Nhưng hồi đấy có lần tao lỡ làm vỡ hình khủng long mà nó đang xếp, nó cũng không tức giận gì với tao cả. Thế là từ đấy tao cứ trêu nó thôi. Nó càng dễ dãi với tao thì tao càng trêu tức nó tợn.”

“Thằng này thích bị tự ngược à? Mày có máu M đúng không Minhyun? Sao tự dưng mong nó nổi khùng lên với mày chứ?”

“Ai biết.” Minhyun cười cười. “Xong một hôm, tao trêu nó nhưng nó không nói gì cả, chỉ phẩy tay bảo tao thích làm gì thì làm, thích lấy gì thì lấy. Thế là tao quát lên Tao lấy cái gì cũng được đúng không?, rồi hôn vào má nó một cái.”

“Thế sao kêu là first kiss?” Sewoon khó hiểu hỏi, tay đã từ lúc nào nhanh chóng đổi cốc sprite của Minhyun thành cốc bia.

“Thì lúc ấy tao chỉ định hôn vào má thôi…nhưng nó…nó quay mặt lại…thế là…haizzzz.”

Minhyun nói xong thì uống một ngụm nước cho đỡ buồn, chưa đầy hai giây nó đã phát hiện ra điều kì lạ.

“Phụtttttttt”

“JUNG SEWOON!!!”

End #9.