ẤT Ơ, BỈ ỔI – #8.

Jihoon chẳng hiểu sao lại đồng ý với mẹ đi học tiếng Anh đến lúc kết thúc năm học.

Theo Woojin nhận xét thì, thằng này bi lụy lắm rồi. Seongwoo thở dài, đù, mày may mắn vì học cùng lớp với crush của mày thôi. Thử đặt mình vào tình huống của nó xem.

Mà thật ra Woojin thì cũng có khác đếch gì?

Chúng nó đang ngồi hai hàng tầm giữa sân vận động. Trời lạnh như thế này chẳng ai muốn ra ngoài ngồi chỉ để xem một trận bóng vớ vẩn cả, nhưng là chỉ thị từ Đoàn trường – đây là cuộc thi đấu giao hữu toàn tỉnh. Lớp Seongwoo và lớp Woojin phải đi cổ vũ lấp khán đài, Kang Daniel nhàn cư vi bất thiện cũng đến, tụ lại một nhóm ngồi tán dóc, chẳng quan tâm cái gì đang xảy ra dưới kia.

“Nè thằng Jihoon đâu?”

“Nó còn đang ngồi chết ở kia kìa. Từ ngày biết Kim Samuel có người để thích, mạnh miệng lắm mà em biết thừa nó suy sụp dã man luôn. Thằng này thật tình… Samuel có gì tốt?”

“Hyungseob, mày có thấy Woojin đã xấu trai còn cục súc còn học dốt không?”

“Em thấy cậu ấy nhảy giỏi mà, rất có thần thái.” Hyungseob không hổ với cái danh luôn chân luôn tay, nó đem theo que đan và cuộn len đã sắp hết, cái khăn xám tro cũng sắp hoàn thành. Có nghĩ bằng đầu móng chân cũng biết cái khăn này dành cho ai. Thằng Woojin nghe em crush nói thế, hạnh phúc tự động nhân lên cấp n, miệng ngoác ra. Nó bị Jonghyun bợp cho một cái vào đầu:

“Đờ mờ! Anh nói không phải để mày cười! Mày thấy không, trong mắt anh mày vừa xấu vừa chả được tích sự gì, nhưng thằng Hyungseob này lại thấy nhiều điểm tốt từ mày. Nên là Jihoon cũng thế thôi.”

“Huống gì Kim Samuel giỏi vê lù hoàn hảo vê lù!” Daehwi chen vào. “Em thề nhé, nó cứ như bị cuồng học luôn ấy. Không giây nào em không thấy nó học, không dùng flashcard học từ vựng thì sẽ cắm tai nghe hoặc là đọc sách. Có hôm nó cắm tai nghe ngồi im nhắm mắt như đang thiền ấy! Đáng sợ vờ lờ luôn!”

“Ây, một đứa như thế mà có người để thích thì chắc cũng nặng tình lắm đây…” Hwang Minhyun vừa lên tiếng đã bị ăn một cái đấm từ Kim Jonghyun. Cậu lớp trưởng quắc mắt, lầm bầm Đờ mờ đồ con bò Hoàng cậu làm nó đau quá đi mất cmnr kìa! Minhyun tỉnh bơ đáp trả Có mà nó buồn đi vệ sinh ấy thôi kệ mẹ nó cho nó đi giải quyết nỗi buồn đi.

Vào lúc anh em đang nhạy cảm về vấn đề tình ái đơn phương giữa Jihoon với Samuel, Kang Daniel vẫn ngồi im không nhúc nhích, chỉ thỉnh thoảng cười cười gật gật phụ họa. Nó sợ nó mà di chuyển thì cái cục to sụ quấn khăn trắng đội mũ nồi đen đang ngủ như chết trên vai nó đây sẽ rơi khỏi giấc ngủ mất.

Seongwoo kéo mũ che kín mắt, chỉ để lộ ra mũi cao môi mỏng. Daniel ngứa mắt vì ai cũng đang nhăm nhe chụp ảnh người kia đưa lên “Hội trai đẹp châu Á”, dứt khoát kéo khăn lên che luôn môi anh, chỉ để lộ ra mỗi sống mũi.

Có người yêu đẹp quá khổ lắm, sểnh ra là mất.

Mà cũng chưa phải người yêu. Hồi đấy anh Seongwoo tỏ tình mình đã trả lời éo đâu.

Cũng bởi vì dốt như thế nên người yêu đầu của người ta mới không phải mình.

Đấy là câu chuyện hồi đầu năm học. Kang Daniel và Ong Seongwoo vẫn chơi với nhau rất bình thường, không có gì kì lạ xảy ra cả. Seongwoo vẫn luôn ham ngủ, luôn ham chơi, khá thích bám theo Daniel đến mấy buổi B-Boy ở thành phố bên cạnh. Một hôm, trên đường về trời mưa to ơi là to, hai người vào trú mưa trong một quán ăn nhỏ. Mưa hè nhanh đến nhanh đi, rào rào một lát như để rửa trôi bụi bẩn mỏi mệt rồi dừng lại ngay. Đến lúc mưa gần như đã tạnh hẳn thì Seongwoo cũng ăn xong, anh đặt đũa xuống bàn, ngồi một tư thế trang trọng nhìn Daniel:

“Niel này.”

“Vâng?”

“Anh thích em.”

“Vâng?” Daniel vẫn còn đang mải ăn mì. Rồi ngẩng phắt lên. Rồi làm rơi đũa xuống đất, cuống cuồng nhặt thì hất đổ bàn của người ta. Mặt nó bàng hoàng, mắt bình thường bé xíu mà hôm nay trợn to như thể sắp rơi ra ngoài.

Seongwoo chẳng hiểu sao lại thế nữa. Nhưng mà quãng đường về nhà, khi Daniel cứ cố gắng đánh trống lảng bằng mấy câu nói đâu đâu, thì anh ậm ừ cho qua.

Seongwoo thấy như kiểu mình bị từ chối ấy.

Được mấy hôm sau, lúc đang dật dờ ở trong lớp, Seongwoo thấy Hyunbin lớp dưới chạy vào, bảo ê nè, Kang Daniel trường mình được đi trao đổi học sinh bên Canada đó! Quá là sướng luôn!

Ai sướng thì sướng, Seongwoo cảm thấy như vừa có một tảng đá đè vào lòng mình, nặng không thể tả, mà chẳng làm sao để bỏ nó đi được. Sau khi Daniel xong xuôi các thủ tục, chỉ đợi ngày đi, Seongwoo nghỉ học nguyên một tuần về quê với bà, chỉ để tránh mặt thằng kia. Lúc anh về lại nhà thì ngẩn người khi thấy con Rooney đang cuộn tròn trên giường của anh, trên cổ nó đeo một cái chuông dán hình thằng chủ tóc mật ong cười ngu ngốc của nó.

Tự dưng anh thấy hết buồn, nhưng mà lại phiền. Con Rooney phiền toái ấy như nhắc anh rằng, có thế nào đi nữa thì anh vẫn cứ thích thằng chủ đáng ghét của nó.

Giờ thì anh nằm gác đầu vào vai thằng đáng ghét ấy, ngủ đến là ngon giấc, trong khi trên dưới khán đài ầm ào la hét hò reo, lũ xung quanh nói chuyện nổ như pháo rang.

Tại vì người về rồi, có gì phải buồn nữa đâu.

Huống gì, Kang Daniel vẫn là một tên ngốc.

Nó kêu hôm đó định chơi lầy, đưa anh về nhà rồi mới nói với anh. Nào ngờ anh xuống xe một cái không thèm chào mà đùng đùng bỏ về nhà. Nó tìm gặp anh mãi mà anh lẩn như chạch, làm nó tìm không ra. Đứng chờ trước cổng nhà Seongwoo thì hôm ấy anh tếch sang nhà Minhyun ngủ, Daniel thua cay đắng. Nó xúi thằng Hyunbin lên phao tin với anh, thì anh im ỉm rồi tuần cuối cùng trước khi đi, anh về quê bà nó mất!

Daniel đành gửi gắm con mèo ở nhà anh như một lời dằn mặt, và dặn từ thằng Kuanlin đến thằng Woojin đến Minhyun đến Jonghyun, rằng, đừng để người nhà tao hồng hạnh vượt tường!

Đ hiểu sao cuối cùng vẫn vượt được.

Đón Daniel về nước là cái vẻ mặt não nề của Minhyun, Woojin và cái tin sét đánh Ong Seongwoo-mới-có-người-yêu-được-năm-tuần.

Nhìn người đang ngủ say sưa không biết gì kia, hắn thở dài.

Thôi thì tại mình nên tha cho con người này vậy. Huống gì, người ta lạnh nên đang ôm tay rúc đầu vào người mình này.

Nhìn đôi OngNiel hạnh phúc bình dị đến là ghen tị, Minhyun loi nhoi định xông vào ôm Jonghyun, bị lớp trưởng lườm đến đen cả mặt, bảo, chúng nó yêu nhau mới ôm nhau, tôi là gì của cậu mà cậu liên quan quái gì đến tôi?

Con bò họ Hwang lúc này mới nhớ ra, à, mình còn chưa cả tỏ tình với lớp trưởng.

Chưa tỏ thì giờ tỏ, gì xoắn?
End#8
Chúc mọi người trung thu vui vẻ 🎉🎉🎉 cảm ơn vì đã giành nhiều yêu mến như thế cho mình 😘😘😘

 

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #7.

Sáng hôm sau đến lớp, thằng Jihoon vật vã:

“Mày ơi tao thất tình rồi! Huhu thật không thể tin nổi mùa xuân của tao lại ngắn ngủi thế! Chưa đến một tuần! Huhu tao đi chết đâyyyyy.”

Hyungseob tỏ vẻ thông cảm, quay qua vỗ vỗ vai nó.

“Thôi đời còn dài trai cũng không thiếu, mày ráng mấy tháng nữa nó đi là mày hết tương tư liền à.”

“Mày ngu lắm Hyungseob ơi mày chưa tương tư bao giờ à? Giời ơi nó khổ nó khổ lắm mày không biết hay saooo?”

“Ngưng mẹ mày đi.” Woojin từ đằng sau chồm lên cầm quyển sách đập đầu Jihoon cái bốp. “Chiều nay bọn tao dẫn mày đi ăn bún đậu, ăn xong về nhà tiêu chảy tiện thể chảy nỗi tương tư theo xoáy bồn cầu đi!”

“Woojin vô duyên! Không được nhắc đồ ăn cùng với cái đó!”

Hyungseob nhăn mặt nhăn mày quay xuống, Woojin vội cười cầu hoà. Jihoon chán nản nằm lăn ra bàn, rồi lại ngửng dậy, như chợt nhớ ra điều gì mà hỏi hai đứa kia:

“Chúng mày định sau này thế nào?”

“Sau này là sao?”

“Ý tao là… Sau khi học xong cấp ba ấy, chúng mày định làm gì?”

“Tao lên Thủ đô. Ở đấy thì tao mới phát triển được khả năng nhảy của tao. Tao muốn mở một studio nhảy của riêng mình.” Woojin mơ mơ màng màng nhìn xa xăm. Hyungseob thì tay vẫn tỉ mẩn gấp giấy, miệng xinh khép mở đều đều:

“Tớ sẽ lên đấy học nghệ thuật. Chắc là mỹ thuật. Tớ muốn đi khắp nơi để vẽ vời, có lẽ sẽ thú vị lắm. Jihoon thì sao?”

“Hiện tại chưa nghĩ đến gì cả.” Jihoon thở dài não nề. Tại sao tất cả mọi người lại rủ nhau lên đó hết vậy? Ở đó có gì vui?

Nó nhìn hai đứa kia. Một đứa đang xoay xoay quyển sách trong tay, một đứa đang cần mẫn gấp rồi lật rồi lại gấp, bỗng nhiên thấy ngưỡng mộ. Dù hai đứa nó chưa nói gì với nhau, nhưng  Jihoon cảm giác, không chỉ mọi người mà ai cũng đã mặc nhiên coi chúng nó như một cặp. Cũng rất xứng đôi. Chúng nó hợp nhau đến thế, cũng có cùng chí hướng, trùng hợp cùng muốn đến một nơi, không cần phải lo nghĩ về việc một ngày nào đó không có nhau trong đời.
.
.
“Hiện nay chúng ta đang có xu hướng chuyển đến những thành phố lớn, thành phố trực thuộc trung ương vì ở đó có điều kiện sống tốt hơn, nhiều việc làm hơn. Tuy nhiên nó cũng có nhiều hệ lụ… Hwang Minhyun! Tỉnh dậy và cút khỏi lớp cho tôi! Ong Seongwoo nữa! Hai cậu ra ngoài chạy mười vòng sân trường.”

Seongwoo lồm cồm bò dậy, véo tai con bò họ Hwang để nó tỉnh giấc, rồi lôi nó ra khỏi lớp cho khuất mắt cô giáo đang nổi lửa kia. Mười vòng chạy sân trường được bộ não của Seongwoo tự động dịch thành “đi bộ bảy vòng sân”, anh rất thong thả hít khí giời, nhìn Minhyun đang hùng hục bên cạnh.

“Mày đổi tính đổi nết à?”

“Seongwoo ơi tao muốn thi đại học, tao muốn học Bách khoa!”

“Thì kệ mẹ mày.” Seongwoo ngáp một cái, liếc xéo Minhyun rõ dài.

“Mày phản ứng y hệt bố tao.” Minhyun thở hắt ra một cái.

Nhà thằng này khá gia giáo, bố nó làm Bí thư tỉnh, mẹ làm giáo viên cấp hai, từ bé đã được dưỡng ra một vẻ ngoài đẹp đẽ thư sinh, mà đầu óc thì lại chẳng bao giờ chịu dùng. Bố mẹ nó riết cũng bất lực, bảo thôi kệ cho nó về hàn xì rồi lấy cô vợ hiền thôi, chứ học hành cao xa gì nữa, mai đằng nào cũng có một ít của hai ông bà để lại. Đã xác định trước nên khi nghe thằng con nói thế, hai người cũng chẳng lấy làm mong đợi, cho rằng thằng kia đang mạnh mồm.

“Đ ai tin được mày? Mày bảo lên học nghề hàn xì trên phố đáng tin hơn ấy.”

“Tao cũng đ tin là tao làm được. Nhưng tao sẽ lên Thủ đô.”

“Chúng mày cứ thích lên đó hết vậy? Mà toàn lên vì giai không à, chẳng có tiền đồ gì cả.”

“Haizzz, sống ở đây tốt lắm, tao lưu luyến lắm, nhưng mà không có Jonghyun thì buồn ơi là buồn. Tao ngộ ra rồi, mười mấy năm nay tao đã sống có nó, giờ mà không được ở gần nó thì tiền đồ của tao là gì? Ăn được không?” Minhyun làm bộ mặt não nề. “Mày không lên chắc? Đừng tưởng tao không biết mày viết hồ sơ thi Luật!”

Ong Seongwoo tách ra từng môn thì hơi bết, chả hiểu sao tổng điểm lại cứ trụ được ở top giữa. Giờ nào cũng ngủ, ngủ xong về nhà chơi dài, mà vẫn cứ đứng sừng sững ở vị trí hai lăm trên bốn mươi bảy đứa trong lớp, không sai lệch li nào. Đây là một ví dụ điển hình trong số nhiều những kẻ có não mà không biết dùng đúng lúc đúng chỗ – hoặc không thèm dùng đúng chỗ luôn, cứ lông bông cà lơ phất phơ vậy thôi. Minhyun cũng chẳng lạ gì với cái kiểu của nó. Seongwoo đăng kí trường đó cũng chẳng đáng ngạc nhiên – nó có thể thi được, nhưng tính nết như nó mà học ngành này, chẳng biết tiền đồ có sáng hơn được chị Dậu không nữa.

“Cái gì mày chả biết. Thôi đờ mờ đừng chạy nữa, tao mệt rồi! Vào căng tin với tao đi, có ai nhòm mình đâu mà phải chạy quy củ, ngu hết sức!”
.
.
Trường tổ chức lễ hội kỉ niệm chín mươi lăm năm thành lập trường. Từ cái ngày còn thai nghén ý tưởng lớp nào lớp nấy cũng đã rộn ràng hết cả lên.

Hẳn rồi, vì chỉ có học sinh trung học phổ thông được tham gia bên tổ chức gian hàng, bọn kia chỉ được dựng trại lớp, lại còn là sự kiện năm năm một lần.

Daehwi rất cáu vì vụ này, Seongwoo phải dỗ nó mãi nó mới chịu nguôi.

Hội trường vào tháng ba, từ giờ chúng nó đã phải chuẩn bị. Có tròn ba mươi lớp chia làm năm trại, rút thăm trúng lớp nào thì cùng team dựng gian hàng với lớp đó. Gian nghệ thuật, gian đồ ăn, gian lưu niệm, gian trò chơi, gian giao lưu.

Jonghyun lãnh sứ mệnh cao cả đi rút thăm cho lớp, mặt bình thản trở về với “Gian giao lưu.”

Lớp trưởng lớp bên Lai Kuanlin sang bảo Jihoon, ê, nhắn lớp trưởng lớp mày là tao bốc hộ nó trúng “Gian nghệ thuật” rồi.

Kang Daniel nhắn tin cho Ong Seongwoo, anh gian gì đấy em ở bên “Gian trò chơi” nè. Seongwoo ừ hử đáp lại, anh đây gian giao lưu, đ tiếp chú.

“Ê Jihoon, mày muốn dẩy Get Ugly không? Đằng nào cũng biết rồi, khỏi phải tập ấy.”

“Ahn Hyungseob nhà mày đang rủ tao nhảy Oh Little Girl kia kìa.”

“Thôi mày nhảy Oh Little Girl đi.” Woojin mặt lật nhanh hơn chảo chớp. Thoáng thấy Hyungseob đang xếp sách vở đến câu lạc bộ, nó vỗ vỗ vai Jihoon, kêu một câu Tao đi nhá rồi lon ton chạy lại chỗ em người thương.

Jihoon thở hắt ra. Từ đợt đầu kì nó đã xin rút câu lạc bộ vì phải đi học. Mà nó cũng chả hiểu nó phải học tiếng Anh làm gì nữa, đằng nào thì nó cũng đâu có rời khỏi đây?
.
.
Woojin cảm thấy mới có bốn phút trôi qua mà giống như đã bốn mươi phút cuộc đời vậy.

Nó đang là thành viên của câu lạc bộ Origami của trường. Dĩ nhiên, nếu không phải trưởng câu lạc bộ là Ahn Hyungseob, thì có chết Woojin cũng không chui vào đây, ngồi đến to cả mông đến béo cả bụng mà gấp giấy. Lại còn cái đôi bàn tay ngày ngày chống đất tập nhảy này nữa, nhìn xem, nó có giống với bàn tay của một đứa có khả năng gấp ra hình mấy con chim con cò kia hay không?

Hyungseob chẳng hiểu sao lại nhận Park Woojin vô dụng này vào câu lạc bộ, chắc tại nó nhảy nhiều nên khoẻ, nên đô, mỗi lần cần bê đồ thì có ích lắm.

Giờ thì Hyungseob đi gọi Lee Euiwoong lớp trưởng đến để bàn về vấn đề trang trí trại rồi. Woojin nghịch nghịch con sẻ nâu Hyungseob vừa gấp vội cho, thở dài:

“Haizzz, ngã vào tim Ahn khổ thế đấy!”
End #7
Ư hư hư tôi bắt đầu bận rồi 😭 có lẽ tiến độ sẽ chậm hơn, tôi xin lỗi 😭😭😭

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #6.

Nghe thấy có người gọi mình, Jihoon quay lại.

Là Samuel.

“Sao em ở đây?” Jihoon kinh ngạc. Nó cứ nghĩ Samuel giống như Jonghyun vậy, suốt ngày ở nhà học bài (bằng chứng là Hwang Minhyun ngẩn ngơ đến rồi thất thểu về một mình, mặt héo như hoa hết đát.) chứ không phải ở đây. Còn mặc đồ thế này! Còn ngầu thế này!

“Em có tham gia câu lạc bộ nhảy mà! Anh đừng tưởng em lúc nào cũng học hành.” Samuel cười cười, rồi kéo tay Jihoon. “Đi về thôi, lúc nãy em thấy anh đi xe bus đến mà. Giờ em chở anh về nhá?”

“Ừ.” Jihoon mừng còn chẳng hết, chân nó ngắn hơn chân Samuel nên phải lon ton chạy theo. Ra ngoài cửa, Samuel vỗ vỗ lưng Jihoon, dặn nó y như hồi nó còn bé đi chợ với mẹ được mẹ dặn lúc ra lấy xe:

“Đứng yên đây không được đi đâu đâu nhé! Ngáo ộp bắt cóc đấy!”

Thằng Samuel vừa nói vừa cười, mà hỡi ơi thằng này cười vừa tươi vừa sáng, Jihoon trúng độc nặng chỉ còn biết trợn mắt gật đầu, thực ra hồn nó đã sớm ngất đi vì mũi tên cupid rồi.

Yêu với chẳng đương, cứ làm người ta khổ.
.
.
Lúc chúng nó xong dance battle cũng đã xâm xẩm tối, Seongwoo gọi điện về cho mẹ báo tối không về ăn cơm nữa, rồi hai người dắt díu nhau đi ăn thịt nướng. Ngồi bên vỉ nướng, Daniel cứ miệt mài hết lật bên nọ lại lật bên kia, lại chuẩn bị đồ gói, lại rưới sốt,… Rồi cuối cùng thì cầm một cuộn vừa miệng đưa ra: “Seongwoo này aaaa”. Seongwoo vẫn há miệng ra, nhưng lại vừa nhai vừa càu nhàu:

“Lần sau đừng có mà lật thịt nhiều lần, lật một lần duy nhất thôi mới ngọt chứ!”

“Nè tôi ghét ăn rau dăm. Kinh giới cũng hơi hơi ghét.”

“Em biết rồi. Anh ghét cả tỏi cả gừng nữa.”

“Cậu có thấy tôi ghét cmn cả thế giới rồi không?”

“Không ghét em là được.”

Seongwoo sắp nuốt xuống rồi thì suýt nữa lại trào ngược lên. Anh vơ vội cốc nước mà tu một phát hết sạch, rồi thở hổn hển, quắc mắt nhìn. Cái vẻ mặt đấy là dĩ nhiên của Daniel làm anh bực lắm chẳng chịu được.

Thì Ong Seongwoo đang bối rối mà.

Thẹn quá hoá giận, anh giật lấy cuốn thịt tiếp theo mà (có vẻ) Daniel đang gói cho anh kia, xù lông lên như con mèo nhỏ:

“Để tôi tự làm! Không khiến cậu!”

“Nè Seongwoo anh giống con Rooney thế không biết.” Daniel cười cười – đếch hiểu sao lúc nào nó cũng cười như thế, mắt lại còn loang loáng nước dịu dàng như thế. Đồ yêu nghiệt!

“Tôi không giống con mèo nhà cậu! Mà cậu sang bế nó về liền cho tôi, đừng để mẹ tôi u mê với nó nữa! Sắp bán cả nhà đi để cung phụng con mèo của cậu rồi!”

“Thì anh về nhà em, em cung phụng anh thế là hoà!”

Seongwoo bất lực. Anh nổi tiếng cả cái thế giới này, cãi nhau mà anh tự nhận số hai không ai dám trèo lên số một ngồi. Thế nhưng mà, điều kiện cần là không được có Daniel. Vì thằng bỉ ổi này sẽ dùng cái bộ mặt cười cười dê dê của nó để móc ngoáy, chọc ghẹo anh. Mà anh không cãi được!

“Đờ mờ, đi mà cung phụng lũ con gái theo cậu ấy!”

“Em làm gì có gái gú nào?”

“Huyền thoại Kang Daniel thấy gái đẹp có người yêu là nháy mắt chẳng lẽ tôi không biết? Lúc nào tôi cũng ngủ nhưng không phải vì thế mà tôi thành mù thông tin đâu.”

Nói đến đây tự dưng Seongwoo lại cáu kỉnh. Anh biết thừa chuyện thằng kia suốt ngày đi thính gái. Coi Daniel như cuộn thịt vừa mới cuốn xong, Seongwoo bỏ vào miệng nhai nuốt cho hả cơn giận.

“Thế anh không biết em nháy mắt với những ai à?”

“Tôi quản chắc?!”

“Han Junghee, nhắn tin facebook tán tỉnh anh. Noh Jimin, tặng quà valentine anh. Kang Hana, đưa nước cho anh hôm thi nhảy toàn thành phố. Còn…”

“Khoan…” Seongwoo còn chưa nhai xong cuốn thịt, đầu óc quay mòng mòng. Lúc ấy thằng dấm dở này đang ở Canada cơ mà? Sao nó biết? Mà như thế thì sao?

Đáp lại cho cái bản mặt ngẫn hết cả ngờ của Seongwoo, Daniel thở dài tống cuốn thịt mình vừa làm xong vào miệng anh, cất giọng hờn dỗi:

“Anh đúng là đồ ất ơ! Mấy đứa con gái đấy chẳng từng theo đuổi anh! Em biết hết! Đờ mờ, chúng nó nhân lúc em không ở đây mà làm càn.” Daniel đập bàn phẫn nộ. “Thế mà Hyeran lại… Đờ mờ! Anh làm gì nó chưa? Anh mà có gì với nó em…em…em cho anh cuốn thịt to gấp đôi mặt anh luôn!”

Ong Seongwoo bật cười vì sự trẻ trâu của Kang Daniel. Anh thong thả:

“Hồi đấy cậu đi tôi giận cậu muốn chết.”

“Chỉ là trao đổi học sinh có sáu tháng thôi mà.”

“Đờ mờ lại chẳng không lâu?”

“Em biết rồi, từ nay lúc nào em cũng ở đây với anh thôi.”
.
.
Trong khi hai ông anh đang hường phấn thắm lụa ở quán ăn, Samuel đèo Jihoon đã sắp về tới nhà.

“Nè Samuel em thấy Daehwi thế nào?” Jihoon áp dụng triệt để tuyệt chiêu muốn ăn gắp bỏ tay người, thẽ thọt hỏi. Samuel bật cười, tiếng cười theo gió đêm tạt bốp bốp bốp vào tim Jihoon:

“Daehwi tốt và giỏi mà, cũng rất đáng yêu. Anh thích nó hở?”

“Em thích nó ấy!”

“Không có đâu.” Samuel vẫn cười, rồi đột nhiên có vẻ trầm lại. Mãi một lúc sau nó mới cất lời, giọng hoài niệm:

“Từ bé đến giờ em chỉ thích một bạn thôi.”

“Anh có biết không?”

“Không. Bạn ấy ở cùng quê em hồi trước. Bạn ấy chuyển lên thủ đô lâu rồi. Em cũng sắp lên thủ đô đây. Em học cùng bạn ấy từ mẫu giáo cơ.”

Jihoon đột nhiên cảm thấy không muốn nghe gì nữa.

Nó chỉ muốn nhảy xuống khỏi cái xe này, khóc một trận to thật to. Ai bảo nó cái gì cũng được, nhưng hiện tại nó chẳng nghĩ được gì nữa.

Jihoon cảm thấy vô vọng và bất lực. Vì nó biết, nếu như một người con trai tự mình nói với người khác là Tao thích cô ấy, thì người đó chắc chắn cực kì thích cô gái kia. Cô bé thật may mắn.

Đột nhiên Jihoon thấy mình già nua và kém cỏi, khi nghĩ tới một bóng dáng thiếu nữ tươi trẻ thướt tha. Bao nhiêu dự định của nó vỡ nát hết, chẳng còn sót lại mảnh gì.

Còn bốn tháng nữa, Samuel sẽ bỏ nơi này mà đi. Còn ba tuần nữa khoá học kết thúc, Jihoon và nó chẳng còn mối dây liên hệ nào cả.

Jihoon được Samuel thả xuống đầu ngõ. Nó vô lực giương khoé miệng lên, cố nặn ra một nụ cười tạm biệt. Jihoon vừa đi vào nhà vừa lướt lướt facebook. Kang Daniel đăng ảnh một bàn thịt nướng đang xèo xèo nhìn thôi cũng đói con mắt, còn tag Ong Seongwoo và mention tất cả anh em bạn bè để dằn mặt. Bae Jinyoung đăng status Chỉ cần là em thì xa mấy anh cũng sẽ vượt đường mà đến, còn bonus quả ảnh lấy trên google hình ảnh trông mùi mẫn (mà lại y hệt bọn trẻ trâu) – lại còn mới có mình Lee Daehwi thả tim nữa chứ. Trên facebook của Ahn Hyungseob đăng clip Park Woojin áo xám quần bò dẩy Loser trông y như một loser thực thụ, giọng Hyungseob hát Loser vừa mềm vừa thanh thuý, dù thỉnh thoảng nó không nén được mà cười khùng khục. Kim Jonghyun cẩn thận tag Hwang Minhyun vào một post “Làm sao để làm chủ kĩ năng Casio trước thềm Đại học?” Yoo Seonho lớp dưới cũng tag Lai Kuanlin lớp bên vào bài post của hãng gà rán mà chúng nó hay đi, thấy bảo đi couple sẽ được giảm giá 15% còn được free nước ngọt.

Lại lần thứ hai trong ngày nó cảm thấy mình chỉ có một mình. Samuel chẳng phải là của nó. Chẳng ai là của nó. Jihoon đang đi một mình trong ngõ, chỉ có ánh đèn đường leo lét chiếu xuống nó một thân một mình với cái bóng của nó đổ dài méo mó.

Jihoon thở dài. Nó đột nhiên thấy đau tim quá.

Nó học không giỏi lắm. Bố nó là nhà thầu xây dựng, mẹ nó làm may, cả đời này gia đình nó chẳng mấy khi bước ra khỏi thành phố này. Jihoon cũng định thế, nó định học cao đẳng y ở đây thôi, rồi vào làm cho bệnh viện tỉnh.

Giờ nó bắt đầu nghĩ đến Thủ đô phồn hoa đô hội, những ánh đèn loang loáng như đang thực sự lướt qua mắt nó.

Mắt Samuel cũng sáng y như vậy ấy. Chỉ là cũng giống như ánh đèn kia, nó không thuộc về Jihoon thôi.
End #6
Ơ tôi cũng không thích ngược Chihun đâu huhu 😭😭

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #5.

Hôm nay là chủ nhật. Chỉ có duy nhất chủ nhật là ngày Daehwi cho phép mình được ngủ đến bảy rưỡi, được rề rà đánh răng rửa mặt. Nó ngồi vào bàn học tập trung làm bài. Đến lúc ngẩng lên nhìn đồng hồ thì đã mười một giờ trưa, quái lạ, sao nó không nghe thấy gì cả?

Bae Jinyoung và Lee Daehwi ở hai nhà đối diện nhau trong ngõ. Cửa sổ phòng hai đứa cũng đối diện nhau luôn. Nhưng cửa sổ phòng Bae Jinyoung xoay hướng đông, mỗi sáng sẽ có nắng chiếu thẳng qua khung cửa, vào thẳng giường nó, nên nó kiên quyết đòi mẹ lắp cho một cái rèm cửa dày thật dày.

Vì dày như thế, mỗi khi kéo ra kéo vào sẽ kêu ơi là kêu.

Hồi chưa chuyển qua nhà Woojin học ôn thi, sáng nào thức dậy đến bên bàn chuẩn bị sách vở, Daehwi cũng sẽ ngẩng đầu nhìn cửa sổ phòng đối diện. Đúng sáu rưỡi mỗi sáng đi học và mười giờ ngày chủ nhật, cái rèm màu tím kia sẽ được kéo soạt một cái to ơi là to, Bae Jinyoung xuất hiện như ngôi sao màn ảnh với quả đầu chĩa như sầu riêng, mặt ngái ngủ mà cười tươi ơi là tươi:
“Yo! Lee Daehwi! Buổi sáng tốt lành!”

Daehwi sẽ cười mà mắng mỏ: “Sắp muộn học rồi kìa.” Hoặc “Giữa trưa rồi còn chào buổi sáng gì nữa.” Bae Jinyoung sẽ cười mà rằng: “Ngủ dậy, phải chào buổi sáng người đầu tiên mình thấy chứ, đúng không?”

Thế mà nay đã mười một giờ trưa rồi, cái rèm kia vẫn cứ im ỉm.

Daehwi thở dài rời bàn học, định xuống dưới nhà chế mì ăn. Mẹ nó buôn bán ngoài chợ, vốn dĩ chẳng có khái niệm nghỉ lễ, chủ nhật cũng như ngày thường thôi. Daehwi đang đun nước thì nhận được tin nhắn của Seongwoo:

Nè, bọn anh sắp có dance battle. Mười lăm phút nữa, ra đây đi.

Daehwi lắc đầu, vừa định bỏ điện thoại xuống thì lại một tin nhắn nữa đến:

Mày đừng có mà lắc đầu. Đừng học căng thẳng quá, ra ngoài một lúc không chết được đâu. Nay mà mày không đến thì từ nay ra đường đừng bảo quen Ong Seongwoo.

Daehwi thở dài, tắt bếp rồi lên nhà thay quần áo. Ông Seongwoo cứ như kiểu là thầy thôi miên ấy, muốn cái gì là được cái đó. Seongwoo suốt ngày ba hoa về chuyện này từ hồi trung học, ổng nói dù bắt đầu khó khăn thế nào thì mọi thứ ổng mong cũng sẽ thành sự thật. Daehwi thì chẳng nhìn ra được bản thân nên cứ lao đầu về phía trước thôi, còn làm gì được nữa.

Thành phố của chúng nó xứng đáng được năm sao, vì tuy bé tí nhưng có đủ mọi thứ, chẳng thiếu thốn gì. Câu lạc bộ nhảy khá lớn, trông cũng khang trang đẹp đẽ sáng láng chẳng thua kém ai. Daehwi được Seongwoo ra đón, anh mặc bộ đồ denim đơn giản mềm mại, trông đã cao lớn còn càng cao lớn hơn. Dẫn Daehwi vào, có người huýt sáo:

“Ê, người yêu mới đấy à? Đẹp trai nên sướng thật, vớ trai hay vớ gái cũng đều đẹp! Em trai lớp mấy rồi?”

“Câm mồm.”

Daehwi lẫn Seongwoo chưa kịp đáp lời thì đã có kẻ khác lên tiếng thay. Bae Jinyoung đầu cà phê đang trừng mắt nhìn đứa vừa lỡ mồm phát ngôn như kiểu sắp ăn tươi nuốt sống thằng kia vậy. Chắc trông nó đáng sợ quá, thằng kia đảo mắt, chậc lưỡi: “Gì căng thế.” rồi bỏ đi mất dạng.

Nhìn thấy Jinyoung, Seongwoo cười phớ lớ. Cầm tay Daehwi dúi vào người thằng kia, không kịp để chúng nó phản ứng gì, anh đã chạy đi mất dạng.

.

.

Daniel tròn mắt nhìn Seongwoo:

“Nè, em không nghĩ anh lại bị ám ảnh về em vậy đâu. Sao lại chọn đồ giống em thế này?”

“Nói bậy.” Seongwoo từ tốn khởi động. “Nay mẹ giặt hết quần áo rồi nên mới thế.”

“Anh thôi đi.” Daniel cười ngoác đến tận mang tai. “Em chả biết thừa. Lúc đấy anh định mặc áo pull với quần bò í, xong anh thấy em nên quay lên thay lại ấy Á đau ai cho anh cấu bụng em!!”

“Vì cậu xàm lồng.” Seongwoo không thèm liếc Daniel nữa mà bỏ đi một nước. “Đến giờ rồi kìa, ra đi.”

Seongwoo giỏi nhảy popping. Mỗi một bước nhảy đều dẻo dai, đều khiến cho người khác phải trố mắt nhìn. Vẻ ngoài của Seongwoo cũng hợp với nhảy, anh cao gầy nhưng không phải kiểu bộ xương lòng khòng mà là dáng người mẫu mảnh mai, nhảy trông thanh thoát dứt khoát vô cùng.

Seongwoo đang nhảy thì Daniel xông ra.

Daniel nhảy B-Boy. Sang Canada đúng đợt dậy thì, có lẽ vì vậy mà nó trông đô con hơn bạn bè đồng trang lứa. Mỗi lần nó xoay tay xoay đầu xoay cả thân là xung quanh ầm ĩ hết cả lên, vì trông nghệ quá. Hai người mặc đồ na ná nhau, mỗi đứa nhảy một kiểu khác nhau, trông nó cứ hợp thế nào, lại đẹp đôi thế nào ấy. Phản ứng hóa học của hai người mạnh mẽ đến nỗi thằng Woojin ngẫn cả ra, thẫn thờ thốt:

“OngNiel is science!”

“Anh tởm vừa.”

“Mày tởm ấy.” Woojin không cần biết là ai cũng phải trả treo trước đã, quay sang thì hóa ra là Daehwi. Mắt Woojin còn trợn to hơn khi thấy ngay bên cạnh Daehwi chính là Jinyoung.

“Đờ mờ Jinyoung sao mày đến đây?”

“Tại sao tao không được đến?”

“Nay mày không đi đá bóng à?”

“Anh Daniel kêu tao đến.” Mặt Jinyoung thản nhiên, còn Daehwi thì cau mày. Như hiểu ra gì đó, nó nghiến răng:

“Đờ mờ OngNiel! Science cái cc, OngNiel is disater thì có!”

Woojin nhếch môi cười, liếc liếc qua cái đôi vẫn còn đang say sưa thể hiện mình trên sân khấu kia – hình như đã chuyển sang nhảy Sorry Sorry của SuJu từ hồi nào ấy rồi. Nó lại nhìn Daehwi đang bực tức và Jinyoung mặt liệt, cảm thán:

“Ây, mấy khi mới được ở gần nhau như thế này? Phải tình thương mến thương lên, để ý gì ông Seongwoo!”

“Đ ai thèm tình thương mến thương với cái đồ vô duyên?” Daehwi cắm cảu.

“Tưởng mình ngon lắm ấy?”

“Anh thì có.”

“Em thì có.”

HỪ!

Mỗi đứa quay một hướng khác nhau. Thằng Woojin lắc đầu cười bất lực. Trên loa đã phát ra bài Get Ugly, mà nó thì có lí do gì để từ chối?

Woojin nhảy lên khu dance  battle như một võ sĩ lên đài, ngay lập tức uốn lượn cơ thể. Bên dưới, Daehwi sau khi hậm hực thì len lén liếc Jinyoung, giọng như tò mò mà cũng như giận dỗi:

“Nè sao hôm nay không thấy kéo rèm?”

“Vì đi ra khỏi nhà từ bảy giờ sáng rồi.”

“Ờ…” Câu trả lời nhát gừng của Jinyoung làm Daehwi hơi ngượng, nó quay lên nhìn sân khấu, nơi mà Seongwoo đang popping, Daniel đang lộn ngược người lên, Park Woojin và Park Jihoon giật đùng đùng như tăng động. Jihoon tròn tròn trắng trắng, nhảy popping trông vừa hài lại vừa yêu. Còn hai người nữa cơ nhưng Daehwi nhìn chẳng rõ nữa. Đang nheo nheo mắt thì đột nhiên nghe tiếng rất nhẹ:

“Nghe nói em định lên thành phố học cấp ba?”

“Ừ, mẹ bảo lên đó với bố, rồi mẹ thu xếp để lên theo luôn. Bố tìm được một căn nhà mua trả góp rồi, đến đúng tháng bảy này thì xây xong. Nên là cứ vậy mà lên thôi.”

“Không vương vấn gì à?”

“Chẳng vương. Sống ở đây đến mười lăm năm có lẻ rồi.” Daehwi thở dài. “Chẳng làm khác được.”

“Thế có chờ được anh ba năm để anh lên với em không?” Chưa kịp định thần lại, Jinyoung phát hiện ra mình vừa thốt lên ý nghĩ vụt thoáng qua đầu ấy.

Jinyoung là một thằng trẻ trâu. Nhưng cũng vẫn còn là một con trâu trẻ có suy nghĩ.

Hồi trước nó cố tình phá Daehwi, vì nó nghĩ thằng bé lo bò trắng răng, nó có ngồi chơi từ lúc ấy đến lúc thi chuyển cấp thì cũng vẫn thủ khoa mà thôi. Nên nó mới cố tình phá. Nhưng khi nghe bộ xúc xích hồng và Hyungseob trò chuyện, biết được lí do Daehwi cứ học mãi học hoài, nó tức lắm. Mấy đứa ấy biết mà nó không biết. Jinyoung giận Daehwi bao lâu, còn cố tình gây sự với nó. Nhưng thấy Daehwi thỉnh thoảng liếc nó, thỉnh thoảng ngẩn ngơ nhìn rèm cửa im ỉm nhà nó, nó lại mủi lòng.

Thôi thì trời không chịu đất thì đất phải chịu trời. Cảnh nhà Daehwi đã thế, ngoại trừ việc theo nó lên phố ra, thì chẳng còn cách nào khác cả.

Daehwi trợn mắt nhìn Jinyoung như thể vừa mới từ trong mộng bước ra. Jinyoung gật đầu ra hiệu Em nghe đúng đó không có sai đâu, làm thằng nhỏ mặt đỏ hết cả lên.

Mãi một lúc sau, Daehwi gật nhẹ đầu.

Dance battle kết thúc từ lúc nào mà hai thằng này có hay biết đâu.

Seongwoo khoác vai Daniel, thở dài:

“Đờ mờ chả biết gọi đến là đúng hay sai nữa.”

“Đúng mà.” Daniel cười cười, nhéo mũi Seongwoo làm anh quay phắt qua lườm cho một cái thật ngọt. “Thuyền theo lái gái theo chồng thôi.”

“Ê câu này hơi sai sai?”

“Sai đúng quan trọng gì, quan trọng là giờ anh có muốn đi ăn không? Em đói lắm rồi Seongwoo của em ơiiiiii”

“Phát tởm, cút ra!”

Rồi hai thằng dẫn nhau đi mất dạng.

Park Woojin nhảy xuống sân khấu, xăm xắm chạy đến chỗ Ahn Hyungseob, mặt háo hức:

“Nè, tớ nhảy được không?”

“Cậu giỏi lắm. Uống nước đi này!”

“Mình đi ăn gì đó đi Seob nhá?”

“OK!”

Rồi thì cũng đem nhau đi mất.

Jihoon ngẩn ra. Nãy giờ nó vẫn đứng trên sân khấu, nhìn  Jinyoung dắt Daehwi mặt đỏ như trái cà đi, nhìn Daniel bá cổ Seongwoo, thỉnh thoảng vì nhây mà bị đạp cho phát nhưng vẫn bám dai như đỉa, nhìn cây xúc xích hôm nay không phải màu hồng mà là màu xanh dắt em thỏ trắng của nó đi, rồi tự nhìn mình. Cô đơn vãi lều.

“Nè sao anh lại đứng đơ ra ở đấy thế?”

End #5

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #4.

Jonghyun vừa mới đi WC xong, bước vào lớp, một cảnh tượng đập vào mắt làm tên này hoang mang không biết có phải trong lúc nỗi buồn trôi đi đã mang theo cả mình sang thế giới song song không.

Bởi vì, Hwang Minhyun đang ngồi học bài! Đang! Học! Bài!

Jonghyun vội kiểm tra thời tiết hôm nay, ờ, chả khác đ gì hôm qua cả?

Bước đến bên bàn Minhyun, anh run run:

“Mày giấu Minhyun của tao ở đâu? Trả nó lại đây!”

“Tớ đây, Jonghyun hôm nay vẫn đeo kính mà, thế sao lại không nhận ra tớ?” Thằng Minhyun ngẩng đầu lên, Jonghyun mới có dịp nhìn vào vở nó. Anh thở phào.

May quá, H2+O2->H2O2 thì đúng mẹ nó là Minhyun rồi, lệch thế đ nào được.

“Sao nay tự dưng nổi hứng làm bài?” Jonghyun thắc mắc. Chuyện này lạ như kiểu chuyện Jaehwan một hôm không ở bẩn, Taehyun một hôm không ngắt nụ anh Jisung vậy! (Dù giờ lão Jisung ra trường rồi và thằng Taehyun không làm thế được nữa). Minhyun nghe anh hỏi, có đôi chút mất tự nhiên, nó hắng giọng rồi dõng dạc:

“Tớ muốn lên Thủ đô!”

Ong Seongwoo vừa vào đến cửa lớp, suýt nữa thì vấp ngã.

Còn đỡ hơn ông thầy.

Thầy đứng dậy, phủi phủi bụi rồi nâng kính, hắng giọng rõ to cho đỡ xí hổ, bắt đầu nâng tông: “Hwang Minhyun suy nghĩ được như thế là tốt lắm! Học hành chăm chỉ vào!” Nói đoạn, ông liếc sang Seongwoo. “Còn cậu nữa! Đến bao giờ mới chấn chỉnh được đây! Tôi khổ lắm!”

Ong Seongwoo ném cho Minhyun cái nhìn khinh bỉ khi vừa ngồi vào chỗ. Anh cất giọng châm chọc:

“Vãi cả thủ đô! Sao lại muốn lên thủ đô? Mày thích à?”

“Không phải.” Mặt thằng Minhyun tự dưng nghiêm túc lạ. Nó rành rọt: “Lúc nãy trên đường chạy từ căng tin về lớp, tao nghĩ rồi. Tao lên Mù Cang Chải cũng được, miễn là chỗ đấy có Kim Jonghyun.”

Ừ, thằng này ẩm IC nên mới quay lại đây vì anh đấy.

Thốt nhiên, mặt Ong Seongwoo đỏ hồng.
.
.
“Seob ơi… Hôm nay Seob có giận không?” Park Woojin khúm núm theo sau Ahn Hyungseob, bây giờ mà cho nó cái khăn quấn đầu với cái quạt thì nó sẽ ngay lập tức biến thành con à nhầm thằng sen của thiếu gia Ahn ngay. Hyungseob tức cười nhìn Woojin:

“Giận gì cơ? Sao tớ phải giận?”

“Vì anh em của tớ đó… Hơi bát nháo tí. Seob có thấy ghét không? Có không hợp không?”

“Các anh đều tốt mà. Thôi Woojin đừng nghĩ linh tinh. Mà con bị cướp trái tim rồi là gì vậy hở?”

Mặt Woojin đỏ lựng lên.

Chết tiệt, anh em với chẳng bạn bè!

Woojin crush Hyungseob từ hôm thi đầu tiên. Nó từ vùng khác theo bố mẹ chuyển đến đây mưu sinh, lần đầu bước vào ngôi trường này cũng là ngày nó thi vào phổ thông trung học. Trường không to lắm nhưng sắp xếp hơi phức tạp, nó đi một hồi lạc tít tận nhà nảo nhà nào. Rồi nó gặp Hyungseob.

Lúc đấy Hyungseob vừa giúp thầy giáo bê đồ vào nhà kho xong, áo trắng ướt một mảng, tóc buộc chỏm dừa, gương mặt trắng trẻo lấm tấm mồ hôi.

Mấy giọt mồ hôi rơi, trò chơi kết thúc.

Park Woojin đứng ngẩn tò te nhìn mãi nhìn hoài, nhìn như kiểu hận không thể hồn thoát xác bay đến đậu bên Hyungseob mỗi ngày vậy. Lúc này thì cậu kia cũng đã chú ý đến nó, mới lại gần hỏi:

“Nè sao bạn ở đây?”

“Tớ đến thi tuyển.”

“Ủa vậy hở? Sắp vào giờ thi rồi nè, sao cậu lại ra tận đây? Cậu mới đến đúng không?”

“Ừ, sao cậu biết?”

“Trường nhỏ xíu, học cùng nhau từ lớp sáu đến giờ chẳng lẽ tớ lại không thuộc hết mặt bạn bè trong khối? Tớ chưa thấy cậu bao giờ. Mình vào thi thôi, khu vực thi bên kia kìa!”

Thế rồi Hyungseob cười, vừa cười vừa kéo Woojin đi. Cười xinh ơi là xinh. Nụ cười như cái lưới tung lên, Woojin chưa kịp định thần đã thấy mình giãy đành đạch rồi.

Vì tình yêu sét đánh với Hyungseob mà nó sống chết thi thố, bỏ qua sự kì thị của cả thế giới mà ngày ngày hoa nhang lên chùa cầu khấn cho mình với Hyungseob được cùng lớp cùng bàn. Chắc Phật thấy nó phiền quá, đồng ý cho hai đứa chung lớp thật, nhưng khi nó tới lớp thì bên cạnh cậu crush của nó đã có người ngồi mất tiêu.

Chính là Park Jihoon.

Vì vụ tranh chấp chỗ ngồi mà hai thằng cãi nhau hơi nhiều, cũng đánh nhau hơi nhiều, Jihoon chẳng thích Hyungseob đâu nhưng nhìn thằng kia cứ sồn sồn lên làm nó thấy tức cười, muốn chơi nhây. Woojin tức ơi là tức, cáu ơi là cáu, vì nó chẳng biết tỏng thằng kia đang lầy, mà nó vẫn khó chịu. Thằng kia không thích em crush nhưng nhỡ em crush thích nó thì sao? Trên page ngôn tình Hạ Chin chẳng bảo, 98% người ta sẽ yêu bạn cùng bàn cấp ba à? Sống trong nơm nớp lo sợ suốt cả học kì, nhưng đến cái ngày Park Jihoon crush Kim Samuel, thằng Woojin cũng tạm yên tâm đôi phần.

So đi so lại, ngồi với Jihoon còn đỡ hơn gấp tỉ so với ngồi cùng thằng khác.

Hôm nay vào lớp, thằng Jihoon lờ đờ mệt mỏi, mắt nhắm mắt mở, đến được bàn rồi thì thả rơi tự do cái thân tròn ủng xuống, thở dài:

“Mày ơi, tao thích Kim Samuel!”

“Ông biết ngay.” Woojin khinh bỉ. “Đờ mờ, tưởng thế nào, đến giờ mới chịu nói!”

“Tao đã nói với nó qué đâu? Nhưng hôm nay thức dậy tao phát hiện ra đã thích nó nhiều hơn hôm qua mày ạ.”

“Đáng sợ thế?” Hyungseob tủm tỉm cười, mắt tròn xoe long lanh, tay chống má nhìn Jihoon.

“Tao nói thật! Hôm qua tao đã cố gắng tán tỉnh nó!”

“Mày tán nó thế nào?” Woojin nhếch miệng khinh khỉnh. Một thằng thiếu muối còn thường xuyên cho não đi chơi như Jihoon sẽ làm được gì?

“Ê đừng khinh thường bố mày.” Jihoon hất hàm nhìn Woojin, rồi lại chuyển ngay mode mơ màng hồi tưởng. “Mày làm sao biết được, hôm qua khi phải đi vòng quanh lớp bắt cặp, tao đã viết câu hỏi của mình là “Give yourself to me please!” Xong rồi…”

“Uầy táo bạo gớm!”

“Mày đứt dây thần kinh xấu hổ rồi à?”

“Im ngay con chim sẻ mông cong! Tao làm thật! Nhưng mà…”  Jihoon sầu não. “Tao chạy ra muộn quá nên mẩu giấy ấy thuộc về tay người khác mẹ nó mất!”

“Đ… À vờ… À aishhhhh” Woojin bất lực vì miệng xinh cứ phản chủ hoài. Ngày mai chắc nó phải đào một cái hố, chửi bậy cho chán chê rồi lấp hố mất. “Thế sau đó thì sao?”

“Thì chả sao! Nhưng ẻm chở tao về! Ẻm vừa chở tao vừa nghe BBC! Tao kêu tao sợ bị tai nạn, mày nhớ lão Jisung hồi trước không, chẳng suýt dính ấy! Mười lăm hai mươi phút nghe làm thêm được cái gì cho cuộc đời nó chứ? Lúc ấy nó kêu Em vẫn nghe thấy tiếng xe cộ, em cũng nghe rõ tiếng anh nữa nè.”

“Xong sao?”

“Ẻm kêu nghe rõ tiếng tao! Mày thấy không?” Jihoon chấm chấm đuôi mắt vốn dĩ chẳng có tí nước nào của nó. “Nghe nó nói xong thì tao chỉ thiếu nước ôm tim ngã mẹ ra đường, tiếc là chỗ đấy gần bãi rác!”

Woojin và Hyungseob cùng bật cười vì Jihoon. Kiểu như ai rơi vào bể tình cũng thế, cũng trở nên vui vẻ, tăng động và hay ngơ ngẩn mộng mơ đến lạ. Thằng Jihoon chưa tán được em Samuel mà đã mơ đến ngày về già ngồi uống trà nóng bên bờ biển rồi.

“Nhưng mày học tiếng anh lâu không?”

“Nói mới nhớ, tao buồn quá!” Jihoon sầu não không thôi với vấn đề này, nó đau khổ gục mặt xuống bàn. “Tao chưa làm được gì nên hồn mà đã sắp qua tuần thứ ba rồi. Mà tao đi học có mỗi năm tuần! Giờ tao phải làm sao?”

“Đánh nhanh thắng nhanh đi. Nghe Daehwi đồn Samuel định thi cấp ba trên Thủ đô đấy, mày mà không nhanh là không kịp đâu.”

Jihoon thẫn thờ nhìn miệng Woojin mở ra khép lại. Trong đầu nó quay mòng mòng chữ thi cấp ba trên Thủ đô. Cuộc đời Jihoon mới chỉ lên đó hai lần, một lần thăm dì ốm, một lần đi chữa bệnh. Nó biết nơi ấy phồn hoa, nơi ấy đẹp đẽ và loá mắt, nó chợt nghĩ đến hôm trước khi chúng nó nói chuyện, mọi người đã bảo Jonghyun và Daehwi nên lên phố, tránh để lãng phí nhân tài.

Samuel cũng giỏi như hai đứa kia vậy.

Nó lên đấy cũng là đúng thôi.

“Sao thằng Daehwi biết Samuel sẽ đi học cấp ba ở đâu? Hình như chúng nó chỉ cùng khối?”

“Còn học cùng đội tuyển nữa mà. Hơn thế nữa, thằng Daehwi cũng sẽ lên đó học thôi.”

Woojin giật mình khi chưa kịp nói xong, đằng sau nó đã vang lên tiếng giấy xé roẹt một cái.

Quay đầu lại nhìn, Bae Jinyoung ngồi chếch dãy bên kia đang mỗi tay cầm một mảnh của bức tranh vẽ dở – bức tranh mà Woojin đã thấy nó bắt đầu vẽ từ cả tháng trước, rất tinh xảo và tỉ mỉ. Mặt Jinyoung vẫn bình tĩnh, lạnh te như không có gì xảy ra, nhưng cái nắm tay cuộn tròn đến nổi gân còn hơi run rẩy kia đã tố cáo nó.

Thốt nhiên, cả Woojin, cả Hyungseob, cả Jihoon đều hiểu ra.

End #4
Ừ đố biết hiểu ra cái gì =))

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #3.

Daehwi bẩu, em ghét nhất bọn không chịu học hành chỉ biết đi chơi, quá quắt hơn nữa là chơi làm ảnh hưởng đến việc học của người khác.

Ong Seongwoo đang nằm bò ra bàn bật phắt dậy, mắt trân trối, mày đang nói anh đấy à?

Daehwi giả lả, đâu có, em chửi Bae Jinyoung.

“Nó có xấu xa gì đâu mà mày ghét nó thế? Nó chỉ hơi đào hoa một tí thôi mà?” Jihoon khó hiểu hỏi lại.

Daehwi liếc liếc đánh giá tình hình chính trị một tí rồi nửa thẽ thọt nửa cau có trả lời: “Trừ anh Seongwoo ra thì tao ghét bọn suốt ngày chơi b…” Rồi nó đánh giá tình hình part 2 và thấy đôi xúc xích hồng cộng Kang Daniel đang vừa mút trà sữa vừa nheo mắt cộng Ahn Hyungseob đang tỉ mẩn gấp giấy origami thì nó nhắm mắt đau khổ: “Tí quên trừ anh Woojin trừ anh Daniel trừ Jihoon thôi dẹp mẹ đi! Nói chung chẳng trừ ai cả đây ghét Bae Jinyoung thế thôi!”

“Hyungseob biết chuyện đúng không? Kể đi em giai ơi sao mày cứ ngậm hột thị suốt ngày thế biết mà không nói là tội ác đấy em!” Hwang Minhyun cười cợt giật con hạc giấy đã gấp sắp xong của Hyungseob để rồi ăn một ánh mắt sắc lẻm của Woojin. Đang tu tâm thanh tịnh mà bị cuộc đời từ chối, Hyungseob lúc này mới đành ngẩng đầu lên, thở dài:

“Haizzz, chuyện dài bỏ bu, em kể sao xuể. Đại khái là…”

Đại khái là thằng Daehwi đang học năm cuối cấp hai, sứ mệnh của một đứa con ngoan trò giỏi mầm non đất nước không cho phép nó nghỉ một buổi học nào hết, cũng không cho phép nó chuyện đi học đến khuya rồi là về nhà được lăn vào sự sung sướng ngay mà phải tiếp tục sự học đến tận đêm muộn. Thế nhưng mà cái thằng hàng xóm thi đủ điểm vào lớp mười Bae Jinyoung kia cứ làm như ai cũng lười như nó, ngày ngày bật nhạc ngày ngày quẫy! Daehwi đã sang tận nhà bắt tận tay day tận trán chửi tận mặt nó rằng Đừng có mà làm ồn nữa, thì thằng kia cười hềnh hệch đốp lại: “Đi chơi không cưng?”

“Sau đấy thì sao?” Bốc miếng snack bỏ miệng, Jihoon đã chuyển chỗ ngồi sang cạnh Hyungseob hóng cho trọn vẹn câu chuyện.

“Thì Daehwi lại chẳng cầm cả cái xô nước úp mẹ nó vào đầu thằng Jinyoung ấy!” Woojin nhăn nhở tranh lời. “Thật ra nó cũng chả sai, đang stress vờ lờ còn cứ bị quấy rối cợt nhả. Xong rồi Jinyoung với thằng này từ đấy chẳng trở mặt thành thù, ghét nhau như chó, nó phải chuyển sang nhà em ăn dầm ở dề còn chờ ngày thi cấp ba kìa!”

“Chúng mày đúng là oan gia!” Seongwoo chậc lưỡi.

“Oan gia thế đ nào bằng Woojin với  Hyungseob này!”

Hyungseob ngẩng phắt dậy, cau có nhìn Minhyun. Đẹp trai như thế mà mở mồm ra là nói bậy. Woojin thấy crush của mình dị ứng Minhyun cũng phải xăng xái lườm anh một phát. Nói bậy, Hyungseob nhà này ghét nhất nói bậy, biết không?

Cái căng tin ồn ào như chợ vỡ, chỗ bọn này cũng chẳng ngoại lệ. Hai cái bàn dài, tám thằng con trai vừa ăn vừa tám chuyện rôm rả. Thằng Woojin cứ chốc chốc nhìn sang Hyungseob một cách dấm dúi thậm thụt, lúc lại trừng mắt cảnh cáo hội anh em không được làm gì để mà Hyungseob sợ chạy mất. Minhyun thở dài, có người yêu cái thì anh em bạn bè cũng trở thành một thứ phụ kiện đính kèm thôi, chẳng có miếng tiền đồ nào cả.

“Oan gia thế nào?”

“Để em kể.” Daehwi nhếch mép cười. Gì thì gì chứ cậu nắm hết trong tay đấy nhé, Park Woojin là anh họ cậu cơ mà! “Hôm anh đi thi vào lớp mười về nhà bảo bị ăn cướp, bác gái hỏi cướp gì thì kêu Con bị cướp trái tim rồi! Xong sau đấy vào cùng lớp, ngồi cùng bàn, chung giường tầng kí túc, còn chung cả câu lạc bộ. Lại chả oan gia!”

Mặt Hyungseob lẫn Woojin không hẹn mà cùng đỏ lên. Woojin cắn răng lầm bầm, con rái cá chết tiệt, mày không biết Bae Jinyoung là bạn cùng lớp anh đúng không? Mày tới số rồi!

Minhyun tức cười nhìn cái đám bậu xậu xung quanh mình. Ong Seongwoo – như thường lệ đang nằm sải lai ra bàn, bất chấp việc Daniel đối diện kêu rằng bàn bẩn lắm đừng nằm anh ơi, thằng kia vẫn cứ ậm ờ ử hử cho qua, bảo bẩn kệ mẹ nó bẩn sống lâu sạch như Minhyun chỉ có đi sớm. Daniel chịu không nổi cởi cái áo khoác ngoài (cũng chẳng sạch lắm) của nó ra lót cho Seongwoo nằm. Rồi Hyungseob bị trêu mà ngượng nghịu hẳn, nó cứ chốc chốc lại xoay ra cửa nhìn vơ vẩn, mất tự nhiên mà xoay cốc trà sữa vòng vòng. Woojin vẫn đang cần mẫn gửi ánh mắt cảnh cáo đến từng thằng một, nó còn chưa dám mở miệng tỏ tình mà đã bị lũ anh em cây khế xì poi hết cho crush, thế chẳng tức!

Thốt nhiên, thằng Jihoon xúc xích hồng đang ngồi cười cợt khả ố lại nghiêm chỉnh, nhai miếng snack cũng như là đang ăn beefsteak trong một sự kiện lớn tập hợp toàn siêu sao vậy. Theo ánh mắt liếc liếc của nó, lũ xung quanh ồ lên, hoá ra là thế!

Kim Samuel và Park Jihoon học chung một lớp tiếng Anh ở trung tâm.

Đi học về mấy ngày, Jihoon tay chém phần phật mặt đầy hứng khởi miệng thì liến thoắng với Hyungseob: “Sau mười sáu năm, mười sáu năm! Cuối cùng mùa xuân của tao cũng đến rồi!”

Kim Samuel bằng tuổi Daehwi, nhưng nhìn trông trưởng thành hơn Daehwi nhiều. Nó là con lai, nên thôi chẳng cần Jihoon kể nhiều cũng biết là đẹp đến điên đảo cả địa cầu rồi. Thằng này còn chăm chỉ đến phát sợ, giờ ra chơi nào tay cũng lăm lăm tập flash card trên tay , không rời một giây một phút cứ thế lẩm nhẩm học thuộc. Lại còn đi thi toán cấp thành phố! Cái thành phố bé tí ti này, cái thành phố có mỗi một trường cấp hai liên thông cấp ba này, nên đi thi toàn thành phố nổi lắm biết không biết không? Kim Samuel – tượng đài của sự chăm chỉ trên thế gian này, đã thành công đánh Jihoon thua không còn mảnh giáp, tay không giữ được mảnh tim nào mà quay về lành lặn.

“Thế mày thích nó mà không nhích đi à?”

“Em mà thích nó? Anh thôi đi!” Jihoon ghét bỏ nhìn Seongwoo. “Em chẳng thích! Nó chỉ học cùng lớp tiếng Anh với em!”

“Đờ…” Woojin đang quen mồm định văng bậy thì chợt nhớ ra có người đang ngồi cạnh mình, nó lập tức đoan chính sửa sang lại ngôn từ: “Thế thằng nào trong giờ mơ màng nói với tao rằng Ôi mày ơi tao và em Sam là định mệnh? Tởm đời hết sức còn không cả dám xin facebook nó mà cứ bô bô bô bô xong người ta hỏi thì chối! Nghĩ đến mà sởn da gà!”

Thằng Jihoon tự biết mình đuối lí, cũng im. Chúng nó chẳng còn chuyện gì để mà khai thác nữa. Quanh đi quẩn lại tra ra cả mười tám đời chuyện tình ái của nhau rồi, thằng Minhyun giật thót:

“Chết, tao phải về lớp! Tao còn chưa làm xong bài hoá!”

“Cứ từ từ mà triển sao phải nhảy dựng lên?” Seongwoo ngáp một cái, rồi vươn vai ngồi thẳng dậy. Minhyun lắc đầu nhìn anh, vẻ mặt đau khổ:

“Tao phải làm bài, Jonghyun sẽ kiểm tra tao!”

“Nay mày quên não à? Phận sự của nó giờ là tao, tao này! Thằng Jaehwan dễ tính bỏ xừ, mày kêu không làm thì nó cũng chả làm gì được mày đấy thôi! Mày còn cuống cái gì?”

“Ê mà anh Jonghyun lớp anh học giỏi thật đấy.” Hyungseob trầm trồ.” Thầy giáo anh dạy lớp em nè, xong kêu cỡ như anh Jonghyun là phải lên Thủ đô học! Anh ấy sẽ là người làm rạng danh trường mình!” Rồi giọng cậu tiếc rẻ: “Học dốt như em thì ở lại đây học trung cấp rồi ra kiếm nghề thôi, chứ cũng chẳng dám mơ cao mơ xa gì! Anh Jonghyun sướng thật, lên thành phố lớn như vậy, anh ấy lại còn vừa giỏi vừa đẹp trai, chẳng mấy chốc sẽ có người yêu xinh ơi là xinh xứng ơi là xứng cho mà xem….uhm…hm…”

Woojin vội bịt miệng em người thương đang líu lo lại vì chợt nhận ra Minhyun đã hoá đá từ lúc nào không biết.

Hyungseob nói cũng chẳng sai. Hoàn toàn đúng là đằng khác.

Jonghyun và Daehwi chính là hai đứa, có che thế nào cũng không thể che hết ánh hào quang tri thức từ chúng nó toả ra. Những đứa như hai đứa nó, sống ở cái phố huyện này thực sự như là tro vùi ngọc quý, khiến người ta chỉ hận không thể mang hai đứa nó đến những nơi đẹp nhất, sáng nhất để trưng bày. Chúng nó xứng đáng có điều kiện học tốt nhất, xứng đáng đến với một môi trường đầy thử thách, đầy hứa hẹn, chứ không phải là quanh đi quẩn lại ở đây.

Hẳn rồi.

Ong Seongwoo lặng yên nhìn Hwang Minhyun gấp rút chạy về lớp, trong lòng âm thầm thở dài.

Anh nhìn Kang Daniel, môi hơi mấp máy, nè thằng khùng, đang ở Canada sung sướng như thế lại chạy về đây, bộ mày ẩm IC hở?

Kang Daniel kiên nhẫn nhìn từng cử động miệng của Seongwoo, môi vẽ ra một nụ cười tươi như hoa hướng dườn bung nở, thì thầm lại, ừ thì ẩm IC, thằng này ẩm IC nên mới chạy về đây vì anh đấy.
End #3
Ơ mấy hôm nay hơi high nên đăng nhiều, chẳng biết sau này có bị lười đi mà đăng k lịch trình gì nữa không ._.

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #1.

Ong Seongwoo là một thằng ất ơ, một thằng trai mười tám tuổi ất ơ.

Cuộc đời của anh chẳng có gì ngoài ăn, ngủ và nhảy. Vòng tuần hoàn của Seongwoo là sáng đến trường ngủ, trưa ngủ, chiều tập nhảy đến tối muộn rồi lại về nhà ngủ, chẳng mảy may quan tâm gì đến việc năm nay mình đã là học sinh cuối cấp, và bây giờ đã là tháng một – chỉ còn không đến nửa năm nữa là thi đại học. Một hôm, ông giáo già không thể chịu đựng được nữa, dựng Seongwoo đang mải mê đánh cờ với Chu Công trong giờ học dậy mà rống:

“Cậu cứ mãi thế này à?! Giờ muốn xe hơi nhà lầu hay chui gầm cầu Vĩnh Tuy!?”

Thế rồi ông giáo cũng phải bỏ cuộc khi nhìn thấy gương mặt ngơ ngác mãi mà chưa load xong của thằng này, lập tức đuổi nó ra khỏi cửa. Seongwoo vừa đi vừa ngơ ngẩn chùi nước dãi, lẩm bẩm:” Hình như thầy vừa nhắc đến Daehwi? Ủa làm chi vậy?”

Câu lẩm bẩm của Seongwoo lọt vào tai thầy không sót một chữ, hoàn toàn bất lực, ông giáo thở dài: “Rặt một thằng ất ơ!”

.

.

Kang Daniel là một tên bỉ ổi.

Chẳng biết phải dùng bao nhiêu từ ngữ để miêu tả sự bỉ ổi của tên này, tuy nhiên cá rằng hỏi chín thằng trai thì phải tám thằng rưỡi phẫn nộ với cậu ta. Thú vui của cậu ta là đi ngang qua một đôi yêu nhau, nháy mắt với đứa con gái một phát rồi thong thả bỏ đi. Ừ, thằng này đẹp trai vãi lều, nhất khối mẹ nó luôn. Lại còn được cái cao to như con bò mộng, bờ vai đại dương xanh thẳm chân dài tít tắp, các cô U30 40 còn rỏ dãi nói gì mấy đứa con gái trung học.

Nhưng mà thằng này không thích có người yêu, nó chỉ chơi đùa vớ vẩn vậy thôi. Thế nên mới bị gọi là bỉ ổi.

Kang Daniel ngày ngày không có việc gì làm, chỉ đến câu lạc bộ nhảy nhót hát hò, sáng đến trường chống cằm nhìn giáo viên được vài phút rồi lại xin phép cô cho em ra ngoài em đau bụng/ em ốm/ em tiêu chảy,… một tỉ thứ lí do khác nhau. Dòm cái mặt đẹp trai ấy thì cô nào mà không xiêu cho được, Kang Daniel cứ thế ngày ngày tiếp tục công việc làm một kẻ bỉ ổi dạo vòng quanh trường.

Một hôm đang trên đường đi từ căng tin trường lên lớp, cậu bỗng gặp một đôi nam nữ đứng dưới gốc cây ngân hạnh. Đứa con gái trắng, xinh, là hot girl khối nó chứ còn ai vào đây. Còn anh chàng kia là ai?

Đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch, mắt nhắm mắt mở, đúng là một kẻ ất ơ.

À mà kẻ ất ơ ấy hình như là Ong Seongwoo lớp trên?

Daniel tự dưng thấy thú vị, mon men lại gần thì nghe thấy tiếng trách móc của hot girl:

“Nè, tại sao anh lại như thế? Anh sắp thi đại học rồi đấy! Đừng có mà như thế nữa! Không ngủ thì nhảy nhót, bộ anh không có niềm đam mê hoài bão hở?”

“Anh đam mê nhảy đó thôi.”

“Đừng có đùa! Dùng cái đó sao mà sống! Anh đi học ngay đi, nếu không em…”

“Em làm sao?” Có vẻ đã hoàn toàn tỉnh ngủ, Seongwoo trừng mắt. “Em là người yêu anh không có nghĩa là em có quyền kiểm soát anh. Ai cũng có sự riêng tư người khác không được phép xâm phạm. Đừng có quá phận như thế!”

“Em…” Mắt cô gái long lanh đầy nước, gương mặt mềm ra thật đáng thương. Seongwoo tự biết mình có lỗi, kéo vội cô vào lòng, xoa đầu cô rồi thở dài:

“Haizzz, anh cũng không muốn như thế đâu. Anh chỉ là đang định đợi đến lúc đồng hồ đếm ngược điểm thì học thôi, thật đấy.”

Trường bọn họ có một cái đồng hồ lớn, đi vào cổng là thấy. Đã thành thông lệ, cách kì thi đúng một trăm ngày, đồng hồ sẽ đếm ngược. Seongwoo tặc lưỡi, chắc đếch gì đến lúc đấy anh đã học, nhưng mà không được làm con gái khóc, nên anh hứa bừa hứa bậy vậy đã.

Được dỗ dành, hot girl tươi tỉnh hẳn, nụ cười như hoa như ngọc hướng Seongwoo: “Anh nhớ đấy nhé!

Seongwoo miễn cưỡng gật đầu.

Daniel đứng xem hết một màn, lắc đầu cười mà rời đi.

.

.

“Nè Daehwi à anh khổ vãi.” Seongwoo nằm bò ra bàn, vùi mặt vào cánh tay chỉ để lộ ra đôi mắt long lanh nước. “Anh làm sao có thể học hành được chứ, rõ ràng anh và học hành không thuộc về nhau mà!”

“Chị Hyeran chỉ muốn tốt cho anh thôi mà.” Daehwi hút rột rột hộp sữa, rồi thảy cho Seongwoo một hộp. “Anh cũng nên học hành đi chứ, cứ lông bông thế này rồi mai làm sao. Thông minh nhưng mà không học thì cũng đâu có làm được bài.”

Seongwoo thở hắt ra, đầu óc dần trở nên mông lung. Đứng trước ngưỡng cửa mới của cuộc đời, anh chẳng biết mình phải làm thế nào cả. Seongwoo lớn lắm rồi mà cứ như một đứa trẻ còn ngây thơ, như một tờ giấy trắng hoàn toàn mù mờ trước sự đời.

Mà đứa trẻ ngây thơ còn biết nó thích gì, chứ đâu có như anh.

Nhưng mà Seongwoo cũng chẳng thấy cuộc đời mình có gì không tốt cả. Không phải anh là kiểu cậu ấm cô chiêu cứ chơi dài khỏi lo về tương lai, mà anh thấy cuộc đời của mình chảy trôi như thế này là đúng. Từ bé đến giờ, mỗi khi anh định chơi trội, chơi ngông hoặc làm gì đó cho cuộc đời có màu có sắc thì nắm chắc chắn thất bại trong tay. Seongwoo ngày hôm nay là kết quả của một quá trình đúc rút dài lâu đấy chứ, có phải tự dưng mà anh như thế này đâu?

Đang miên man trong thế giới riêng của mình,đột ngột, bên kia có tiếng hò reo khiến cho cả Daehwi và Seongwoo cùng chú ý đến. Thằng nhóc Park Woojin cầm quả bóng rổ người mướt mồ hôi vừa mới vào căng tin, chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo cũng vất mẹ nó quả bóng lại cho Daehwi đặng còn xông ra hóng chuyện. Chưa được bao lâu nó đã chạy lại, hớt hơ hớt hải:

“Anh Seongwoo!!! Chị….chị Hyeran…”

“Hyeran làm sao cơ?” Seongwoo khó hiểu đứng dậy.

“Kang Daniel đang tỏ tình với chị ấy!”

Daehwi đứng bật dậy.

Seongwoo khó hiểu đi theo Daehwi và Woojin, cùng lách vào đám đông hỗn độn đang phấn khích rầm rầm kia. Chuyện tỏ tình là chuyện thường ngày ở huyện, không phải Hyeran mà chính anh cũng được tỏ tình khá nhiều lần. Nhưng lúc nào Seongwoo cũng mang cái vẻ mặt ngơ ngác như thể rơi từ trên trời xuống vậy, khiến cho những cô gái tỏ tình với anh tự thấy xấu hổ và phẫn nộ mà lui bước. Anh cũng biết Daniel, hot boy khóa dưới mà lại. Nhưng mà chuyện cậu ta tỏ tình với người yêu anh thực sự gây chú ý đến thế hở?

Hyeran đang ngồi ăn cơm trưa, và Kang Daniel thì đứng chống tay xuống bàn, nhìn y hệt như trong một bộ teenfic trẩu tre.

Daniel cười ngả ngớn vân vê một lọn tóc của cô gái, nhếch môi:

“Hyeran, thích làm người yêu tôi không?”

“Xin lỗi tôi có người yêu rồi.” Hyeran trừng mắt. Daniel thì vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, giọng châm chọc:

“Thế hả? Tiếc quá ha. Người yêu cậu có phải anh khóa trên mà hồi đó cậu từng kêu Được mỗi cái mã ngoài còn lại chẳng có chí tiến thủ chỉ biết nhảy nhót và ngủ gật trong giờ?”

Hyeran đứng bật dậy, mặt đỏ lên: “Cậu…!!”

“Nè không phải vì hồi đầu năm tôi từ chối cậu nên cậu mới quay qua tán tỉnh hắn hay sao? Vì hắn đẹp trai và không biết từ chối là gì, phải không? Cậu bây giờ đang thất vọng vì hắn đúng không?”

“Cậu im đi!”

“Cậu còn phản bác được gì nữa cơ chứ? Nãy giờ tôi toàn nói sự thật mà.” Daniel tiến lại gần cô gái hơn, ghé sát vào tai cô mà thì thầm: “Sao, đồng ý không?”

“Tôi…”

Hyeran hồi đó quả thật đã tìm đến Seongwoo như một sự thay thế, vì bị Kang Daniel từ chối quá đau. Bây giờ thì Daniel lại tự động tới tỏ tình với cô! Còn chuyện gì lạ đời hơn thế?

Nhưng mà Hyeran cũng đã chán ngán Seongwoo, chán ngán chuyện anh ấy cứ lãnh cảm với cuộc đời này, chẳng muốn tiến về phía trước cũng chẳng sợ lùi về phía sau như vậy. Nhìn Kang Daniel ngời ngời trước mắt, cô suy tính thiệt hơn một lát, rồi mím môi:

“Tôi đồng ý.”

“Thế à.” Daniel híp mắt cười, trông cậu ta lúc này y như một quả đào hồng phấn mềm mại vô hại. Rồi đột nhiên cậu ta ngưng cười, gương mặt lạnh ấy làm người khác có đôi chút run.

“Nhưng mà tôi chỉ hỏi cậu có thích làm người yêu tôi không thôi mà.”

“Kang Daniel! Đồ bỉ ổi!” Mặt Hyeran đỏ lên vì tức giận. Đám đông xung quanh bắt đầu ồn ào, xì xào to nhỏ, có tiếng cười chế giễu đầy đắc thắng. Daniel nhìn lướt xung quanh, chợt dừng lại ở một cái tổ quạ nâu xù trong tích tắc, rồi ghé vào tai Hyeran thì thầm:

“Tôi đúng là bỉ ổi đấy. Vì người tôi thích không phải là cô, mà là Ong Seongwoo, đồ ngu ngốc ạ.”

End #1.

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI VÀ NHỮNG NGƯỜI BẠN – ONGNIEL

Câu chuyện về năm cuối trung học của Ong Seongwoo.

by Febpish. completed.

OngNiel, OptimusPocky, SamHoon, ChamSeob, BaeHwi.

MỤC LỤC:

#1.        #2.       #3.        #4.

#5.      #6.        #7.      #8.        #9. 

#10.      #11.      #12.      #13.      #14.      #15. 

#16.      #17.      #18.      #19.      #20.      #21. 

#22.      #23.       #24.       #25(end).