ẤT Ơ, BỈ ỔI – #19.

Cơn mưa điểm 10 làm sao có thể để Jonghyun khô ráo? Trên thực tế thì, có những hai giọt điểm mười rơi trúng người Jonghyun.

Mà điều này thì còn phải thắc mắc nữa chắc?

Jonghyun lập tức nổi tiếng toàn thành phố – thật ra nó nổi tiếng sẵn rồi chỉ là giờ thêm lên một bậc mới thôi – khi trở thành người duy nhất có được hai điểm 10 và một điểm 9,5. Kết quả này chẳng nằm ngoài dự tính của bất cứ ai cả, ai chẳng biết nó học giỏi?

Cơ mà gây shock nhất cái thị thành này chẳng phải nó, mà lại là Hwang-Min-Hyun.

Tin thằng Minhyun đỗ đại học lan truyền còn nhanh hơn cả virus sốt xuất huyết, nhà nhà rỉ tai người người đồn đại. Các nhà có con gái chấm nước mắt, thằng nhóc đẹp trai nhất chốn này đã đi, thằng đẹp trai nhì cũng đã đi, giờ còn lại gì cơ chứ?

À thật ra không phải không còn lại gì.

Tối ấy, ngoài quán lẩu nhà Jonghyun, sau khi uống hết 2 cốc cocacola, Daniel bụm mặt gào, Ong Seongwoo, anh cứ thử một tháng mới vác mặt về xem, tôi lại chẳng chạy lên thành phố túm cổ anh lôi về! Seongwoo cười nhạt nhẽo, Kang Daniel đúng là đồ con gấu bự dở người, nó cứ làm như thời low-tech chỉ biết gửi thư ấy?

Bốn thằng lớp mười một cũng phải ra đây cho vừa lòng hả dạ, vì hôm nay mẹ Jonghyun giảm giá 25% mừng con giai thi đỗ Đại học, còn mẹ Seongwoo với mẹ Minhyun cho tiền đi bao cả đám này rồi. Woojin mở lon pepsi cho Hyungseob, ngẩng mặt hỏi Minhyun:

“Điểm của anh cũng không tàn tệ lắm đâu, cũng vào được khoa xịn nhất trường hạng B đấy chứ đùa!”

“Không, anh mày vẫn sẽ học Bách khoa. Anh sẽ nộp hồ sơ vào tất cả các khoa của trường ấy.”

“Đờ mờ đặc tính đeo bám của đỉa thật đáng sợ.” Seongwoo làm mặt kì thị. “Ê thằng Daehwi đang ở khu Đông đúng không? Anh mày học tận khu Bắc huhu thật quá đáng!”

“Khu Bắc á?” Jinyoung mở to mắt. “Nè là gần chỗ Samu…el.”

Suýt nữa nó nuốt không trôi vì bị Hyungseob trợn cho một cái. Mẹ nó, lớn đầu rồi mà còn thiếu tinh tế đến thế là cùng! Thật ra cái bản mặt thằng Jihoon thì bình thản như không từ lâu rồi, nhưng ai mà biết đâu được? Có khi tối về nó lăn ra khóc thì sao?

Jinyoung tự thấy mình quá trớn, nó dòm dòm mặt Jihoon ra chiều hối hận vì những lời vừa nói lắm. Cả lũ dòm Jihoon coi xem nó sao.

Con lợn hồng ấy thì vẫn đang say sưa lật, miệt mài nướng, nỗ lực gói tròn đồng loại vào miệng, còn khà một miếng sprite ra chiều sung sướng lắm.

Nhưng cũng nghẹn mẹ nó ở cổ họng.

Vất vả lắm mới nuốt trôi, thằng Jihoon nổi bão:

“Đù má các người! Không cần bày ra cái bộ mặt đó với tôi! Tôi ổn! Ổn từ đời nào rồi! Cũng chỉ là mùa xuân thôi mà, sau này còn hạ thu đông, thiếu đếch!”
.
.
Cùng lúc đó, Daehwi bước chân vào trường chuyên, mới chân ướt chân ráo chưa kịp định thần lại, trường đã tổ chức cuộc thi “Giao lưu khoa học” với trường khác trong thành phố.

Mới vào trường đã học cái chết gì biết cái vẹo gì, trường lập tức lấy theo độ dốc điểm để chọn học sinh đi thi. Lee Daehwi, chàng trai vàng của ngôi làng nhỏ, thi vào trường xếp thứ ba lớp chuyên lẽ nào lại out khỏi vòng chiến đấu?

Vì thế, sau một đêm mất ngủ vì mải tâm tình thổn thức với Bae Jinyoung, sáng hôm thi nó vác quả mắt sưng to như quả hạnh đến. Ngồi vào bàn thi rồi mà mặt vẫn đơ ra như chưa bao giờ được đơ hơn, cho đến lúc nó nhìn thấy bóng lưng quen thuộc.

Chẳng quen quá, giao hữu với trường thằng kia mà.

Hai trường có điểm đầu vào sàn sàn nhau, lại giống như là chúa sơn lâm của khu vực, kèn cựa giao lưu cọ sát nhiều là chuyện bình thường. Daehwi cũng dự trù là cuộc đời này của nó không làm sao mà tránh được việc gặp lại thằng Samuel thêm một (tỉ) lần nữa, nhưng không nghĩ là lại xảy ra nhanh như thế này.

Samuel giống như đang kiên nhẫn chờ nó nhận ra mình, rồi gật đầu một cái chào hỏi.

Lúc thi xong ra ngoài, đằng nào cũng là bạn bè cũ, Daehwi tiện miệng hỏi thăm vài câu:

“Ổn không?”

“Mới vào trường, cũng thường thôi. Mày thì chắc vẫn tốt ha?”

“Tao lúc nào chả tốt.”

“À này Daehwi…” Samuel bỗng dưng ngập ngừng. “Mày…mày có hay liên lạc với mọi người ở quê không?”

“Mày thân thiết éo gì với người ta mà hỏi?”

“Thì tao hỏi thế…”

Samuel cứng họng vì sự đanh đá của Daehwi. Daehwi dòm nó một lúc nữa rồi bỏ đi mất dạng, để lại Samuel đứng tần ngần. Daehwi nhếch miệng, đù, thằng ngẫn.

Trên thực tế thì Samuel khá ổn, cho đến khi nó gặp lại cô gái mà nó thích – hay đúng hơn là cô gái mà nó nghĩ là nó thích.

Samuel không thể tin được mình lại lạnh nhạt với người ta thế, lại lãnh cảm với người ta thế. Nó chẳng hiểu nổi bản thân, tại sao nó lại như vậy? Nó thích cô ấy, tại sao lại hành xử như thế? Samuel cứ nghĩ gặp lại người ta thì nó vỡ òa thế nào, trái tim nở hoa thế nào, hóa ra cũng chỉ đến cười chào một cái, nói chuyện nhiều hơn một tí vì là bạn cũ, còn lại chẳng có miếng tương tác nào.

Hôm nay gặp Lee Daehwi, Samuel dường như đã ngộ ra cái gì đấy, mà cũng mơ mơ hồ hồ, không biết nó là cái gì.

Tối ấy, vì chữa bài thi và vào trong thư viện nên Samuel ra về khá muộn. Nó từ từ lấy xe, từ từ mở máy, lặng lẽ lái xe về nhà. Từ lúc lên thành phố này – không – đã từ rất lâu rồi, bên tai nó chẳng có ai lải nhải làm phiền nó nghe BBC nữa, nhưng nó cũng nghe không vào nữa.

Gió lạnh táp vào mặt Samuel, trong một giây phút lạnh lẽo ấy, nó chợt tỉnh ra.

Nó nhớ những buổi tối như thế này.

Nó nhớ rằng, có một người đã bắt nó phải bỏ tai nghe ra vì sợ gặp tai nạn, nhưng hôm sau thấy ở lớp học thêm nó cắm tai nghe suốt giờ ra chơi, thì lại ngượng ngùng bảo, thôi, đừng nghe lời anh nữa, hình như anh làm phiền em rồi.

Người ấy sống rất thoải mái, rất vui vẻ, còn nói với Samuel rằng, nếu em cứ như thế thì có ngày không chịu được đâu. Rồi im lặng một hồi lâu thì người đó lại bảo, thôi đừng nghe lời anh, em mà rong chơi như anh thì chẳng tốt tí nào.

Mỗi buổi tối đi học về không nghe thấy những lời nhảm nhí vô nghĩa sau lưng, Samuel sẽ thấy trống vắng, nhưng nó vẫn luôn tự nhủ với lòng rằng, không có gì, chẳng qua là một thói quen khó bỏ.

Nhưng giờ nó đã chấp nhận sự thật rồi.

Người đó…

Người đó là con lợn hồng Park Jihoon.

Thói quen thật đáng sợ, nó làm cho mình u mê đi, để rồi đến lúc không còn người ở cạnh nữa thì mới mơ hồ nhận ra người đó quan trọng thế nào.

Chỉ tiếc là đã muộn rồi.

End #19

Tôi nhịn Samuel đủ rồi giờ là giây phút trả thù của tôiiiiiiii

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #18

“Nói với mẹ rồi?” Minhyun suýt nữa nhảy dựng, rồi kìm lại được. Jonghyun đang lau dở cái bàn, mặt vẫn bình thản gật đầu.

Thằng Minhyun lập tức động dồ, ôm mặt nhảy tưng tưng như một đứa con gái. Jonghyun mặt ghét bỏ nhìn nó, rồi hất nó ra để đi lau cái bàn khác. Minhyun high tận năm phút vẫn chưa ngưng, lập tức lôi điện thoại ra gọi facetime.

“Ê Seongwoo! Tao ra mắt gia đình vợ rồi!”

/ Đù mẹ Jonghyun biết chuyện chúng mày rồi à? Có như trên phim không, kiểu quỳ xuống trước mặt mẹ bảo chúng con yêu nhau xong bị úp cái vỉ nướng vào đầu ấy xong ném quần áo đuổi ra ngoài ấy xong chúng mày dắt nhau bụi đời hai đứa nuôi nhau học hết đại học ấy?/

Cái giọng phấn khích của thằng Seongwoo là thế đếch nào??

“Mày xem nhiều phim quá rồi đấy, đồ con khỉ! Jonghyun vô tâm vê lù không để tao biết, tự nói với mẹ trước! May mà mẹ cậu ấy không bảo gì không tao hối hận chết mất.”

/Anh dốt lắm đấy là bình yên trước cơn bão đấy Hwang Minhyun ạ./ Cái giọng cười khinh bỉ của Daniel vọng qua loa làm Minhyun điên máu. Minhyun vênh mặt:

“Còn đỡ hơn cái bọn chưa cả công khai đã đi du lịch với nhau!”

/ Ơ thì người ta đợi học hết Đại học mới công khai chứ không nhỡ đâu bị cắt trợ cấp thì chết ngắc ngoải còn yêu đương được gì nữa! Anh phải biết nghĩ cho đại cục chứ!/

“Thôi im đi bọn nhát cáy còn bày đặt. Đang ở đâu đấy?”

/ Biển, đẹp không?/ Màn hình của Minhyun không hiện hình ảnh Seongwoo nữa mà thay vào đó là một màu xanh dương trải dài tới tận chân trời. Bãi cát trắng mịn, nắng vàng rực rỡ, hàng cây dừa rì rào trong gió – có vẻ hai thằng kia sợ nắng không dám tắm mà chỉ đang ngồi trong bãi dừa. Seongwoo cầm máy, Daniel dứ dứ quả dừa xiêm của mình trước camera điện thoại, cười sảng khoái.

Minhyun nhăn tít hết mặt lại, đậu, nhìn xem có khác gì đi tuần trăng mật không?

.

.

Trong khi các ông anh đang tận hưởng kì nghỉ hè dài hơi của mình, bọn Woojin, Hyungseob, Jihoon lại không còn được sung sướng như thế nữa, kì học hè ác mộng đã bắt đầu.

Ngày đầu tiên đến lớp, mặt thằng Hyungseob còn sưng vù vì hôm trước đấy nó đã ngủ thẳng một mạch từ năm giờ chiều đến tận sáng hôm ấy mới tỉnh dậy. Woojin bước vào lớp sau nó, ngáp dài một cái. Nó phải cố gắng lắm mới đèo được Hyungseob tới trường, mặc dù cũng lạng tay lái mấy lần vì buồn ngủ quá (Hyungseob cấu cho nó một cái đau điếng người xong thì tỉnh hẳn rồi). Thằng Jihoon nhìn cũng siêu thảm, mặt nó lúc nào cũng hiện trạng thái loading, mà chẳng biết đang load cái vẹo gì nữa.

Rốt cục được nửa tiết thì tất cả chúng nó gục sạch.

Giờ ra chơi, Jinyoung đi một vòng đánh thức cả lũ dậy, mặt mày sảng khoái phơi phới. Woojin vò mớ tóc đã rối tung của nó, lè nhè:

“Thằng Jinyoung mày uống doping à? Sao mày có thể tỉnh táo vượt qua cái tiết toán vừa rồi cơ chứ hả?”

“Tao chẳng buồn ngủ vê lù.” Jinyoung ngồi phịch xuống cái ghế cạnh Woojin. “Nhưng em nhà tao bảo không được ngủ, phải học hành chăm chỉ, nên tao ngồi nhắn tin với em nhà tao.”

“Vãi lều.” Jihoon ngồi bàn trên quay xuống, bĩu môi nhìn Jinyoung. “Còn gọi là em nhà tao? Chúng mày sến đến mức sởn cả da gà! Đừng để tao bị lây nhiễm cái thứ virus sến của mày, tránh xa tao ra Bae Jinyoung.”

“Thằng Hyungseob ngồi cạnh mày lại không? Mà Jihoon mày có suy nghĩ đến việc xuống đây ngồi cùng với Seonghyuk và để cho đôi chim cu về với nhau không? Mày nhìn xem cái kia” Jinyoung chỉ lên cái bóng tuýp ngay trên đầu chúng nó.” Mày xem nó có giống mày không?”

“Sao tao phải làm thế?” Jihoon hếch mặt. “Bố mày đã không có người yêu thì chúng mày đừng có hòng được thỏa nỗi lòng nhé! Tao không ăn được thì đạp đổ đấy, tao là con kỳ đà to nhất cái địa cầu này đấy, sao nào?”

“Xấu tính vãi.” Jinyoung làm mặt xấu. “Em nhà tao bảo Samuel học xa nó lắm, từ hồi lên thành phố cũng không gặp. Mà em nhà tao ở kí túc, thằng kia ở nhà nó, gặp thế quái nào cơ chứ.”

“Ơ vãi cả liên quan? Ừ mày nói nữa đi xong làm sao nữa? Mày trông xem tao quan tâm à?” Jihoon nhún vai. “Ơ mà hôm nay mấy ông bà 12 có điểm thi đại học đúng không? Sáng nay tao đi qua nhà ông Daniel, thấy đang dâng hoa quả rồi cầu khấn thành tâm lắm.”

“Mày lái lụa lắm Jihoon.” Woojin cười. “Trưa nay về để tao đi qua hỏi thử xem sao, ông Seongwoo mà không đỗ thì ông Daniel cũng có cái vẹo gì để buồn? Đỗ rồi lại yêu xa à, như Jinyoung đây này!”

“Đừng có động vào nỗi đau của tao!”

.

.

Seongwoo rất bình thản đăng nhập vào hệ thống, rất bình thản gõ mật khẩu. Daniel bên cạnh thì sắp phát rồ lên rồi.

“Ơ Daniel nay không đi học mà sang chơi với anh hả cháu?” Mẹ Seongwoo cầm cốc nước chanh mát lạnh vào đưa cho thằng bự kia, cười vui vẻ. Nhưng mà bà cũng không nhịn được ngó vào màn hình máy tính của Seongwoo – chuyện, đã phải nghỉ cả một buổi dạy để ở nhà xem kết quả của con trai cơ mà! Bà cũng nghe thấy tiếng hắng giọng rất to của ông chồng đang ngồi đọc báo ngược ngoài phòng khách kia nữa.

Thí sinh: Ong Seongwoo

SBD: 950002508

Điểm số: 8 9 8

“Seongwoo con search nhầm người khác hay sao mà cao thế!” Mẹ Seongwoo tròn mắt thốt lên. Bố cuối cùng cũng không thể đừng được nữa, quăng phắt tờ báo mà chạy vào nhìn điểm ông con trai. Daniel ôm ngực thở đánh phào một cái, giọng vui vẻ:

“Chắc chắn là thừa điểm luôn. Em đọc báo thấy bảo năm nay có rất nhiều người được điểm cao, còn mưa điểm 10 các kiểu, nhưng anh như thế này là được lắm rồi ấy! Tối nay ra quán nhà anh Jonghyun ăn đi, em mời!”

“Ai lại làm thế.” Mẹ Seongwoo cười. “Mấy đứa còn đi học, mời mọc gì. Tối mẹ cho tiền, Seongwoo dẫn em ra ngoài đấy ăn đi.”

Mặt Daniel ngắn tũn lại. Nói nghe cứ như hai đứa là trẻ con ấy – nhưng mà cũng chẳng sai. Daniel tan nát vì đã to cao thù lù thế này mà còn bị mẹ người yêu kêu người yêu dẫn đi ăn, thảm đời hết sức. Anh người yêu còn chẳng cả cất lời bảo vệ mình lấy một câu. Sầu đời ngó Seongwoo, Daniel tròn mắt.

Seongwoo nãy giờ vẫn cứ ngồi trân trân nhìn điểm của mình chẳng nói được lời nào, rồi một lúc sau dường như bừng tỉnh khỏi cơn mê, tay lập tức múa trên bàn phím, mở thêm hai tab tra cứu điểm thi.

95000908

95000806

End #18.
Tặng mọi người 2 chương làm quàaaaaa.

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #17.

Seongwoo vừa lên tàu là đã muốn hét toáng lên!

Khoang tàu thực sự thưa thớt quá, tính cả hai người thì ở đây chỉ có tổng cộng bảy người!

Không nén nổi sự phấn khích của mình, Seongwoo tiến đến số ghế ghi trên vé. Vì chỉ đi đến trưa hôm sau là tới, nên họ quyết định chọn vé ghế mềm. Seongwoo gương mặt tươi cười pphấn khích, lôi lôi kéo kéo Daniel. Daniel bày ra bộ mặt tôi đã quen với điều này rồi, cầm hết đồ đạc cất lên giá để đồ, chỉ để lại mỗi mấy chai nước cùng chút đồ ăn vặt, rồi ra lấy hai chiếc chăn đắp. Seongwoo giơ ngón cái:

“Có kinh nghiệm có khác!”

“Em đọc trên google đấy.” Daniel cười. “Em không thích tỏ ra ngơ ngác trước mặt anh. Mình có một người ngơ ngẩn ất ơ là đủ rồi.”

“Cậu im đi!”

Daniel chỉ cười cười, rồi cầm chiếc chăn buộc một vòng quanh cổ Seongwoo bằng sợi dây thun mỏng, trông như buộc yếm cho trẻ em vậy. Seongwoo cảm động hết sức, bởi xưa giờ anh vẫn ghét nhất là hơi điều hoà. Thằng nhóc Daniel trông đáng ghét vậy thôi, chứ về mấy khoản chăm sóc này kia thì là số dzách. Seongwoo thầm thở dài trong lòng, anh mày thật may mắn.

Cũng đã muộn, Seongwoo và Daniel cùng nhau đi ngủ. Hai thằng cao to như thế ngồi ghế cũng có chút bất tiện, Seongwoo quay qua quay lại vài tư thế, thấy mãi mà không ổn. Nhìn thấy anh người yêu đang bực dọc vì chưa thể ngủ, Daniel lắc đầu thở dài, rồi kéo người kia lại, ngả trên vai mình.

Seongwoo lập tức ngoan ngoãn như một chú mèo con xinh đẹp, cựa quậy vài lần rồi rơi vào giấc ngủ.

Chẳng được thoải mái nên anh cũng không thể ngủ sâu, chỉ mơ màng thấy có làn hơi trên tóc, rồi thứ gì đó như có như không ịn lên đầu.

Quái lạ, chả nhẽ tàu bị dột?

Mệt là thế, thiếu thoải mái là thế, Seongwoo vẫn ngủ đến tận lúc mặt trời lên bằng mấy con sào.

Họ sắp đến nơi rồi.

Chỗ Seongwoo và Daniel chọn là một thành phố cổ, lại ở ngay gần biển. Mặc dù chưa tới nơi, Seongwoo đã có cảm giác vị mằn mặt phả vào vị giác của mình rồi.

Gió lồng lộng thổi, mái tóc của Daniel bay bay. Seongwoo thấy lòng khẽ động, rồi tự mắng bản thân, đờ mờ, đã thành người yêu rồi còn bị rung động thế này, quá mất mặt!

“Anh muốn ra biển luôn.”

“Từ từ, về homestay cất đồ rồi nghỉ ngơi đã. Anh cứ như thế là mai sẽ nằm bẹp ở nhà không đi được đâu đâu.”

“Ơ anh muốn ăn hải sản.”

“Ở đấy bán đồ nướng ngon hơn.”

“Thật á? Google bảo…”

Hai chàng trai ngồi đối diện bên chiếc bàn nhỏ trên tàu, một người diện all-black, kẻ đối diện mặc áo caro đỏ ngoài pull trắng, quần rách gối. Cửa sổ mở hé, họ cứ thế để gió thổi tung bay mái tóc, không màng gì mà trò chuyện vui vẻ. Thỉnh thoảng đôi mắt của anh chàng all-black lại sáng lên dịu dàng, đôi mắt đẹp như ba ngôi sao trên mặt chàng vậy.

.

.

“Sao dạo này thằng Minhyun hay đến nhà mình thế con?” Mẹ Jonghyun xếp nốt cái nồi lẩu cuối cùng lên giá, vừa lau tay vừa thắc mắc nhìn con trai. Jonghyun bày ra vẻ mặt vô cùng thản nhiên, nhún vai:

“Bố mẹ nó đi làm suốt, có ở nhà đâu. Chị nó thì đi học xa cuối tuần mới về nhà. Nó không có gì làm nên mới chạy sang đây đấy.”

“Con với thằng bé thân nhau thế, nài, thằng Minhyun có bạn gái chưa? Cuối ngõ đối diện có bà có cô con gái làm may, thích Minhyun lắm.”

“Thích thì được cái gì?” Jonghyun mở tròn mắt nhìn mẹ, hơi bĩu môi. Mẹ thằng này thở dài rồi vỗ vỗ vào cổ con trai – cao quá rồi mẹ chẳng với được tới đầu mà xoa nữa:

“Thì hồi trước ấy… thằng Minhyun toàn nằm trong top cuối trường, nhà nào nhà nấy đều kêu thằng này tương lai không hàn xì thì cũng công nhân, còn định nhắm trước con gái nhà mình cho nó thành một cặp vợ chồng dân lao động cơ bản, dù sao thì nó cũng đẹp trai sáng sủa như thế cơ mà! Còn mày…” Mẹ Jonghyun thở dài. “Làm đếch gì có đứa con gái nào dám với, khổ thân tôi. Đấy…hôm qua bà đấy thấy nó phụ việc ở đây, hỏi mẹ thuê nó luôn à thì mẹ bảo nó vừa thi đại học xong nên ra chơi với mày. Bà ấy kêu chắc Minhyun thi tốt nghiệp thôi, học dốt thế cơ mà. Rồi bảo bao giờ dẫn con gái ra đây ăn tiện thể làm quen với nó. Đấy… thế đấy…”

“Ơ người lớn buồn cười thế.” Jonghyun phì cười. “Minhyun sẽ đỗ đại học thôi, con chắc chắn đấy.”

“Sao mày biết?”

“Con tin nó.”

“Đậu, mày nói thêm câu nữa là tao tưởng chúng mày đang yêu nhau ngay đấy.”

“Thì bọn con yêu nhau thật mà.”

“Đù?”

May mà cất nồi cất xoong đi rồi, chứ nó mà còn ở trên tay thì bà lại chẳng cầm mà úp cho vào đầu ấy.

Mẹ Jonghyun khó tin nhìn thằng con trai vẫn đứng im lặng, mặt siêu thản nhiên, không mảy may lo sợ gì cả (may mà nó không nhướn mày thách thức bà không thì bà quay lại cầm xoong úp nó thật đấy!).

Rồi mẹ nó thở dài.

Từ bé đến giờ, lúc nào thằng con trai bà cũng trầm lặng. Gương mặt của nó rất bình yên, thường cúi mặt như đang suy nghĩ gì đó, không thì cười hiền, rặt một cái vẻ tri thức tiểu tư sản, ai nhìn nó cũng kêu này đổi con trai đi, bà cũng muốn đổi lắm vì người ta mong một “con nhà người ta” như con trai bà, còn bà thì mong nó có thể thoải mái cười đùa nghịch ngợm như bọn đồng trang lứa một tí. Jonghyun dường như chỉ có một điều duy nhất cần làm trong cuộc đời, có duy nhất một biểu cảm để trưng ra, cho đến khi nó gặp Hwang Minhyun. Đứng cạnh thằng nhóc đẹp trai kia, Jonghyun mới có đủ hỉ nộ ái ố, thậm chí còn suốt ngày tức giận – chẳng đúng với tính cách của nó tí nào. Thật ra đôi lúc mẹ Jonghyun cũng nghĩ, hay là Minhyun thích con trai mình – thằng đấy biểu hiện lồ lộ như ban ngày luôn, nhưng chuyện con trai bà mà cũng thích nó có vẻ hoang đường quá nên bà lại gạt phắt.

Nhưng mà đúng thật.

Hwang Minhyun thích Jonghyun thì thế giới này ai cũng biết, nhưng mà chuyện Jonghyun thích Minhyun, chẳng mấy người để ý ra được. Những đứa tỏ ra hờ hững như thế, thường thường lại nặng tình hơn những thằng cái gì cũng phô hết ra như Minhyun.

“Mẹ cũng chẳng biết nói gì.” Im lặng một lúc lâu, mẹ Jonghyun mới thở hắt ra. Thằng con trai cũng lớn rồi, chẳng ép uổng được. Lại còn trong tuổi nổi loạn như thế này, càng cấm cản lại càng mãnh liệt, thôi thì cứ kệ chúng nó, thằng kia học dốt nhưng đẹp trai mà cũng không xấu tính. “Nhưng mà sau này đừng hối hận là được.”

Rồi mẹ Jonghyun bỏ ra ngoài, để mặc nó đứng lặng trong căn phòng với cái bóng compac sáng nhàn nhạt trên đầu.

Jonghyun cũng thở dài.

End #17
Chúc các chị mẹ 20-10 vui vẻ 🎉🎉🎉🎉

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #16.

Đếch hiểu sao cái xe của mình lại giở chứng như thế, Samuel vò đầu.

Nhà nó ở cách đây không xa lắm, có hai cây số rưỡi thôi. Nhưng vấn đề là, xe đạp điện của nó là xe rùa! Nó sẵn lòng đạp xe đạp điện về nhà nhưng xe nó là xe rùa!

Chẳng hiểu sao.

Thế rồi Samuel thấy một cái bóng quen quen đang đeo balo, hai tay hai túi đồ hướng về phía mình. Cái bóng ấy đội mũ lưỡi trai ngược vuốt hết tóc ra sau, mặc áo phông quần ngố chân đi dép tông, má phúng phính ấy, là Jihoon chứ còn ai nữa.

“Anh Jihoon? Anh mới đi đâu về à?”

“Hở?” Jihoon trợn mắt. “À anh vừa từ quê ngoại về. Mà sao em ở đây?”

“Em sang nhà Seonho, lúc vừa rồi có đứng nói chuyện phiếm với anh Daniel nhưng chả hiểu sao tự dưng xe hết điện, mà em lại chẳng đạp về được.”

“Thế à?” Jihoon gật gù. “Vậy thì thế này đi, em mang xe về nhà anh sạc, sạc một chút đủ để đi về nhà chắc cũng không lâu ha?”

“Nhưng…” Samuel ngần ngừ. “Em không có mang sạc.”

Jihoon ngẩn người. Việc mang xe Samuel về nhà mình sạc đã là ngoài dự tính của nó rồi, giờ còn ngoài dự tính hơn nữa. Nó thở dài, chất hai túi đồ của mình lên xe Samuel:

“Cứ về nhà anh đi. Hàng xóm nhà anh cũng có loại xe này, chắc là cho em mượn sạc được.”

Samuel đồng ý.

Đi được một đoạn ngắn nó mới phát hiện ra, ngày ngày mình chở Jihoon về qua ngõ này mà không nhớ, đây là cái ngõ lớn và ngoằn nghèo nhất cái thành phố này. Nhà Ong Seongwoo ngay đầu ngõ, nhà Seonho hình như cách nhà Daniel vài căn, ở một ngách lưng chừng ngõ này. Còn nhà Jihoon? Nó chẳng biết nữa. Nó hay chở anh về đến đầu ngõ, nhưng cũng chẳng bao giờ hỏi anh ấy ở chỗ nào.

“Nhà anh ở ngách đối diện với ngách nhà Seonho.” Giọng Jihoon đều đều. Xung quanh hai đứa không khí cứ như ngưng đọng, chẳng có tiếng động nào ngoài tiếng bánh xe lăn trên những viên đá răm, tiếng Jihoon cất lên cứ như phá tan sự tĩnh lặng này vậy. Samuel gật gù:

“Ra thế.”

Rồi cũng im lặng.

Được thêm một đoạn nữa, Samuel quay sang nhìn Jihoon. Người đi bên cạnh chẳng để ý đến nó, mắt cứ hướng thẳng về phía trước. Nhưng chẳng hiểu sao Samuel thấy buồn, vì không khí này khiến nó thấy buồn, vì cái sự buồn tẻ khi trống vắng âm thanh, và vì đôi mắt ráo hoảnh nhìn thẳng về phía trước của Jihoon cứ khiến nó thấy lòng nằng nặng. Chẳng rõ lí do là gì, nhưng Samuel hơi bối rối vì điều ấy, nó lại quay mặt đi.

Còn Jihoon, nghĩ nhiều quá nó cũng thông rồi.

Người ta toàn bảo phải kiếm người yêu mình chứ đừng kiếm người mình yêu, Jihoon nghĩ mãi thì phát hiện ra, ừ mình được người ta yêu thì sướng, vậy người ta thì thế nào? Người ta cũng giống mình lúc mình đi yêu người khác thôi.

Quanh đi quẩn lại thì yêu đương luôn luôn là chuyện mệt nhất thiên hạ này.

Jihoon nhớ lại hồi còn đi học tiếng Anh cùng Samuel, ngày nào nó cũng phải nói với thằng nhóc kia là Ê chở anh mày về nhé. Một hôm, nó không nói gì mà tự mình đi ra bến xe bus ngồi ở đó, nhìn dòng xe qua lại một cách mông lung.

Rồi nó nhìn thấy xe của Samuel đi lướt qua như một cơn gió, không vương không bận.

Lúc ấy, từ khóe mắt của Jihoon cũng rơi ra một giọt nước mắt, nó không đọng trên gương mặt mà rơi thẳng xuống mặt đường, vỡ tan, bắn tung tóe.

Từ bấy đến giờ thì Jihoon tỉnh ngộ rồi. Không yêu đương là không đau khổ. Nó sẽ lờ đi rằng, hiện tại trong lòng nó đang nặng như chì.

Hai đứa cứ như thế mãi thì cũng chẳng làm sao được.

Thẳng đến trước lúc Samuel chuẩn bị dắt xe đi về, Jihoon vẫn cứ im lặng không nói gì cả. Samuel cũng thấy gượng gạo, nó chào hỏi rồi lên xe về thẳng.

Jihoon bước lên phòng nó ở tầng hai, đứng ngoài ban công nhìn Samuel sắp vòng cua, sắp biến mất khỏi tầm mắt của nó. Mấy ngày trước Daehwi đã bảo, nó trúng tuyển trường cấp ba phía Đông thủ đô, còn Samuel ở tận phía Bắc. Mà Samuel ở thành phố nhỏ này, là ở với họ hàng.

Có lẽ từ nay trở đi, Jihoon và nó sẽ không bao giờ gặp nhau nữa.

Jihoon cười mỉm, một cái cười không rõ tư vị gì, rồi mấp máy môi:

Samuel, em đi bảo trọng.

Em là mối tình đầu của anh.

.

.

Ngày hôm sau, trời bão.

Seongwoo nằm trên giường mà cũng không yên, cứ lăn qua lăn lại. Daniel nhắn tin bảo anh đừng lo, dự báo thời tiết kêu mình ở chỗ chịu ảnh hưởng của bão, mai kia là hết mưa. Seongwoo tí nữa nổi quạu, đù, cậu ta có biết con đường họ đi qua là nơi bão vào không?

Seongwoo hì hục ngồi làm một con búp bê cầu nắng, dù cũng không tin tưởng lắm vào tác dụng của nó. Thật ra hai đứa đã đặt vé tàu rồi thì vẫn cứ phải đi thôi, Seongwoo chỉ hơn rén vì đọc tin tức trên báo thì nhà ga cách chúng nó ba ga mấy hôm nay trong tình trạng quá tải, hàng nghìn người lay lắt ở sân ga, vì tàu có đi được đâu? Anh thích trải nghiệm nhiều điều mới mẻ và đặc biệt cùng Daniel, nhưng mà như thế thì anh không chịu được đâu.

Rồi thì đúng ngày, mặc kệ nắng mặc kệ mưa, hai thằng cũng phải book một chuyến taxi ra nhà ga. Ga nằm ở ngoại ô thành phố, thành phố này bé tí nên cái ga cũng chẳng to mấy, nhưng được cái sáng sủa sạch sẽ, và phúc tổ mười đời, ga không bị quá tải người.

Lúc đứng chờ tàu của mình đến, Seongwoo cảm thấy rất phấn khích. Anh thậm chí cũng chưa đi tàu bao giờ. Daniel cầm ô che cho anh mà cứ cười mãi, lại đùa rằng, Seongwoo sao anh cứ như trai nhà quê ấy vậy hở? Seongwoo cũng chẳng thèm để ý đến thằng kia, chăm chăm nhìn vào hai đốm sáng đang lớn dần, lớn dần, đang lao thẳng về chỗ mình thôi.

Trời thì vẫn cứ mưa rả rích, giữa mùa hè mà chẳng nóng chút nào nữa. Seongwoo tay xách vali, Daniel vai đeo balo to đùng, hai người cùng nhìn về phía đoàn tàu đang rất nhanh chóng tiến đến trước mặt họ, bên tai văng vẳng tiếng loa “Tàu mang số hiệu TN234 sắp vào ga, đề nghị quý khách lùi xuống dưới vạch an toàn và chờ tàu dừng hẳn.”

Tàu từ từ dừng trước mặt Seongwoo và Daniel, Seongwoo thở một hơi dài khoan khoái, lôi lôi kéo kéo Daniel lên tàu.

Hai người bắt đầu chuyến đi xa đầu tiên trong đời như thế.

End #16

Tôi phát hiện ra là các chị cứ thích để ý đến những câu chuyện tình buồn nhé =)) bởi vì Samhoon được các chị quan tâm hơn hẳn =))
À tôi có blog, tên là Ngàn lẻ một chuyện đu zai, các chị mẹ lên chơi với tôi cho vui =))
Update lại thì tôi đổi nó thành Đu trai story rồi các chị mẹ ạ :))

 

ẤT Ơ – BỈ ỔI #15

Minhyun đặt cốc xuống cạch một cái, khà rõ dài, rồi khoa tay múa chân y như một ông chú bợm nhậu thực sự:

“Đù má thằng Woojin hơi gan à nha! Nó không biết đăng ảnh như thế giáo viên biết là sẽ khổ sở lắm hở?”

“Uống nốt cốc Sprite của mày đi.” Seongwoo liếc. “Chỉ có thằng đần add friend với giáo viên mới phải lo bóng lo gió chứ nó block rồi thì sợ qué gì?”

Minhyun tủi thân nhìn Jonghyun, cũng chỉ biết câm lặng chứ chẳng hó hé được gì. Cái đợt quyết tâm học hành nó đi add friend với tất cả giáo viên trong trường, rồi cay đắng nhận ra nó không thể đăng bất cứ ảnh nào của mình với lớp trưởng lên tường được, hoặc nếu muốn đăng thì đều rất vất vả chỉnh chế độ “cấm một số người xem”. Hôm nay, nhân ngày rời khỏi trường, nó nghẹn đến bùng nổ, đăng một phát gần hai chục cái ảnh chụp từ hồi yêu nhau đến giờ lên wall, chế độ công khai, ý chỉ: “Giờ ông mày không còn là học sinh cái trường này nữa, ông sẽ làm gì ông muốn!”

Cũng may thằng này là ví dụ điển hình của vì yêu mà trở nên tốt đẹp. Chứ còn ở cái thời mà nó còn quay cuồng với Hồn bướm mơ tiên, Nửa chừng xuân với Thơ thơ thì lại chẳng bị gọi lên uống trà ăn bánh từ lúc nảo lúc nào rồi.

“Còn thằng Daniel nữa đấy. Mày suốt ngày đăng ảnh chụp Seongwoo, người ta tưởng mày biến thái giờ.” Minhyun chữa ngượng. Daniel hấp háy mắt, cười cười nhìn Minhyun:

“Em đăng ảnh để dằn mặt cả thế giới đấy. Giáo viên tưởng mình là bố mẹ em chắc mà đòi xen vào chuyện em yêu ai thích ai. Có mỗi anh yếu bóng vía nên mới sợ ấy.”

Thật ra Minhyun cũng chẳng sợ. Nhưng Jonghyun sợ nó lại mang tai tiếng, hoặc giả nhỡ Jonghyun có tụt hạng thì mọi người lại nghĩ xấu cho nó, rằng Minhyun dẫn nó vào con đường lơ mơ, không học hành, không tương lai. Giờ thì cũng chẳng biết chắc được cái gì, nhưng như thế này là tốt lắm rồi.

Nhưng mà Daniel và Woojin rất sướng. Chúng nó không mấy khi phải lo lắng đến chuyện người ngoài nghĩ như thế nào. May mà bây giờ Minhyun cũng thế. Nói thật, cho dù người ta nói rằng khoe là mất cất là còn, nhưng Minhyun nghĩ rằng, nếu cứ giấu nhẹm đi thì mới càng dễ mất. Không những thế lại còn không mang đến cảm giác an toàn, bóng tối lúc nào cũng luôn làm người ta lo sợ như thế mà. Minhyun nghĩ, cứ khoe rằng người này là của mình, và chỉ vậy thôi, không kể lể gì cả. Huống hồ gì một người như Jonghyun, đi đến đâu ong bướm bâu theo đến đấy, không đánh dấu chủ quyền thì bản thân là người chịu thiệt.

Seongwoo gắp một miếng thịt bò ra từ nồi lẩu đang bốc khói nghi ngút – thực ra chính anh cũng chẳng hiểu tại sao lại ăn lẩu vào một ngày nóng đến chảy mỡ như thế này – rồi bỏ vào bát Daniel. Lập tức thằng kia quẫy đuôi như kiểu mèo được cho cá, cười cười cảm ơn, cho vào miệng nhai nhồm nhoàm, vừa nhai vừa nhìn Minhyun.

Seongwoo thở dài. Hẹn hò đôi đúng là chỗ để cho mấy thằng trẩu tre so kè nhau. Minhyun và Daniel đúng là bọn đong dưa muối đếm dưa hành, tị nạnh từ quả avatar của Woojin đến một miếng thịt bé tí. Chẳng hiểu sao.

Ăn uống xong xuôi, Minhyun kêu hai đứa kia về trước còn mình ở lại phụ Jonghyun dọn đồ. Biết thừa hai đứa kia muốn đánh lẻ, Daniel không ý kiến gì mà kéo Seongwoo đi về luôn. Nhà Jonghyun cách nhà Seongwoo một cây số, mà nhà Seongwoo đầu ngõ nhà Daniel ở lưng chừng ngõ. Hai đứa cùng nhau đi bộ về, ánh đèn đường vàng vọt và một vài chiếc xe về qua rọi sáng con đường, hắt bóng cả hai đổ dài trên hàng hoa trồng bên vỉa hè. Đang ở giữa đường, dù không còn mấy xe nhưng hai người không nên nắm tay, Daniel vòng tay khoác vai người bên cạnh. Giọng Seongwoo không nhỏ, nhưng tiếng xe cộ làm nó cứ xa xăm thế nào:

“Chuyện du lịch của mình thế nào? Anh xin mẹ, mẹ cũng cho phép rồi. Bao giờ thì mình khởi hành?”

“Nay là thứ bảy nhỉ? Em book vé tàu đi tối thứ hai rồi. Những ngày trong tuần sẽ đỡ đông hơn nhiều. Còn homestay thì đợi lúc lên tàu book cũng không muộn đâu, em cũng nhắm được mấy cái rồi, mai cho anh xem.”

“Ừ, tối nay về anh sẽ đi search mấy món đặc sản nhất định phải thử.” Seongwoo cười, tự dưng háo hức hẳn lên. Không phải lần đầu anh đi chơi xa, nhưng đây là lần đầu đi mà không có bố mẹ theo cùng – đi cắm trại toàn trường thì không tính. Lại còn đặc biệt hơn nữa, lần này anh đi cùng với Daniel.

Daniel quay sang nhìn cái người đang không thể ngừng nhoẻn miệng kia, bất giác cũng mỉm cười. Seongwoo chưa từng trải qua điều gì to tát, hay vất vả, hay có dấu ấn đặc biệt trong đời, nhưng nó không có nghĩa là anh nhàm chán hay chẳng biết suy nghĩ. Trông Seongwoo bây giờ cứ như tám tuổi chứ chẳng phải mười tám, cho dù anh lười, cử động cơ mặt bày tỏ sự vui mừng cũng lười, nhưng khóe miệng lúc nào cũng tươi tắn.

Không nhịn được, lúc đi ngang qua bóng cây tối, Daniel hơi cúi đầu xuống hôn vào khóe miệng ấy.

Lúc ấy là một đêm mùa hè gió nóng thổi lồng lộng, dưới một tán cây xà cừ, trên một vỉa hè trồng hàng hoa cẩm tú, thỉnh thoảng có vài chiếc xe đi vèo qua, Daniel đã hôn Seongwoo nụ hôn đầu như thế.

.

.

Tiễn xong Seongwoo mặt đỏ tía tai vào nhà, Daniel đi bộ về nhà mình, vừa đi vừa huýt sáo ngâm nga. Rồi nó thấy một cái bóng quen quen đang đi về hướng ngược với mình. Vẫy vẫy cho xe dừng lại, Daniel nhướng mắt:

“Ơ Samuel! Đi đâu đấy?”

“Em sang nhà Seonho.” Samuel xoay chìa khóa, tắt xe đạp điện, giống như muốn đứng lại nói chuyện một chút với Daniel. “Anh đi đâu về thế này?”

“À đi ăn với bạn.”

“Với anh Seongwoo hả?” Samuel cười tinh quái, châm chọc Daniel. Daniel cười cười:

“Ừ đúng rồi.”

“Các anh trông thích thật đấy.” Thằng nhóc xuýt xoa. “Suốt ngày em chỉ có học, chẳng để ý được gì cả.”

“Mày cũng còn nhỏ mà, cần gì phải yêu đương.” Daniel nhún vai. “Nhưng mà Samuel này…thực ra mày có thấy vì quá mải mê học hành mà mày đã bỏ lỡ gì không?”

Nhìn thấy mặt thằng nhóc kia đang đần ra, Daniel cũng thở dài. Thật ra nó cũng không thích làm ông tơ bà nguyệt, nó với Jihoon cũng không thân thiết đến mức nó trở thành cầu nối tình yêu giữa hai đứa này. Chỉ là, chẳng ai biết Samuel nghĩ gì, mà hình như chính nó cũng chẳng để ý xem nó nghĩ gì – hoặc nó chẳng nghĩ gì cả (mà thế thì tội Jihoon quá!)

Nên là cứ gợi mở khai thông thế thôi, còn định sự tại thiên thành sự tại nhân cơ mà, Daniel có phải m Samuel đâu mà biết được.

Vỗ vỗ vai thằng nhóc mấy cái, Daniel bảo thôi muộn rồi mày đi về đi anh cũng về đây, rồi lại xỏ tay vào túi khệnh khạng vừa đi thẳng vừa ngâm nga một câu hát nào đó,.

Samuel gãi gãi đầu, rồi cũng khởi động lại xe để về nhà.

Mà đờ mờ cái gì thế này? Sao lại hết điện?

End #15

Tôi nói thật, một nụ hôn khóe miệng là quá sức với tôi rồi….

Nên tôi xin tuyên bố sẽ không còn nụ hôn nào nữa đâu ạ =)))

 

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #14.

Ngày Seongwoo đi thi Đại học, đến cổng trường thấy Daniel trong đội tình nguyện Tiếp sức mùa thi, thốt nhiên lại thở dài.

Anh chỉ muốn hỏi thằng này, anh thi hay là mày thi? Lo lắng còn hơn cả mẹ anh lo cho anh nữa. Hôm nay thì Daniel chỉ đưa cho anh chai nước khoáng thôi, nó kêu sợ ăn uống nhiều khó tiêu lại làm bài không tốt. Seongwoo thầm chửi thề, gặp cậu thôi tôi đã thấy không tốt một nửa rồi.

“Anh xem có thiếu gì không đi.”

“Tôi check lần này là lần thứ một trăm lẻ một, lạy cậu, tha cho tôi đi!”

Seongwoo thi toán đầu tiên. Thật ra anh ghét toán, nói chính xác hơn là sợ toán. Toán là một mớ công thức dày đặc, nghe hay đấy, bùi tai đấy, nhưng lại chẳng hiểu gì cả. Anh đã nghĩ môn này sẽ khiến anh chết tâm một nửa rồi.

Nhưng đề cũng không khó đến thế. Seongwoo không đặt nặng lắm nên làm rất từ từ, rất chậm rãi, kiểu cưỡi ngựa xem hoa. Hai môn còn lại cũng vậy, thấm thoắt đã xong ba ngày thi.

Ngày thi cuối cùng, bước ra khỏi phòng thi, anh thấy Jonghyun đang đứng dò bài, Minhyun cầm ô che cho nó. Trông thằng Jonghyun dịu dàng thư thái hết sức, chuyện, nếu nó không làm tốt thì liệu còn ai trên đời này làm tốt?

Seongwoo đến vỗ vai Minhyun:

“Sao rồi?”

“Chắc tao cũng sai nhiều, nhưng không đến nỗi nào. Mày thì sao?”

“Tao cũng khá.”

“Pạt ti không?”

“Chơi luôn, ở nhà Jonghyun hở, được free không?”

“Để về hỏi mẹ đã nhé.” Jonghyun cười. Mẹ nó mở một quán lẩu nướng, ngon bổ rẻ, vì thế đông khách lắm. “Mà có mấy đứa chúng mình thì mẹ tớ cũng thoải mái thôi.”

” Hyungseob với Woojin đi Busan rồi nhé.” Daniel từ đâu chui ra. “Daehwi mới nhận giấy báo trúng tuyển nên lên thành phố rồi, thằng Jinyoung cũng lên theo. Jihoon hình như về quê ngoại rồi ấy, nói chung là có mấy mình thôi.”

“Được rồi. Về nghỉ ngơi tắm rửa đi nhé, tối qua nhà tớ.”
.
.
Trong lúc các ông anh đang định nhậu nhẹt chia tay đời học sinh, có hai đứa vẫn còn là học sinh đang đi biển với nhau.

Yup, là Woojin và Hyungseob.

Hyungseob bảo, Woojin đi biển quen rồi nên mới theo nó đi chơi. Thằng Jihoon khỉnh bỉ, có cái nồi, mày dại trai ấy.

Giờ thì dại trai và được trai dại đang cùng nhau đi dọc bờ biển. Hyungseob đòi phải được ngắm bình minh hoặc hoàng hôn trên biển, nó thích cái khoảnh khắc bầu trời và mặt nước như hoà làm một, loang loáng trong ánh nắng cho dù có là buổi chiều tà hay sớm mai thì cũng hồng lên rực rỡ. Sáng không dậy sớm được nên Woojin kêu Hyungseob cùng nó ra biển buổi chiều.

Trước nay Hyungseob cứ nghĩ rằng những bức tranh hoàng hôn trên tạp chí là sản phẩm của photoshop, nhưng giờ nó nghĩ lại rồi.

Woojin đang đi sát mép nước, chân thỉnh thoảng vung vẩy. Cả cơ thể nó như được ánh lửa bao phủ, một bóng đen toả ra hơi đỏ hồng, lại nhuốm vẻ buồn buồn của thời khắc cuối ngày. Woojin như một phần của bức tranh sơn dầu thật trầm mà cũng thật mê hoặc ấy, khiến cho Hyungseob tự dưng lại thổn thức trong lòng.

Đổ thật rồi.

“Seob đang làm gì đấy? Ra đây đi!”

Hyungseob ngẩn ngơ nhìn thằng Woojin đang vẫy vẫy tay với mình, rồi bất tri bất giác đưa máy ảnh lên chụp tách một cái.

Woojin thấy nó cứ đứng im, đơ ra như thế thì quay đầu lại, rồi nhảy một phát ba bốn bước liền về trước mặt Hyungseob. Nó mất đà, suýt nữa làm Hyungseob ngã lăn quay, may mà phản xạ tốt, kịp vòng tay giữ eo thằng nhóc ấy lại.

“Seob nghĩ gì mà cứ ngẩn ra vậy?”

“Không…không có gì đâu… Vì… Lúc nãy Woojin…”

Hyungseob ngắc ngứ, rồi im bặt. Ráng chiều nhuộm gương mặt nó đỏ hồng lên.

Woojin cười, răng khểnh của thằng chả lấp ló khiến cho Hyungseob đột nhiên cảm thấy như mình đang gặp nguy hiểm. Woojin gí sát mặt mình vào mặt Hyungseob, trợn mắt:

“Tớ làm sao?”

“Không có gì đâu mà.”

“Không nói tớ ném Seob xuống biển nhé?”

“Đừng… Không có gì đâu, thật.” Hyungseob đưa tay lên thề thốt, lại bị Woojin siết eo một cái. Nó nheo mắt:

“Xem ra Seob thích bị ném xuống biển thật rồi.

“Không phải!”

“Thế nói không?”

“Tớ…” Mặt thằng nhóc sắp nhỏ máu rồi. “Tớ chỉ định nói… Lúc nãy…Lúc nãy Woojin rất đẹp.”

“Tớ đẹp như vậy, lại còn thích Seob như vậy, cậu có thích tớ không?”

Woojin cười. Đã một năm rồi, hai đứa chúng nó dây dưa, tưởng như là người yêu mà lại như không phải, cuối cùng cũng có dịp để nó nói ra rồi. Nó sẽ không ngậm đắng nuốt cay mà chết tâm mấy năm trời như lão Minhyun đâu.

Hyungseob nghe Woojin nói thế, mặt nó lại đỏ lựng lên lần nữa. Tay nó vẫn đang bấu chặt lấy áo Woojin cho khỏi ngã từ nãy giờ, giờ nó lại càng túm chặt, túm đến nhàu.

Rồi nó gật đầu.

Thằng Woojin ngoác miệng sung sướng, không kìm nổi mà kéo Hyungseob gần lại, rồi hôn má nó cái chóc.

“Cảm ơn, Seobie!”

Tối hôm đó về nhà, trong lúc đang dềnh dàng thay đồ, dềnh dàng xuống lầu đợi Daniel, Seongwoo ngã ngửa khi thấy Ahn Hyungseob thay đổi ảnh bìa, một bên ráng chiều đỏ thẫm bên kia bóng Woojin như hoà cùng vào đất trời.

Còn Woojin ư? Nói làm gì nữa, nó thay avatar chụp cùng Hyungseob hôm Tổng kết từ cái đời nào ấy rồi.

Chẳng qua là, giờ nó cập nhật lại cái ảnh đấy, với caption khác mà thôi.

Seongwoo mỉm cười.

Anh nhớ vài tháng trước, lúc Minhyun tỏ tình thành công, thằng Woojin đã sốt ruột lắm rồi.

Mà nó chẳng sốt ruột từ lâu lắm rồi, từ ngày đầu lớp mười cơ ấy. May mà thành công, chứ Mình chỉ coi nhau là bạn thôi Woojin ha, thì có mà biển đấy nước đấy, Woojin nhảy xuống cho xong.

Quả caption của nó tối nay chắc chắn là đề tài bàn tán số một của Hwang Minhyun rồi. Gì chứ sến sẩm thì ăn thua nhau đủ đường.

My first and last.
End #14
Có bạn bảo đang thi nên tôi không post hôm qua ạ, xin lỗi 😞
Anw, bạn ơi bạn thi tốt không?

 

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #13.

Daehwi bảo, chẳng lẽ cứ cùng lên thủ đô thì sẽ học cùng trường nhau hả?

Seongwoo thấy cũng đúng.

Chúng nó biết thằng Daehwi học trường nào, nhưng Samuel thì không.

Thế rồi ngày mà  Daehwi cùng Samuel khăn gói lên thành phố thi cấp ba, ở một lớp học nằm trên tầng hai dãy nhà B, có một thằng đọc mãi một trang sách và một thằng cầm trên tay cây bút chì màu mà mãi không tô được lấy một đường nào.

Jihoon thật ra hết buồn lâu rồi. Nó cảm thấy mỗi con người trên đời này đều có thể thất tình một lần, không sao cả. Kể cả việc Samuel là tình đầu của nó cũng không sao cả. Bây giờ nó và Samuel – không – đã từ lâu lắm rồi, chúng nó chẳng còn là gì của nhau cả.

Jihoon sẽ mang hình ảnh Samuel lấp loáng trong ánh đèn đường, gương mặt đẹp trai mà nó chỉ được nhìn nghiêng cũng vẫn thấy rực rỡ, cùng hình ảnh Samuel ngày hội trường ấy cất vào một góc trong trái tim mình.

Nó nhận ra, Kim Samuel như ánh nắng hè gay gắt ngoài kia, mỗi khi nhìn thấy Samuel, nó lại cảm giác như ánh mặt trời đang ở ngay bên cạnh mình.

Mà ai có thể bắt lấy mặt trời.

Hyungseob quay sang nhìn nó thật lâu, rồi đưa tay lật cho nó trang sách tiếp theo.

Park Woojin rời chỗ ngồi, xuống chỗ Bae Jinyoung giật lấy bức tranh trong tay nó, tự cầm màu tô bừa.

Đến lúc Jinyoung tỉnh ra, nó giận run, suýt nữa cầm cái ghế úp bà nó lên đầu thằng Woojin:

“Lớn đầu rồi mà còn trẩu! Ai tô màu như mày!! Biến ra chỗ khác!”

“Đù cầm mãi cây màu không tô bố tô hộ cho rồi còn xửng cồ lên! Mày nên nhớ thằng Daehwi là em họ tao!”

“Nó là em họ mày chứ tao là em họ mày à? Tao sợ mày chắc?”

“Ơ đù uýnh lộn không thằng ab^&$%…”

Hyungseob thở dài.

.

.

.

Cũng chẳng mấy mà đã đến lượt khối 12 thi Đại học.

Mấy bữa nay ngày nào Kang Daniel cũng mang một bình trà thanh nhiệt giải độc đi học, vì anh (sắp thành) người yêu của nó chịu nóng kém quá, đã xí chỗ ngồi ngay dưới quạt rồi mà mồ hôi mẹ mồ hôi con vẫn cứ thi nhau chảy hoài.

Đấy, Seongwoo cả đời chỉ khổ vì chuyện thời tiết nắng mưa thôi, học hành với anh là gì của nhau?

Kang Daniel không những không trách mắng mà còn nói giọng rất thản nhiên: “Anh ấy không đi học thì em nuôi, có gì đâu?” Rồi ngay lập tức ăn một cái dép của Seongwoo. Seongwoo rít gào: “Đờ mờ thôi ngay! Park Woojin cho cậu đọc đam mỹ ba xu à? Tôi là đàn ông con trai! Thất học cũng tự nuôi thân được, đ khiến!”

Nói thế thôi chứ Seongwoo cũng hơi chợn. Thật ra dạo này anh cũng chăm chỉ hơn rồi, với cả nhìn thằng Minhyun ngồi cạnh học như kiểu sắp lăn ra chết đến nơi như thế, anh cũng thấy sốt ruột. Minhyun học đến mức lớp trưởng cũng phải sợ tóe khói, còn hầm canh mang đến cho nó vì sợ nó lăn ra trước ngày thi đại học. Bố mẹ nó còn sợ con trai bị nhập cơ mà.

“Nè Minhyun làm đề 137 toán chưa ném đây tao xem câu 24, sao nó cứ sai sai thế nào.”

“Mày lục trong đống này đi, tao đang bận lắm.”

“Đề bao nhiêu đấy?”

“152.”

“…”

Seongwoo im lặng lật lật giở giở. Anh thầm chửi thề, đờ mờ, đúng là sức mạnh của tình yêu.

Khi đồng hồ đếm ngược của lớp Seongwoo còn bốn mươi ngày nữa thì năm học kết thúc.

Lễ tổng kết cũng là một ngày lễ long trọng trong năm, nhất là khi mà lễ tổng kết của cấp hai và cấp ba còn làm chung với nhau nữa. Sau phần làm lễ chán ngắt, phần trao thưởng dài lê thê với những gương mặt nhận thưởng bao năm không đổi diễn ra, cuối cùng thầy hiệu trưởng cũng thông báo kết thúc năm học. Chúng nó bắt đầu đi quanh trường tìm kiếm nhau để chụp chung một bức ảnh kỉ niệm. Như đã hẹn trước, nhóm Seongwoo tụ tập ở chỗ gốc cây xà cừ gần căng tin. Chúng nó nhờ một bạn học đi ngang qua chụp cho vài bức ảnh.

Trong bức ảnh thanh xuân năm ấy, Park Woojin khoác vai Ahn Hyungseob, một tay của cậu trai trắng nõn đặt ở bên eo Woojin. Minhyun và Jonghyun ban đầu hơi ngượng ngập, nhưng sau vài nháy, Minhyun cuối cùng cũng đã nắm lấy tay Jonghyun thật chặt. Daehwi cười tươi rói khoác tay Jinyoung. Kang Daniel không có bức ảnh nào chụp được hoàn chỉnh mặt mũi cả, vì mải đi hôn má Ong Seongwoo mất tiêu rồi.

Samuel đứng cạnh Jihoon. Hai đứa đứng cạnh nhau vậy thôi, một đứa cười tươi tỏa nắng, một đứa mỉm cười dịu dàng.

Sau đó là tiết mục chụp ảnh riêng. Kang Daniel kéo Ong Seongwoo còn đang tức tối vào cho Jihoon chụp hộ. Thằng Jihoon đang định bấm máy thì dừng lại:

“Nè Seongwoo anh cứ đứng đực ra vậy hả? Có tương tác tí đi chứ?”

“Tương cái nồi.” Seongwoo cắm cảu. Nhưng rồi anh cũng đưa tay qua vòng hờ lấy tay Daniel. Jihoon nhếch miệng cười:

“Khoác tay hay khoác vai gì cũng phải cẩn thận đi chứ!”

Daniel vẫn đứng im, mặt như kiểu mình là người ngoài cuộc mà nhìn Seongwoo vật lộn với thằng nhóc tinh quái kia. Jihoon hối:

“Nhanh lên hai anh mất thời gian quá à!”

“Đờ mờ Kang Daniel yêu cầu cậu hợp tác!”

“Làm người yêu em đi rồi thì em cùng anh chụp ảnh.” Daniel cười cười, mắt nheo lại đầy bỉ ổi. Seongwoo cáu:

“Tôi không chụp nữa giờ!”

“Hai anh nhanh lên!”

“Có làm không?”

“ANH SEONGWOO!”

“CÓ!!!”

Mặt Seongwoo đỏ lên rồi, anh biết chắc chắn luôn. Nhưng xung quanh anh ai cũng cười, đặc biệt là Kang Daniel. Thế rồi thằng nhóc to đùng đó vòng cánh tay mình qua vai anh, kéo sát lại.

Daniel hôn lên mái tóc rối mềm mại của anh.

Ánh nắng buổi ban trưa len lỏi qua kẽ lá, nhảy múa trên tóc Seongwoo, trên đôi mắt nhắm của Daniel, trên cánh tay đang vắt qua eo Daniel của anh, đọng lại ở ống kính máy ảnh của Jihoon.

Chụp ảnh xong, Daniel buông anh ra, cười:

“Sau khi anh thi đại học xong, mình đi du lịch nhé! Từ giờ trở đi có em ở đây, em sẽ làm cho cuộc sống của anh có thật nhiều điều đặc biệt.”

“Ừ.” Seongwoo mỉm cười.

.

.

“Samuel vào đây chụp ảnh chung với Jihoon đi!”

“Chụp choẹt cái gì vớ vẩn!” Jihoon chối đây đẩy. Nó ngượng quá, cái lũ bạn bè mất nết này. Samuel cũng vẫn cứ đứng yên mà cười. Nó trông gầy quá, cái áo đồng phục của nó rộng quá, gương mặt ấy chẳng có miếng thịt nào cả. Nếu chúng nó có mối quan hệ giống Minhyun Jonghyun hay Seongwoo với Daniel thì Jihoon có thể bồi bổ cho nó, hoặc như Bae Jinyoung dẫn Daehwi lê la khắp hàng quán của cái chốn này. Nhưng hai đứa chẳng là gì của nhau cả.

Thấy hai người cứ đứng im như vậy, thằng Woojin vẫy vẫy:

“Thì vào đây chụp chung với bọn tao! Nhanh lên, cả Samuel nữa.”

Bốn đứa chiều cao không chênh lệch mấy, đứng thẳng hàng nhau, cùng cười tươi rói.

Jihoon tự nhủ, nó có ảnh để bỏ vào ví rồi.

Năm học ấy đã kết thúc như thế, có nỗi buồn của Jihoon, có tương lai của Daehwi, có tình cảm của Jonghyun, Minhyun, Daniel, Seongwoo, Woojin và Hyungseob, có tình bạn của tất cả chúng nó.

Seongwoo thơ thẩn đứng nhìn khung cảnh một lượt, thế là hết rồi.

Tiếng ve, bóng cây bàng, cây xà cừ, Daniel đang cầm chai nước khoáng chạy về phía mình, sau đó che ô cùng mình đi về, tất cả như được chụp lại, lưu giữ lại mãi trong lòng Seongwoo như là kí ức về ngày cuối cùng trong đời anh được gọi là học sinh.

Sau này cho dù có quay lại đây cũng sẽ không còn cảm giác này nữa.

Tự dưng Seongwoo cảm thấy như có cái gì đó trỗi dậy trong lòng mình, rồi như được cơn mưa mùa hạ tưới tắm, nảy nở rất nhanh.

Có lẽ, đó là cảm giác trưởng thành.

End #13.

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #12.

Hội trường tháng ba, thi cấp ba tháng sáu.

Có ba tháng thôi mà thời tiết cách biệt dữ. Nay vẫn mặc áo dài tay, mai đã nóng đến muốn xài áo ba lỗ đi học rồi.

Nhưng mà thời gian có trôi qua thế nào đi chăng nữa, Jihoon sẽ nhớ mãi hình ảnh Kim Samuel mặc sweater quần jeans, đi giày trắng, miệng cười tươi rói như ánh mặt trời đứng trước mặt mình, hỏi nhỏ:

“Anh nhảy đi, còn đứng đực ra đó làm gì?”

Tận đến lúc xuống khỏi sân khấu rồi thằng Jihoon vẫn như đang hồn vía trên mây, Seongwoo phải đập cho nó một phát:

“Đù, trông quả này là trồng cây si càng bự hơn rồi.”

“Em có đâu.” Jihoon cười nhạt. Nó vẫn cứ dõi theo hình bóng Samuel đi về phía trước. Vai thằng nhóc đó rộng, bước đi sải dài ngạo nghễ, cái sải bước của một kẻ tự tin. Jihoon nhìn nó mãi đến khi nó khuất sau những bóng người xuôi xuôi ngược ngược, rồi thở dài.

Người ta bảo dáng đi cũng nói lên nhiều điều về con người và số phận lắm. Ong Seongwoo lúc nào cũng thong dong, Hwang Minhyun thẳng tắp quý tộc, Hyungseob chậm rãi, Woojin lúc nào cũng chực chờ lao về phía trước. Jihoon cũng đi chậm, nhưng có lẽ do nó thiếu tự tin vào bản thân mình.

Seongwoo than nhẹ một tiếng, ôm lấy nó rồi day day nhẹ đầu. Anh cũng không biết phải làm sao hay phải nói gì khác nữa. Từ bé đến giờ Seongwoo chưa từng trải qua chuyện gì đặc biệt, việc tưởng bị Daniel từ chối có lẽ là dấu mốc đặc biệt nhất trong đời anh. Seongwoo nhìn Jihoon, chẳng hiểu tại sao vì chuyện tình cảm mà một đứa trẻ lại có đôi mắt buồn đến thế.

Daniel thở dài bước đến khoác vai anh sau khi thằng Jihoon bảo nó phải đi đâu đó. Seongwoo vô thức dựa vào bờ vai rộng của thằng kia. Giữa sân trường rộng lớn và náo nhiệt, hai người như thuộc về một thế giới riêng, nhìn thấy đấy nhưng chẳng chạm vào được.

“Anh chưa từng trải qua chuyện gì đặc biệt trong cuộc đời này hết.” Seongwoo thở dài.

“Anh có muốn từ giờ trở đi được trải nghiệm những điều đặc biệt không?” Ánh mắt Daniel lấp lánh. “Ở cạnh em, chúng mình…”

“Tởm vãi lều ông ei tém lại đi giữa thanh thiên bạch nhật làm trò mèo gì đấy?”

Ngay giây sau Jonghyun mất thằng Minhyun về miền cực lạc.
.
.
.
Tháng tư, chưa gì nắng nóng đến độ nằm không thôi cũng thấy mình đang sủi bọt. Seongwoo thực sự quan ngại việc thời tiết này sẽ làm mình đến lớp chỉ có lăn ra chết thôi chứ chẳng học hành được gì. Chả hiểu sao cái mùa này lại nắng thế không biết!

“Ê Jonghyun, mai là khởi động đếm ngược hở? Thôi thi mẹ nó đi đếm chết gì nữa tao sắp chảy ra đây rồi này!”

“Mày có mỡ đâu mà chảy.” Jonghyun lườm Seongwoo. “Mày nhìn thằng Minhyun xem, nó có kêu ca gì không?”

“Giỏi lắm giờ thành đôi rồi là bắt đầu đá tao đi?” Seongwoo định xông vào quýnh lộn với Jonghyun nhưng chợt nhận ra sức để nhấc một ngón tay mình cũng không có, đành chỉ trừng mắt.

“Mày kêu ca gì nữa.” Thằng Minhyun ngẩng dậy. Dạo này trông nó khác hẳn, trước nay nó đã mang cái vẻ trí thức, nhưng lại là kiểu trí thức đào hoa, giờ thì trông y hệt Jonghyun rồi. “Tao cảm thấy mày nên bắt đầu đi, mày học toán yếu bỏ bu.”

“Đù đừng nói nữa. Tao chơi nốt ngày nay, mai đếm ngược rồi mà!”

Nhưng mà hôm sau đến trường không có đếm ngược.

Hôm sau nữa cũng không.

Jonghyun im lặng, Minhyun giận dữ:

“Đờ mờ! Tưởng là Hội phó mà thành bố đời nhà người ta luôn rồi hở? Con đấy có quyền chắc?”

“Thế đã xảy ra cái gì?”

“Mày nhớ vụ Hội trường không? Jonghyun đã bắt được Gian giao lưu rồi, mà gian này là gian hot nhất. Cô ta đòi về cho lớp mình không được giờ thì gây thù! Thế đếch nào!? Xong giờ không làm gì được thì bắt bẻ vụ đồng hồ đếm ngược, bảo là không cho phép mở, tự đi mà đếm. Chẳng liên quan đến nó!”

Seongwoo ngồi im lặng nghe Minhyun nói, rồi anh cười nhạt:

“Tao chả quan tâm. Giờ khoá mình không được mở đồng hồ đếm ngược thì khoá nó cũng đừng hòng được có. Lúc ấy xem đứa nào phải tức đứa nào.”

“Thật ra cũng không cần căng thế.” Jonghyun ôn hoà. “Mà có cái đồng hồ đếm ngược một trăm ngày cũng phiền giáo viên thì không nên. Mình cứ vẽ lấy một cái ở lớp đi vậy.”

“Éo, sao phải vẽ trong khi có đồng hồ điện tử?” Taehyun bàn trên quay xuống. “Jonghyun mày hiền vừa thôi!”

Cái đồng hồ đếm ngược ấy là lớp ông Jisung làm. Nó khá đặc biệt, trong năm học thì đếm giờ bình thường, nhưng khi chỉnh đồng hồ, nó sẽ hiện đếm ngược 100 ngày.

Ngày số 0 chính là ngày thi Đại học.

Có điều, không phải ai cũng chỉnh được. Chỉ có duy nhất lớp trưởng khoá dưới – chính là Jonghyun – biết cách mở, sau đó sẽ truyền xuống dưới, dưới nữa. Lớp gây thù chuốc oán với lớp Seongwoo chính là lớp được quyền kế thừa bí mật đồng hồ.

“Tao đồng ý với thằng Seongwoo, mình đã không có thì chúng nó cũng đừng hòng có! Jonghyun mày mà hiền nữa là tao đánh cho mày tỉnh à nha!”

“Mày đánh nó xem?” Hwang Minhyun to như con bò mộng xông ra. Youngmin đập bàn đứng dậy:

“Bố sợ mày chắc?”

“Thôi!” Jonghyun xua tay ngăn hai đứa sắp sửa lăn xả vào nhau kia. “Tao biết rồi.”

“Mày biết đ gì?”

“Mai tao sẽ đem cái bí mật này cho Lai Kuanlin. Bọn lớp 11 sẽ không được biết nữa. OK chưa?” Jonghyun thở dài. Cá nhân nó thì không thích đấu đá hoài thế này, nhưng mà cái sự máu chiến của mấy đứa cùng lớp chẳng bao giờ để cho nó chiến thắng cả. Mấy đứa kia nghe xuôi tai mát lòng, quay về chỗ không đả động đến nữa.

Vụ đồng hồ đếm ngược cứ thế rơi vào quên lãng.

Daniel tức cười bảo, nó là lớp trưởng lớp em. Nhưng lúc ấy Seongwoo tập xong mệt quá lăn ra ngủ mất tiêu rồi, chẳng còn nghe thấy gì cả.

.

.

Cuối tháng năm, Daehwi và Samuel bước vào kì thi chuyển cấp.

Trước ngày Daehwi đi, anh em sang nhà nó mà chẳng biết nó đi đâu mất tiêu. Hỏi ra thì mẹ nó kêu nó đi với Bae Jinyoung rồi. Cả một lũ con trai to xác phải chờ hai thằng đánh lẻ về, nói chuyện động viên thằng Daehwi rồi mới xách xác về nhà được.

Dẫu biết trước là phải chia ly, nhưng khi nó diễn ra, không hẹn trước mà nỗi đau lại cứ lấp đầy tâm trí. Mấy đứa lớp 12 sẽ được gặp lại Daehwi nhanh thôi, nhưng còn bọn kia thì sao?

“Nè hè nhớ về đó.”

“Em sẽ về thường xuyên mà.”

Daehwi gật gật đầu, dù tất cả chúng nó cũng không tin cho lắm. Thực ra khi đi xa, lúc nào cũng nghĩ mình sẽ được trở về, nhưng lại có bao nhiêu thứ cản trở, chẳng biết bao giờ mới được gặp lại.

Daehwi chỉ mong không có xa mặt cách lòng.

“Anh Seongwoo viết hồ sơ chưa?”

“Bố anh lại chẳng dí bút bắt anh viết.” Seongwoo thở dài. “Bố kêu giờ mày muốn ra ăn mì tôm bốn năm rồi ăn cá ăn thịt, hay thích húp mì cả đời? Không thích đời đời hảo hảo thì đăng kí rồi học đi! Thế đấy.” Seongwoo ngao ngán, rồi như chợt nhớ ra điều gì, anh ngẩng mặt hỏi Daehwi:

“Thằng Samuel có thi cùng trường với mày không em?”
End #12

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI. – #10

“Ê có khi nào thằng Jihoon sẽ bị Hanahaki không?” (Bệnh ho ra cánh hoa vì yêu đơn phương mà không được đáp lại)

“Mày bớt xàm đi.” Căng tin quen thuộc, chỗ ngồi quen thuộc, và như thường lệ, Woojin lại bị Seongwoo bợp cho một cái vào đầu.

“Woojin đọc nhiều teenfic quá mà.” Hyungseob khúc khích cười nhìn thằng ngồi cạnh mình đang xị hết cả mặt xuống.

“Em nói thật!”

“Chúng mày có thấy dạo này vì chủ đề cuộc nói chuyện của bọn mình toàn xung quanh Jihoon không?”

“Ai bọn mình với mày?” Woojin hất hàm nhìn Bae Jinyoung mới được thêm vào nhóm kia. Jinyoung không vừa, nó hếch mặt lên với Woojin, lầm bầm bố lại sợ mày quá.

“Cơ mà thằng Jinyoung nói cũng đúng. Chúng mày không nghĩ ra cách gì giúp được Jihoon thì cả đời chúng mày sẽ chỉ có thể nói về chuyện này thôi.” Seongwoo vẫn nằm bò ra bàn như thường, vẫn uống sữa Daehwi cho và gác đầu lên áo (bẩn) của Daniel, và như thường lệ phun ra một câu chuẩn không cần chỉnh. Minhyun thở dài, chống tay vào cằm nhìn xa xăm:

“Thằng kia mà không thích nó thì giúp cũng bằng thừa! Bây giờ cái gì cũng rõ ràng rồi, thứ duy nhất mình không biết là Samuel nghĩ thế nào thôi.”

“Daehwi mày học cùng mà không thám thính được gì à?”

“Nó ngày nào đến lớp chẳng ngồi rịt lấy cái bàn học, làm gì có ra ngoài giao du với ai? Em cũng đến chịu.”

“Nhờ một thằng cũng rịt lấy cái bàn học ngang ngửa thằng Samuel thì mày đã hiểu sự vô vọng rồi đấy.” Daniel cảm thán, liếc liếc nhìn Daehwi rồi cùng Minhyun đồng cảm. Hỏi gì chứ hỏi chuyện bát quái từ chỗ Kim Jonghyun và Lee Daehwi thì chẳng thà đi hỏi bọn trẻ con còn khả thi hơn.

Đột nhiên, Jihoon chả hiểu từ đâu chui ra, ngồi bẹp xuống bên cạnh Seongwoo.

“Mất công vô ích thôi. Em từ bỏ rồi.”

“Mày dễ dãi thế em? Anh đây mất năm năm mới tu thành chính quả, tí ngày tháng của mày đã là cái gì?” Hwang Minhyun kể từ ngày tỏ tình thành công thì đắc ý dạt dào, lúc nào mặt cũng vênh lên song song với trời, thiếu điều bắc loa nói cho cả thành phố này biết Kim Jonghyun đã là của nó. Cái giọng kẻ cả của nó làm cho Daniel ngao ngán lắc đầu:

“Bộ oai hùng lắm ấy hở mà anh khoe?”

Minhyun im.

“Mà làm sao để biết thằng Samuel nghĩ gì?”

“Có biết nghĩ gì cũng như không thôi. Tuần này bọn em kết thúc khoá học, Samuel không đi học nữa.” Giọng Jihoon đều đều, chẳng nhận ra bên trong đó có cảm xúc gì. Nhưng đôi mắt phượng của nó thì buồn bã lắm.

Thốt nhiên, bọn kia bấm nhau lặng im không nói gì. Thực ra cũng chỉ là một câu chuyện đơn phương mà không được đáp lại, nhưng nghĩ đến chuyện phải chia ly, đứa nào cũng hơi ngậm ngùi. Mặt thằng Jihoon còn rõ là thản nhiên nữa chứ.

Chắc tại cũng không nỡ. Nhìn Samuel đèo Jihoon về có bao nhiêu hoà hợp, bao nhiêu vui vẻ, không ở bên nhau thì phí hoài lắm.

Thôi thì cũng đành vậy chứ biết sao.

Bẵng đi hai tháng, cuối cùng cũng đến hội trường.

Trường chúng nó khá rộng, vì thế các gian hàng cũng được phân chỗ lớn, siêu rộng rãi. Từ ba ngày trước hội trường đã bắt đầu dựng trại rồi. Rõ ràng trời vẫn còn lạnh mà mồ hôi tuôn ra ướt cả áo thu đông mặc lót, thấm ra cả áo len. Thế mà trong lũ đang dựng gian Nghệ thuật, người ta vẫn thấy một Park Woojin người mặc áo gió mỏng cổ quàng khăn to bự.

“Tao khỉnh bỉ mày, Park Sparrow.” Jihoon ném một ánh nhìn khinh khỉnh về phía Woojin. Chúng nó đang dùng xốp và gỗ để dựng lên một cái sân khấu 4×4, cao chừng 20cm. Hyungseob đang miệt mài bên cọ vẽ chì màu, từng đường từng nét mềm mại hiện ra trên tường trại. Xung quanh nó cũng có mấy đứa đang cắt cắt dán dán. Cả trường nhộn nhịp rộn ràng, bóng bay, giấy màu, kim tuyến, nhiệt huyết thanh xuân ồn ã cả một góc trời.

Ong Seongwoo phá lệ, một năm ba trăm sáu tư ngày ất ơ cuối cùng cũng có một ngày xăng xái. Gian giao lưu dựng mấy cái bàn, mua ít bánh ngọt, pha trà với cà phê để đó, xong đẩy những đứa đẹp đẽ nhất ra nói chuyện kiếm tiền.

Lưới trời lồng lộng, Kim Jonghyun còn đó thì Ong Seongwoo và Hwang Minhyun sao có thể thoát?

Thằng Minhyun nhìn cái vẻ bóng bẩy của mình, thốt nhiên lại thở dài. Jonghyun ơi đẹp mà không cất đi là một sai lầm lớn đấy!

Kang Daniel đi ngang qua khu lều này, huýt sáo một cái rõ dài rồi nhìn Seongwoo chòng chọc. Anh trừng mắt lại với nó rồi ngượng quá mà quay đầu đi. Mấy đứa con gái dùng gel vuốt ngược tóc anh lên, còn bắt mặc sơ mi trắng thắt thêm cái cà vạt. Với một kẻ nhận thức tốt như Seongwoo, anh tự biết thừa giờ mình nổi bật vê lù.

Daniel chuyển hướng rẽ vào trại của anh, kêu:

“Nè, tí nữa nhớ sang gian Trò chơi nhé.” Rồi nó thầm thì: “Hôm nay tự dưng anh đẹp thế này, em không đi khoe cho thiên hạ biết thì khối kẻ mộng mơ.”

“Tôi ngồi đây cũng phô được, đ ai nhờ cậu?”

“Ai bảo anh thế? Em muốn khoe anh là người yêu em cơ mà?”

“Ai yêu đương với cậu?”

“Hồi đó anh tỏ tình em đó thôi!”

“Xằng! Lúc nào?”

“Em biết rồi, anh ngượng quá chứ gì? Em đồng ý mà! Lúc ấy em đã định đưa anh về đến nhà rồi đồng ý! Bao lần em cố gửi thông điệp cho anh!” Daniel gân cổ lên cãi, rồi thốt nhiên lại cụp mắt xuống tỏ vẻ đáng thương. “Thế nhưng mà anh có chịu bắt đâu. Anh tỏ tình, em đồng ý thì chúng ta là một cặp thật rồi chứ còn?”

Tất cả á khẩu.

Nè nè Ong Seongwoo đã tỏ tình hồi nào? Sao im bặt vậy? Sao Minhyun không biết? Sao mấy đứa kia không ai biết?

Seongwoo trừng mắt nhìn Daniel. Hay lắm ấy, vui lắm ấy mà mở mồm khoe! Daniel trái lại gương mặt siêu mãn nguyện, thằng này đã thành công cho lớp của Seongwoo biết, bớt đi một phần nguy hiểm rồi. Ít ra thì trong mấy tháng cuối, sẽ chẳng đứa nào dám xớ rớ Seongwoo của nó. Hồi trước vì hai đứa mập mờ nên nhiều người còn ôm hi vọng lắm, không thể để sự tình diễn ra như thế được.

Không khí đang nửa ngượng ngùng nửa hồng phấn như thế thì thằng chim sẻ đi ngang qua. Nó ngân nga:

“Sài tu lẹt diu nấu, sài nô bu nề sịch nô bô nề…”

Hôm đấy Woojin bị đánh hội đồng gần chết.
End #10

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #9.

Trận đấu sắp hết đến nơi thì Seongwoo mơ màng tỉnh dậy, mắt nhắm mắt mở nhìn xung quanh. Không quá năm giây, anh nhận ra không khí hơi kì kì.

Ừ, kì nhất là Kim Jonghyun và Hwang Minhyun.

Mặt Minhyun căng bóng, đỏ au như bề mặt quả cà chua bên nhà Youngmin vậy. Nó liên tục liếc Jonghyun. Jonghyun trái lại mặt có vẻ bình thản, ngồi đúng tư thế tiêu chuẩn lưng thẳng tay chống đầu gối mắt nhìn thẳng về phía trước.

Nhưng thằng mù cũng biết mắt nó chẳng nhìn vào chỗ qué nào cả. Nó làm màu thế thôi, vành tai đã sớm vắt được ra máu rồi.

Hóa ra là vừa nãy, khi bị hỏi cậu là gì của tôi mà tôi liên quan gì đến cậu, Hwang Minhyun hét:

“Là lớp trưởng của tôi! Là người hành hạ tôi mười năm nay! Lại là crush của tôi!”

Jonghyun trợn mắt nhìn Minhyun vừa nói xong đang thở hồng hộc, mặt dần đỏ lên. Ngượng quá, lớp trưởng cũng quay phắt mặt đi, vành tai dần đỏ.

Một lúc thật lâu sau, Jonghyun lí nhí:

“Cậu có máu M à?”

“Không. Tớ chỉ thích sự hành hạ của Jonghyun thôi.”

Đờ mờ.

Woojin phun ra một búng máu. Nó đang tự vấn bản thân, trình độ sến sẩm của mình liệu hơn hay kém ông anh kia?

Để bao giờ phải làm một sến sẩm battle mới được.

Nghe xong câu nói của Minhyun, Jonghyun lặng thinh. Một lát sau thì gật nhẹ đầu.

Rồi Seongwoo tỉnh lại, nhìn thấy cái khung cảnh trên.

Nghe Daniel kể lại xong, anh lăn ra cười. Con bò họ Hwang thật ra đã trì hoãn việc tỏ tình của mình từ lâu lắm rồi. Hồi học lớp bảy nó định tỏ tình với Jonghyun nên đã nhờ thằng Hyunbin thám thính, nào ngờ thằng bé khóc lóc chạy về mắng vốn nó bảo rằng Jonghyun quát nó sao còn nhỏ tí thế này đã nghĩ đến yêu đương vậy, còn kêu sẽ về nhà nói với mẹ nó. Minhyun đành chết tâm hai năm, lớp chín là thời điểm vàng cho yêu đương, hầu hết các couple đều hình thành vào tầm này. Ôm mộng đến bên lớp trưởng, thấy người kia đang ngập ngụa trong bài tập, không có ý định thoát ra mà càng làm càng hăng say càng không biết mệt, Minhyun tự biết khó mà lui, chết tâm part 2.

Thôi thì may sao nó cũng không bị chết tâm part 3. Quá tam ba bận mà.

Trận đấu kết thúc, chúng nó ra về và hoàn toàn không biết một tí ti gì về tỉ số trận đấu. Nhưng mà trên khán đài, ai thắng ai thua thì cũng rõ rồi.

Minhyun hí hửng cầm tay lớp trưởng, cuối cùng sau bao nhiêu lần giả vờ vô tình, còn xài chiêu bỉ ổi, nó cũng đã có thể quang minh chính đại nắm tay crush, không, là người yêu.

Hyungseob vừa đan xong cái khăn dài hai mét, mặc cho gương mặt của Woojin đang tràn ngập mong đợi, nó cất cái khăn trở lại ba lô của mình. Mặt thằng chim sẻ lập tức ngắn tũn lại, nó hỏi, giọng đậm mùi chua loét:

“Seobie tự đan khăn hở? Khăn đẹp thế này phải choàng nhiều cho tớ ngắm với đấy nhé.”

Hyungseob lắc đầu, nó bật cười vì sự trẻ con của thằng kia. Kéo tay Woojin lên để bắt kịp với đám đằng trước, Hyungseob nhẹ nhàng:

“Phải giặt đã nếu không sao mà dùng ngay được? Woojin đợi vài hôm nha, trời này khó khô khăn lắm.”

Trong chốc lát, Hyungseob như thấy đầu Woojin xì khói hồng, da nó ngăm mà vẫn nhìn rõ ràng được là đang đỏ ké hết cả.

Đúng là đồ ruột để ngoài da.
.
.
Trong khi anh em bạn bè đang hơi hạnh phúc thì Jihoon đang hơi đau buồn.

Ừ, nó tiêu chảy. Đau vãi luôn.

Nó ngồi đúng từ lúc trận đấu được mười lăm phút, đến phút thứ bảy mươi lăm của trận đấu mới quay trở lại, phát hiện đám anh em mất dạy kia đã quên xừ mình rồi, nó cắp xác đi về.

Jihoon đến chỗ học thêm tiếng Anh sớm hơn mọi ngày, và nó gặp Samuel.

Chắc tại nó là thánh đến muộn, nên chưa bao giờ thấy cảnh thằng kia nhắm mắt dưỡng thần, đeo tai nghe, vẻ mặt tập trung như thế.

Jihoon than nhẹ, không xong rồi.

Lại thích nó hơn thì biết làm sao?

Nghe thấy có tiếng lạch cạch, Samuel mở mắt. Thấy Jihoon, nó mỉm cười:

“Anh Jihoon nay lại đến sớm thế?”

“À… Nay…” Jihoon định kể hết ra nhưng nghĩ lại thôi, nó đáp lại bằng một câu cụt lủn. “Nay anh đổi gió ấy mà.”

Samuel gật gật đầu. Nó chẳng biết thừa thằng kia đang nói dối. Park Jihoon mà nói dối thì mặt đỏ lắm, má phính còn da trắng nên trông phấn nộn vô cùng. Trong lớp học Jihoon không phải người giỏi nhất, nhưng tuyệt đối không bao giờ là người kém nhất, đặc biệt là trong các buổi debate, nó cực kì hào hứng cực kì sôi nổi mà ai cãi thắng được nó thì chắc do người đấy biết nhiều từ vựng hơn nó. Samuel thì chưa bao giờ cùng team hay thậm chí là team đối đầu với Jihoon, nó toàn nằm ở bảng khác thôi.

Hôm nay như thường lệ sẽ có debate. Samuel đang suy tính xem, làm sao để chung đội hoặc ở đội đối thủ với Jihoon?

Vì có khi, đây là buổi debate cuối cùng.

Jihoon thấy lạ khi Samuel đứng dậy, đổi chỗ ngồi. Samuel chỉ nhún vai:

“Ngồi chỗ em dễ bị loá lắm. Em không thích cận thị.”

Jihoon vô thức sờ sờ cái gọng kính của mình. Nó cận không nặng lắm nên ít khi đeo kính, nhưng hôm nào không mang theo thì đúng khổ. Thấy vẻ mặt của nó, Samuel bật cười:

“Em không có nói em ghét người cận thị, ý em là em ghét bản thân cận thị!”

Vì sự cố tình của Samuel, hôm nay cái gì chúng nó cũng làm chung. Từ thảo luận nhóm đến chơi game, đến cả debate.

Samuel ở đội đối thủ với Jihoon. Chủ đề là “Tình yêu học đường.”

Samuel bên đội Không đồng ý, Jihoon ở đội Đồng ý.

“Tôi cảm thấy tình yêu học đường không có gì không tốt, nó giúp chúng ta có thêm động lực để học hành.”

“Ví dụ?”

“Ừm…ví dụ như Hwang Minhyun…”

“Đề nghị lấy dẫn chứng mang tính phổ biến, không phải cá nhân người nói hoặc người xung quanh người nói!”

“Đù…” Jihoon thầm chửi thề. Lúc mới được ở cùng bảng Samuel nó đã vui vẻ lắm, giờ thì hết rồi. Thằng kia toàn chèn ép nó thôi. “Ok, nếu vậy thì là Marie Curie và Piere Curie thì sao?”

“Anh có thể lấy ví dụ đời thường không?”

“Đờ mờ bực rồi nha đừng có mà được voi đòi tiên nè tôi nè chính tôi là ví dụ đời thường nè! Tôi…”

Jihoon ngậm tăm ngay khi phát hiện mình đã suýt nữa lỡ mồm phát ra tâm tư của mình cho toàn thiên hạ biết. Nó lắp bắp:

“Dù sao…dù sao thì… Tình yêu học đường vẫn là đẹp nhất. Không biết có phải do môi trường sống xung quanh tôi quá đẹp hay không, mà tôi luôn cảm thấy chỉ cần yêu thương, chỉ cần không trái luân thường, tình yêu tuổi nào cũng là đẹp hết.”

“Bây giờ là phản biện của bọn tôi.” Một người bên đội kia cất lời. “Theo tôi thì…”

Jihoon chẳng còn nghe thấy mẹ gì nữa. Cái mớ tiếng anh kia lướt qua tai nó như kiểu lúc thằng Woojin lầm bầm abcdxyz đầy vô nghĩa vậy. Nó đột nhiên cảm thấy lạc lõng giữa cái lớp đứa nào cũng đang bắn tiếng Anh choang choác này.

Đù má, tình yêu học đường này làm nó đồng ý với mẹ sẽ đi học tiếng Anh đến hết năm đấy.

Cũng chỉ vì muốn nhìn Samuel nhiều hơn một chút mà thôi.
End #9