SOLITAIRE – #1.

Ahn Hyungseob là sinh viên khoa nhiếp ảnh của một trường đại học Nghệ thuật khá nổi tiếng, cũng chính vì thế mà cậu được một tờ tạp chí cực kì nổi tiếng thuê chụp hình thường xuyên. Những bức ảnh mà Hyungseob chụp ra thường thường có chất rất riêng, kiểu như là – ừm, cô độc? Một mình trên trang bìa, một mình bị hút vào cái vòng xoáy sâu hun hút. Cho dù người chụp hình có vui vẻ hay tỏ ra tự nhiên, ngầu, sexy thế nào đi nữa, rơi vào ống kính của Ahn Hyungseob cũng là một sự cô độc đến là bi thương.

Có lẽ cũng vì thế mà ảnh của cậu bị tổng biên đánh giá là một màu, nhưng anh ta chưa bao giờ chê ảnh xấu cả. Lịch học, lịch chụp của Hyungseob khá thảnh thơi, vì thế cậu cũng có thể bỏ ra một ít thời gian để thỏa mãn niềm đam mê nho nhỏ của mình.

Hyungseob là một nhiếp ảnh gia chỉ chụp cho Cosmos. Và cũng là một master fansite chỉ chụp cho một mình Park Woojin.

Park Woojin đã ra mắt được năm năm. Cậu ta là một thần tượng không nổi mà cũng không chìm – tầm giữa giữa –  nhóm nhạc của cậu ta có lượt sale và digital không bao giờ đội nóc nhưng cũng chả bao giờ trượt khỏi top100, dăm bữa nửa tháng lại một lần đi dự sự kiện hoặc lên show, cứ một hai năm lại được giao vai phụ trong một bộ phim rating chẳng bao giờ lên quá được 10%. Tuy nhiên cứ như vậy lại sung sướng, vì lịch trình của cậu ta dễ thở như thế, Hyungseob cũng dễ theo hơn nhiều.

Fansite của Hyungseob tên là Pétillantmoineau, cái tên mà cậu mất tận mấy tiếng đồng hồ suy nghĩ mông lung mới bật ra được, bật ra rồi thì tự đắc không thôi. Vì cái tên đẹp nên lượt theo dõi cũng khá ổn, vừa đủ để cậu bán goods quay fancam up youtube được một khoản tiền kha khá. Cậu cũng chẳng hiểu tại sao mình lại đi theo Park Woojin, bởi cậu không phải là một người có tình cảm đặc biệt với cậu ta, vả lại có nhiều người nổi hơn cậu ta, có thể đem lại cho cậu nguồn thu dồi dào hơn nhiều. Nhưng mà Hyungseob vẫn chọn Woojin.

Vì một buổi chiều nắng nọ, khi mà Park Woojin lần đầu được chụp ảnh cho Cosmo, thì cũng là lần đầu Ahn Hyungseob được bấm máy. Trong buổi chiều hôm ấy, đôi mắt nhìn máy ảnh của Woojin mênh mang, buồn thăm thẳm, và có lẽ cũng vì vậy nên từ bấy về sau, mọi sắc thái đọng lại dưới ống kính của Hyungseob đều mang cái vẻ âu sầu ấy.

Làm việc đã lâu trong cái giới này, Hyungseob cũng được tiếp xúc với một số thứ mà người ngoài chẳng mấy khi biết đến, hoặc chỉ lờ mờ nhận thức được.

Ví dụ như là, đồng tính.

Kang Daniel là một ngôi sao lớn, chạy show từ ngày đến đêm không mấy khi ngơi nghỉ, đang “nuôi giấu” trong nhà mình stylist Ong Seongwoo. Hyungseob quen Seongwoo chứ không quen Daniel, thực ra đến giờ cậu vẫn không hiểu tại sao một kẻ ưa bông đùa như Ong Seongwoo lại nhìn vừa mắt Kang Daniel trên báo thì tươi cười còn ngoài đời mặt lúc nào cũng đen thùi lùi, đằng đằng sát khí nữa.

Hwang Minhyun và Kim Jonghyun yêu nhau từ thời thực tập sinh, tan tan hợp hợp mấy lần cuối cùng vẫn cứ ở cùng nhau. Hyungseob rất thích chụp ảnh cho nhóm của họ, bởi vì thỉnh thoảng khi Jonghyun và Minhyun lén lút chạm ngón út vào nhau, cậu có thể nhìn thấy nhưng coi như không biết, tự cho mình chút cảm giác tự hào nho nhỏ vì đã giữ bí mật hộ đồng nghiệp.

Ví dụ như là, bao dưỡng.

Lai Kuanlin mới vào ngành giải trí chưa lâu đã phất lên phơi phới, vì được thiếu gia Thị trưởng Yoo Seonho theo đuổi, giành về tay bao nhiêu tài nguyên cho, trở thành nam thần mặt liệt mới nổi.

Chàng diễn viên Park Jihoon hẹn hò với đại gia Hàn kiều Kim Samuel, phim lớn phim nhỏ gì chỉ cần muốn là có.

Hyungseob nhìn thấy hết, nhưng cũng im lặng, bởi vì cậu cũng chỉ là một kẻ bên lề không hiểu gì về sự đời.

Xung quanh đầy rẫy những trường hợp như vậy, Hyungseob có cảm giác mình hơi bị ảnh hưởng một chút. Bằng chứng chính là, một giây chạm mắt Park Woojin, hôm sau lập tức đã mở một cái fansite follow cậu ta. Tuy nhiên, Hyungseob vẫn tự thấy rằng, hình như mình không thích Woojin đâu, mình chỉ bị ấn tượng với cậu ta thôi. Sự ấn tượng có lẽ đến từ ánh nắng chiếu ngoài cửa sổ, đến từ nước phim màu retro cũ kĩ xa vắng và hoang hoải, đến từ ánh mắt mông lung không tiêu cự đột nhiên nhìn thẳng vào mình của Park Woojin, nụ cười nhếch mép cho bức ảnh cuối cùng hoàn hảo của cậu ấy.

Mà Hyungseob cũng chẳng rõ nữa.

.

.

.

Just Dance, nhóm nhạc của Woojin hôm nay ra album mùa đông. Hyungseob một lần mua hơn năm chục cái album, cuối cùng cũng trúng vé đi fansign. Cậu đi cũng nhiều lần rồi, nhưng chưa bao giờ để lại post-it cho Woojin. Thường thường chỉ là bước tới trước mặt cậu ta, gật đầu chào một cái rồi hỏi, Woojin ah cậu có khỏe không? Trời lạnh/ nóng rồi, nhớ giữ gìn sức khỏe nhé! Woojin sẽ vừa cười vừa nói, ồ fanboy cậu tốt quá, cũng giữ sức khỏe nha, tay thì thoăn thoắt kí. Hyungseob sẽ nhận lấy album, chào Woojin rồi lập tức ra về.

Park Woojin thì lại rất ấn tượng với người này. Cậu ta nhỏ nhỏ trắng trắng như một chú thỏ con thơm  thơm mềm mại, nhìn chỉ muốn bắt nạt, nhưng mà trông cái vẻ mặt ấy thì lại cảm thấy nếu mình bắt nạt sẽ thành tội ác mất. Mỗi lần đều muốn nói chuyện thêm một tẹo, rồi hỏi tên con nhà người ta, nhưng nhận album một cái là cậu chàng biến thẳng, chỉ kịp để lại một lời chào vội.

Woojin không biết tên cậu ấy. Chỉ biết là cậu nhóc này đã chụp hình cho mình vào lần đầu chụp hình ở Cosmos. Cũng chẳng nghe thấy tên của người ta là gì, chỉ mơ màng nghe thấy một chữ “Ahn” phát ra từ miệng anh stylist Ong Seongwoo. Woojin chỉ biết, lần đầu tiên kí tên, hỏi cậu ấy tên là gì, cậu ấy đáp lại bằng một cái tên rất dài, thậm chí Woojin còn phải ái ngại bảo cậu có thể viết sẵn ra để tôi chép lại được không, thì cậu ấy ngượng ngùng cười, Pétillantmoineau.

Là chú chim sẻ lấp lánh.

End #1.

Just Dance là tên Woojin muốn đặt cho unit của mình, chắc là mọi người đều biết rồi ha :))
Và mình đã từng đăng cái này một lần, không lâu sau đó thì xoá luôn vì hồi đấy mình thấy không thích cái plot này cho lắm, mình cảm thấy nó cứ buồn thảm thế nào ấy. Giờ thì mình bất chấp rồi, bởi vì mình nghĩ thôi thì cũng đã viết, để nó trong bóng tối lâu ngày thì khổ thân nó quá, hãy cho nó một danh phận :))
Enjoy it 😊

 

SOLITAIRE – CHAMSEOB, GUANHO.

Cậu biết không? Sự dửng dưng nhạt thếch của cậu làm tôi thấy cô độc trong chính chuyện tình của chúng mình.

by Febpish. completed.

ChamSeob, GuanHo, SamHoon.

MỤC LỤC:

#1.        #2.       #3.        #4.

#5.      #6.        #7.      #8.        #9.       #10.

#11.       #12.      #13.       #14.      #15.     #16.      #17.      

    #18.      #19.      #20.      #21.       #22.      #23.       #24.        #25.      

#26     #27.     #28.      #29.      #30.      #31.       #32.       #33.     #34.     #35.

NGOẠI TRUYỆN: 

SAMHOON.

#1.1.        #1.2.       #2.     #3.

END.

 

 

 

 

 

 

 

NEVER FAR AWAY – CHAMSEOB.

Chuyện Ahn Hyungseob thích Park Woojin, cả thế giới này đều biết. 

Cậu trai nhỏ nhắn trắng trẻo đã bám theo Woojin từ khi mới học cấp ba, cho đến tận lúc hai người lên đại học và thậm chí là đến tận khi ra trường. Một quãng thời gian nếu nói ra thì rất dài, mười năm, nhưng mà Hyungseob thì thấy bình thường.

“Nè, em có mệt không Seob?”

“Mệt gì ạ? Bây giờ mới có ba giờ chiều thôi mà anh?”

“Anh đang nói em theo đuổi thằng Woojin có mệt chưa?” Donghyun thở dài, chẳng biết nên gọi đây là nghị lực hay là ngu ngốc nữa.

“Em không có mệt. Em thích Woojin thì theo đuổi cậu ấy là niềm vui của em, sao em phải mệt?”

Donghyun thực ra không thích nhìn Hyungseob mỗi lúc cậu nhìn Woojin, vì cứ thấy bất lực thế nào. Không thích làm thằng bé đau lòng nhưng cũng không biết làm sao. Donghyun còn nghĩ quẩn, nếu cứ tiếp tục thế này, cái viễn cảnh Park Woojin lên xe hoa, còn nó thì sống cô độc cả đời sẽ thành sự thật mất.

Bọn họ quen nhau học chung đại học. Lúc đó Hyungseob đã bám Woojin được bốn năm rồi. Buổi chiều hôm ấy, trong phòng của câu lạc bộ nhảy, khi Donghyun đang đưa nước cho Youngmin thì bất chợt nhìn ra cửa, thấy cậu bé ấy. Lúc đó cũng đã sắp ngả hoàng hôn, nắng tàn héo hắt, vậy mà nụ cười ấy sáng bừng như một tia nắng mai rực rỡ nhất, đẹp đẽ nhất:

“Woojinie, tớ mang nước cho cậu!”
Woojin là một anh chàng mặt than – ít nhất ra thì đấy là ấn tượng đầu tiên của mọi người về cậu ta. Woojin nhảy rất đẹp, học hành cũng khá, lại đẹp trai, trong cái khoa Đạo diễn đó chẳng ai là không biết cậu ta cả. Và cũng chẳng ai là không biết, Ahn Hyungseob chính là cái đuôi không thể cắt bỏ của cậu ta.

“Bồ đến rồi kìa.” Ong Seongwoo huých huých vai Woojin, liếc ra cửa đầy ẩn ý. 
Park Woojin đột nhiên có vẻ hơi ngượng nghịu..

“Lần sau cậu đừng đến đây nữa. Mọi người sẽ bàn tán đấy.” Cầm lấy chai nước trong tay Hyungseob và tu một hơi, Woojin dừng lại, nói nhanh.

“Tớ biết rồi.” Ahn Hyungseob phụng phịu, tuy nhiên, hai hôm sau cậu ta lại tung tăng đến phòng câu lạc bộ nhảy, vì sao, vì cậu đã ghi danh làm thành viên câu lạc bộ, quyết dính đến cùng.
.
.
.
Nghĩ lại làm Donghyun thấy hơi bồi hồi. Thực ra bằng ấy năm trôi qua, ai cũng biết Ahn Hyungseob nghĩ gì, cơ mà lại chẳng biết Park Woojin ra sao. Cậu ta hoàn toàn không biểu lộ bất cứ một thái độ nào quá rõ ràng, cứ như vậy mà thản nhiên tiếp nhận tất cả mọi tình cảm của Ahn Hyungseob. Người ngoài như Donghyun luôn nghĩ, giả sử một ngày Hyungseob chán nản chùn bước, liệu có phải mọi thứ sẽ kết thúc?

“Nè, Jisung đâu rồi?” Youngmin dáo dác nhìn quanh văn phòng. Hyungseob rời mắt khỏi màn hình máy tính, đáp lại anh:

“Ảnh xin nghỉ phép, con gái ảnh ốm. Có chuyện gì hả anh?”

“À, vụ đi thị sát ở Gyeongju đó. Cái cậu này thật là…”

“Có phải là dự án phim của bọn em không? Nếu vậy thì để em đi cũng được. Dù sao thì em cũng là PD mà.” Hyungseob cười hiền lành.

“Nếu vậy thì phải thu xếp đi luôn đi đó.”

“Vâng, em đi giờ đây.”

Hyungseob sắp xếp tất cả đồ đạc, rồi khoác balo rời đi. Đột nhiên, tiếng Youngmin gọi giật lại:

“Seob!”

“Vâng?”

“Không có gì. Đi cẩn thận.”
.
.
.
Woojin đã mơ một giấc mơ.
Trong giấc mơ ấy, Ahn Hyungseob không còn cười nữa. Cậu ấy cũng không ríu rít líu lo nữa.

Cả giấc mơ là một khoảng im lặng, lặng đến mức cho dù Woojin có nói to bao nhiêu, cũng không có một tiếng vọng lại.

Bản nhạc chuông quen thuộc kéo Woojin ra khỏi giấc mơ kì lạ. Áp điện thoại lên tai, chưa kịp cất giọng đã nghe thấy tiếng Youngmin:

“Woojin! Mau đến đài truyền hình!”
.
Cậu rất thong thả.
Bây giờ là mười một giờ đêm. Mà giờ này thì có việc vẫn chưa được coi là quan trọng. Thế nên Woojin lái xe rất chậm, còn dừng lại mua một lon cà phê rồi mới đủng đỉnh bước vào văn phòng.

“Có chuyện gì đấy ạ?”

“Gyeongju có động đất rồi.” Sắc mặt Youngmin rất nghiêm trọng, cảm giác như chỉ cần đụng vào đó, nó cũng sẽ vụn vỡ. Trái lại, Woojin vẫn rất dửng dưng:

“Thì sao ạ? Đó là việc của bên ban khí tượng cơ mà anh?”

“Hyungseob đang ở đó. Nó vừa mới đi lúc trưa nay.”

Lon cà phê trên tay Woojin rơi xuống sàn kêu chát chúa, chất lỏng màu nâu bò loang lổ khắp các viên gạch.
.
.
.
Hyungseob vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ. Cậu cũng không rõ là dài hay ngắn, chỉ biết rằng bây giờ chiếc xe buýt mà cậu ngồi đang nằm nghiêng, và rơi rớt ở khu vực nào không biết. Người phụ nữ ngồi cạnh cậu lúc nãy gương mặt đầy vết máu, đôi mắt nhắm nghiền. Hyungseob sờ lên mặt mình, khi bỏ tay ra thì bật cười khô khốc, quái lạ, rõ ràng chỉ đưa hai ngón tay lên mặt, sao cả bàn tay lại đầy máu?

Cậu lại nhớ đến Woojin.

Giờ này Woojin đang làm gì? Đang ngủ? Đang làm việc? Hay đang ở bên một ai đó? Hyungseob không biết, và tự cậu cũng thấy không muốn biết. Đã có một vài lúc cậu cảm thấy rất mệt mỏi, rất muốn buông tay, nhưng lại làm không được, hết lần này đến lần khác đi theo Woojin. Chỉ cần Woojin không tỏ ra chán ghét, cậu sẽ vẫn nuôi hi vọng. Mầm hi vọng của Hyungseob mọc rễ đâm chồi đã mười năm nay, sắp thành cây cổ thụ rồi.

Thế mà vẫn chưa đơm hoa kết quả.
Trước lúc lịm đi, Hyungseob nghĩ, hay là dừng lại?

Mười năm, bảo không mệt ư? Giả dối.
.
.
.
Woojin tông cửa vào phòng bệnh. Hyungseob đã tỉnh, đang quay mặt ra nhìn cảnh vật ngoài khung cửa sổ. Ánh nắng hắt làm mờ nhòa hết cả gương mặt của cậu, khiến Woojin đột nhiên bối rối cực kì, không biết mình có nên phá vỡ sự im lặng này không?

“Seob à…”

“Ồ, Woojin. Cậu đến rồi đấy à, mời ngồi.”

“Cậu…không sao chứ? Có cần gì bây giờ không? Có uống thuốc hay ăn gì chưa?” Mọi câu hỏi đột nhiên trở nên khách sáo, lần đầu tiên Woojin không biết nên làm gì cho phải.

“Không có gì. Tớ ổn hết rồi. Anh Donghyun đã lo xong cho tớ rồi.”

“Tớ…”

“Woojin nếu đang bận thì đi về đi, dự án phim khởi động rồi mà. Làm việc chăm chỉ nhé.”

“Ừ… Vậy tớ đi về đây. Cậu nhớ giữ gìn sức khỏe nhé.”

“Cảm ơn Woojin. À mà…” Hyungseob mỉm cười, và đột nhiên Woojin cảm thấy bất an. “Cảm ơn cậu…vì mười năm qua đã chịu đựng một cái đuôi là tớ. Tớ đã cảm thấy rất hạnh phúc, rất biết ơn cậu.”

“Tại sao tự nhiên lại…”

“Tớ cũng muốn xin lỗi cậu, Woojin. Chắc hẳn cậu đã rất khó chịu vì tớ. Tớ sai rồi. Từ nay trở đi, tớ sẽ không bao giờ làm vậy nữa.
Tớ sẽ không bao giờ bám theo cậu nữa.”

Trong phút chốc, trái tim của Park Woojin như bị xé làm đôi.

Hyungseob lúc nào cũng cười rất tươi, cười khoe hàm răng trắng muốt, cười đến không thấy tổ quốc. Cơ mà nụ cười này, vốn dĩ Woojin không quen.
Hoặc có thể, Woojin đã đánh mất nụ cười của Ahn Hyungseob rồi.

“Nè Seob, tại sao cậu lại…”

“Tớ nói thật đó. Thôi cậu về đi, tớ tự dưng thấy mệt rồi.” Hyungseob cười nhạt nhẽo, rồi lập tức nằm xuống trùm chăn lên.
.
.
.
Hai ba tuần trôi qua, Youngmin cũng hết chịu nổi.

“Ê nè tụi bay có gì vậy hả? Tại sao lại bơ nhau như chưa từng tồn tại thế?”

Hyungseob xuất viện đi làm cũng là lúc chiến tranh lạnh bắt đầu. Và câu chuyện bây giờ cứ như xoay vòng một trăm tám mươi độ vậy. Vẫn là Ahn Hyungseob bên cạnh Park Woojin, nhưng đã là một tình huống khác:

“Nè Seob…”

“Ê nè Euiwoong ơi kịch bản chỗ này quá lố à nha, mau mau sửa đi. Còn đứng đực ra đấy làm gì, nào để anh hộ tống chú về tận văn phòng nhé nào nào nào…”

Park Woojin đứng đực ra đấy, tay lạnh ngắt giữa khoảng không.

Một lần khác, khi Hyungseob đang đứng một mình ngắm nhìn ánh mặt trời đỏ rực qua tường kính, tay cầm một cốc cafe, Woojin tim đập bang bang trong lồng ngực với những cảm xúc không thể gọi tên, không nhịn được mà đến gần cậu. Hyungseob thấy Woojin thì cười một cái, cậu thở dài, đang định bắt chuyện thì đột nhiên Hyungseob rút điện thoại ra:

“Anh Jisung? À thế à em biết rồi em đến ngay đây.”

Rồi co giò chạy thẳng, để mình Park Woojin trợn mắt đứng nhìn cậu càng ngày càng xa.

Lại một lần khác, khi mà Donghyun vấp phải chân chống camera, ngã nhào ra đất. Youngmin vội vã sốt sắng bế người yêu lên, định chạy đi lấy thuốc. Park Woojin lúc ấy đang mon men tiếp cận Hyungseob:

“Seob ơi…”

“Trời ơi Donghyun hyung! Anh bế anh ấy, em đi lấy thuốc!” rồi lập tức chạy về hướng ngược lại với Park Woojin.

Pặp!

Woojin giữ tay Hyungseob, đôi mắt ẩn ẩn sự tức giận. Quay sang ra hiệu cho Youngmin cứ đi đi, cậu quay lại nhìn thẳng vào Ahn Hyungseob, giọng trầm đục:

“Nói cho tớ biết cậu đang làm cái gì.”

“Tớ có làm gì đâu?”

“Cậu đang tránh mặt tớ.”

“Tớ đã nói rồi mà, tớ không muốn làm phiền cậu nữa.” Hyungseob ảo não nói. “Tớ nói được làm được, cậu yên tâm.”

“Đồ ngốc! Ai nói với cậu là tớ phiền? Tớ đã mở miệng nói câu nào phiền chưa?”

“Không phải sao? Chính tớ cũng tự thấy mình phiền nữa là. Lúc ở trong xe, lúc động đất ấy, tớ đã nghĩ hay là mình chết quách đi. Cho cậu rảnh nợ. Mười năm nay lúc nào xung quanh cậu cũng có tớ. Vì tớ thích cậu nên lúc nào cậu cũng trong tầm mắt làm tớ thấy vui, nhưng đổi lại thì chắc cậu phải bí bức ngột ngạt lắm. Woojin à… Bây giờ cậu không cần phải phiền lòng nữa đâu…tớ…”

Hyungseob im bặt, ánh mắt hướng sang phía khác. Trong phút chốc, Woojin như thấy giấc mơ của mình hôm nào đã thành sự thật.

“Đồ ngốc.
Ai bảo cậu là tớ thấy phiền?
Ai bảo cậu là tớ bí bức ngột ngạt?
Ai bảo cậu là tớ…không thích cậu?”

Woojin đột nhiên trở nên ngượng ngùng. Đôi má của cậu hồng lên như hai quả đào chín mọng, mắt cậu rũ xuống nhìn thẳng vào mắt Hyungseob:

“Tớ xin lỗi, có lẽ tại vì không bao giờ tớ bày tỏ cảm xúc cho cậu thấy, nên cậu mới cảm thấy như vậy. Tất cả là tại tớ. Seobie à, không phải tớ chán ghét cậu hay thấy cậu phiền hay gì đó đâu, tớ rất vui.”

“Được một người mình thầm mến bám dính, tớ vui còn không hết, sao lại phiền?”

“Seobie à, cậu đừng thế nữa nhé. Một tháng nay tớ chịu không nổi luôn rồi. Tớ chẳng hiểu tại sao tự dưng cậu lại như thế luôn…Tớ hoang mang lắm ấy. Từ giờ tớ sẽ cố gắng thể hiện cảm xúc của mình nha, cậu… cậu đừng…
Đừng bỏ rơi tớ.”

Hyungseob ngỡ ngàng.

Woojin cúi gằm mặt xuống, tay vẫn giữ chặt tay Hyungseob không rời.

Qua một lúc, Woojin thấy nụ cười sượt qua của Hyungseob, rồi chưa kịp định thần, đã bị cậu ấy kéo đầu xuống ôm.

“Đồ ngốc.”

Woojin mỉm cười, vòng tay ôm lấy Hyungseob.

Cậu mới là đồ ngốc. Cậu nghĩ tớ ngốc hay sao, mà được một ánh mắt lấp lánh chân tình như thế theo đuổi suốt bao lâu lại không động lòng?
End.

 

SCIENCE – #6.

13. Chuyện của một “ông mai”.

Tôi rất thích ghép đôi. Nói chung chỉ cần trong đám bạn có hai người nào đó trông có vẻ hợp nhau, tôi sẽ ngay lập tức gán ghép nhiệt tình.

Cái thời Jonghyun còn độc thân, tôi đã từng giới thiệu cho nó cả trai lẫn gái. Một trong số đấy là Hyungseob, cậu nhóc xinh trai đang học năm cuối Đại học, vừa mới vào thực tập ở văn phòng chúng tôi không lâu.

Hyungseob cũng đồng ý cùng tôi đi gặp Jonghyun. Jonghyun bảo tôi là nó ngại lắm, nó dẫn theo người nữa đi có được không. Tôi đồng ý, càng đông càng vui.

Jonghyun dắt theo Park Woojin, một đồng nghiệp của nó. Woojin cũng năm tư như Hyungseob nhưng không cần thực tập mà đã là nhân viên chính thức của công ty Jonghyun rồi. Bốn người chúng tôi ngồi trong quán cafe trò chuyện với nhau rất vui vẻ.

Không, thực ra chỉ mình tôi cố gắng làm cho cuộc trò chuyện vui vẻ, vì Kim Jonghyun cù lần đã dẫn theo một tên mặt than.

“Bao giờ Hyungseob ra trường? Có dự định gì chưa?”

“Tháng mười này em nhận bằng. Nếu như may mắn thì sau thực tập sẽ làm ở văn phòng của anh Seongwoo luôn.”

“Giỏi quá.” Jonghyun cười, khen. Tôi hài lòng nhìn nó, tưởng nó định nói thêm cái gì, ai dè nó im bặt, tụt hết cả cảm xúc. Phải tiếp tục khen con nhà người ta đi chứ! Thằng bé trắng trẻo đẹp trai thế kia! Lại còn ngoan ngoãn! Còn giỏi!

“Đâu ạ. Chỉ là thực tập thôi mà.” Hyungseob cười ngại ngùng, đưa tay lên gãi đầu. Nắng ngoài cửa sổ hắt vào, nhảy múa trên tóc thằng bé, đến tôi nhìn cũng động lòng. “Woojin mới giỏi kìa. Cậu ấy chưa gì đã làm nhân viên chính thức rồi.”

“Cảm ơn.”

Woojin gật đầu, rồi cúi xuống uống tiếp cốc expresso đắng nghét đầy ngang một cốc double expresso. Vừa nãy Ahn Hyungseob cậu bé ngây thơ của tôi đã không ngần ngại gọi một cốc expresso “thử cho biết”, mới nhấp vào đầu môi đã ngay lập tức quơ vội ly nước lọc trên bàn tu hết sạch. Park Woojin lầm lì vẫy cô phục vụ gọi cho nó một cốc chocolate đá xay to bự, còn mình thì dồn hai vào một, tự uống hết sạch.

Kết thúc buổi hẹn hò chỉ có mình tôi là hào hứng và cuối cùng chỉ mình tôi bực dọc ấy, tôi trở về nhà kể cho Daniel nghe. Tôi than thở với hắn rằng mình đã làm chuyện thật vô ích. Hắn cười cười:

“Anh cứ chờ mà xem, không vô ích đâu.”

“Thật?”

Vì hắn khẳng định chắc nịch với tôi như thế, đến cơ quan tôi cũng tự nhiên săn đón Hyungseob hơn hẳn. Nó sắp thành “bạn dâu” của tôi mà. Hyungseob dạo này cũng có vẻ khác khác, thỉnh thoảng hay nhìn điện thoại cười vu vơ.

Đến khi thằng bé tốt nghiệp đại học thì mời tôi và Jonghyun đi ăn. Tôi hí hửng tưởng mình đã làm ông mai thành công, tự đắc khoe với Daniel. Hắn lắc đầu cười cười, búng trán tôi một cái:

“Anh còn non và xanh lắm!”

Hừ, cậu thì chín già với ai?

Tôi đến nhà hàng với tâm trạng vừa hạnh phúc vừa mãn nguyện. Nhưng rồi khi đến bàn, ngồi xuống chỗ còn trống, tôi ngơ ngác:

“Sao…sao Jonghyun mày lại ngồi cạnh tao? Mày phải ngồi bên kia chứ?”

“Mày ẩm IC à thằng dở này? Tao ngồi bên kia để mà chia uyên rẽ thúy à?”

Tôi trố mắt nhìn cả ba người còn lại.

Hyungseob cười bẽn lẽn, nhìn sang Woojin rồi lại nhìn tôi:

“Nhờ anh Seongwoo và anh Jonghyun em và cậu ấy mới tìm thấy nhau. Hôm nay tròn nửa năm yêu nhau, cũng mừng em vừa tốt nghiệp, bọn em mời hai người một bữa coi như cảm ơn!”

Tôi cười méo xệch. Hóa ra Kang Daniel nói đúng. Đúng là tôi đã làm ông mai thật, mỗi tội lộn người…

14.
Trời thực sự rất lạnh. Và ẩm ướt. Bảy giờ sáng rồi mà vẫn cứ âm u mờ mịt. Tôi cuộn tròn trong chăn ngủ say như chết, dễ gì mới được một ngày chủ nhật nghỉ ở nhà. Đưa tay qua bên cạnh, tôi thấy mình như là quờ trúng tay hắn vừa giống như chưa chạm tay vào được người hắn. Mấy lần như thế tôi đâm bực, mở mắt ra. Daniel đang đứng bên giường chìa tay ra với tôi, cười tươi như nắng.

“Anh có muốn đi xem phim không?”

Là Giao ước chết.

Đến lúc tôi nhìn thấy tấm vé trên tay Daniel, tôi biết đời mình thế là xong rồi. Hắn bằng mọi cách kéo tôi đang ôm rịt lấy cánh cửa không chịu vào, từ dỗ dành đến đe doạ bạo lực tôi vẫn không chùn bước:

“Anh sẽ kiện em, Kang Daniel! Em đang xâm phạm quyền con người của anh!”

“Phim thôi mà, vào xem thôi. Em thề là không đáng sợ tí nào, mà nếu có sợ thì em bịt mắt giúp anh, nhé?”

“Không! Anh về nhà, anh phải về nhà! Kang Daniel, tôi không muốn xem!!”
.
.
“Ong Seongwoo? Sao lại ra toà?” Thẩm phán Yoon trố mắt nhìn. Tôi vô cảm lườm lại hắn một phát.

“Kang Daniel? Cậu bị Ong Seongwoo kiện ra toà?” Nhìn sang bên kia, mắt hắn còn trợn to hơn nữa. Kang Daniel vô cảm lườm Yoon Jisung một phát, cáu kỉnh:

“Xử đi cho em còn về nhà.”

“Xử gì nữa đm. Cả hai cút về cho tôi, chuyện trong nhà đóng cửa bảo nhau chứ lôi nhau ra toà thế này à?”

“Chỉ là đi xem phim thôi mà!”

“Anh không muốn!”

Kang Daniel thở dài, bước sang chỗ tôi, rồi choàng tay qua ôm tôi vào lòng. Tôi đang xù lông như một con mèo cáu bẳn lập tức mềm nhũn như nước.

“Được rồi. Không ép anh. Muốn sửa cho anh đỡ sợ mà khó quá…”

Rồi hắn dắt tay tôi đi ra ngoài, để lại Yoon Jisung ngồi ngẩn ngơ. Anh chép miệng:

“Chưa bao giờ có cái vụ kiện nào như thế này!”

Rồi như chợt nhớ ra gì đó, anh gọi với ra:

“Ê Ong Seongwoo viết đơn bãi nại đi không Kang Daniel vào tù vì tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác bây giờ! Chẳng hiểu sao khởi kiện chồng tội ấy vì ép đi xem phim luôn…”
End #6

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI. – #25 (END).

Tết năm ấy về quê là một trận chiến đến tơi tả cả người.

Seongwoo ban đầu đã định book vé tàu, nhưng nghĩ lại thấy sờ sợ cái cảnh người chen kẻ lấn, rồi thì vạ vật, rồi thì trộm cướp. Đi xe khách thì chắc là nhét chẳng khác đếch gì cái xe bus giờ cao điểm, không ngộp chết thì thôi chứ còn mảnh thịt nào mà về nhà.

Đang mông lung thì Minhyun rich kid gọi điện sang bảo, thuê hẳn một cái xe taxi bảy chỗ lèo lái nhau về đi? Seongwoo thộn mặt, ủa có mỗi tao với hai đứa mày với thằng Daehwi, chi lắm? Minhyun cười nhạt khinh bỉ:

“Mày ngẫn vãi Ong Seongwoo. Thằng Samuel cũng về nữa mày! Ông Jisung thấy tao bảo là thuê xe cũng kêu cho anh về ké! Còn một chỗ thì thôi chất đồ cho thoải mái cũng được. Thế nhé, tao cúp máy đây, canh sôi rồi mà Jonghyun đi học cũng sắp về rồi.”

Seongwoo tắt máy, mặt vẫn nghệt cả ra.

Thực tình thì anh đang suy nghĩ đấy chứ. Hôm ấy về chẳng tắc phát điên lại còn thuê thêm xe để mà góp phần làm cho con đường về nhà càng xa vời càng đau khổ à? Nhưng nghĩ sao thì nghĩ chứ đằng nào cũng tắc thì anh thà ngồi trong xe taxi rộng rãi thoải mái mà tắc còn hơn là chen trong xe ép mỡ kia, còn chưa kể có thể bị móc túi hoặc sàm sỡ nữa chứ!

Hôm ấy Seongwoo võ trang đầy đủ từ sạc dự phòng đến bỏng ngô ăn lúc chờ đường tắc. Minhyun coi thường, mày đi xem drama đấy à?

Thế rồi kết quả thì Seongwoo về đến nhà, đẹp trai lai láng, tinh thần sảng khoái thoải mái hát ca, còn thằng Minhyun thì điện thoại đã hết pin từ nửa đường, nửa còn lại của cuộc đời nó chìm trong vật vã:

“Sao Jonghyun không cho tớ mượn sạc hảaa”

“Vì tớ cũng phải chơi.” Jonghyun điềm đạm đáp. Nó nhìn bên ngoài trời đang dần dần tối đến không nhìn rõ mặt người, nhìn những ánh mặt trời đang yếu ớt gần như sắp tắt hẳn kia, thở dài. Bởi vì tắc đến tận chỗ chúng nó nên lái xe thả hết mấy đứa ở giao lộ vành đai, không thể nào đi sâu vào trong phố được. Mà cũng quái lạ, Daniel bảo trong đấy không tắc tí nào luôn, đường hơi đông một chút thôi, sao ngoài này lại sôi động đến thế cơ chứ?

“Cứ đứng ở đấy rồi em ra đón mọi người. Cứ mang đồ theo nhé, lát nữa xách về nhà sau được không?”

Cũng phải đợi gần nửa tiếng mấy đứa kia mới rồng rắn kéo nhau ra. Daniel dựng xe bên vỉa hè rồi tiến đến kéo cái vali cho Seongwoo. Nó nhăn mày cằn nhằn:

“Anh mang cả cái thủ đô về đấy à? Sao mà nặng thế?”

“Có người đòi ăn bưởi ngon nên tôi nhờ bạn cùng lớp về tận quê nó lấy bưởi đặc sản chứ sao.” Seongwoo bình thản đáp. “Bây giờ chê nặng rồi thì thôi tôi tự xách về.”

“Ấy đừng.” Daniel cười giả lả, xán lại gần Seongwoo rồi vòng tay khoác vai anh một cách tự nhiên. “Em ăn hết, bưởi gì cũng ăn, chỉ cần là của Seongwoo thì gì em cũng không chê.”

“Thôi chả dám!”

Trong lúc ấy thì Jinyoung cau mày nhìn Daehwi:

“Ăn mặc thế đấy à?”

“Trong xe ấm nên em mới mặc thế này mà. Với cả em nghĩ xuống một cái là sà vào bàn ăn luôn nên có mang cái gì đâu.”

Daehwi phụng phịu đáp. Nó mặc mỗi cái áo len cổ lọ trắng muốt, không khăn mũ gì nên mặt mũi đã đỏ hết cả lên vì lạnh. Jinyoung lại càng cau mày, nó cởi khăn quàng cổ ra quấn cho Daehwi, vừa lôi từ trong túi ra cái mũ len vừa cằn nhằn anh biết ngay là thế nào cũng vậy mà, xong rồi cảm thấy bản thân võ trang cho thằng kia chưa kỹ, lập tức tháo cái khẩu trang đang kéo xuống dưới cằm ra, đeo cho Daehwi.

Chờ nó võ trang cho em người yêu xong thì mọi người cũng đã lên xe hết cả rồi. Vì đã nói trước với mẹ Jonghyun nên chúng nó có thể về đấy ăn uống luôn. Samuel nhịp nhịp chân, không nhịn được quay ra đằng sau:

“Ê sao Jihoon không ôm eo em? Tí nữa em phóng nhanh là ngã ngửa đấy!”

“Tầm bậy!” Jihoon hét. “Đi xe đạp điện mà cứ làm như tậu xe phân khối lớn phi trên đường cao tốc ấy!”

“Úi giời đôi chim cu!” Woojin từ đợt thấy Jihoon viên mãn thì bắt đầu có thói quen thích trêu xéo đá đểu, bởi vì thằng Jihoon bình thường mạnh miệng chứ nhắc đến Samuel một cái là xịt khói ngay. Woojin cười đắc thắng khi thấy mặt Jihoon bắt đầu phớt hồng. Samuel hất hất mặt:

“Ơ thế tay anh Hyungseob đang đút túi áo của em ạ?”

“Anh…” Hyungseob trợn mắt rụt tay về. Woojin lúc nãy kêu áo bự thế này còn khăn khố các kiểu chẳng ai để ý đến tay Hyungseob đang để trong túi tớ đâu, nên nó mới yên tâm thân mật như thế đấy chứ! Mất mặt quá!

Woojin lườm Samuel cháy cả mặt. Samuel chỉ giơ tay lên: “Một đều mà anh!”

.

.

Sau khi ăn xong, chúng nó dắt díu nhau ra một góc bờ sông. Chỗ này hơi tối và khuất nên cũng chẳng có mấy người ra đây xem pháo hoa – mọi người thường sẽ tập trung ở quảng trường nhà văn hóa thành phố kia. Nhưng đứng ở đây nhìn khá rõ, lại còn yên tĩnh nên thổ địa mới nổi của nơi này – Park Woojin – đề nghị cùng ra đây. Dù sao chăng nữa thì chúng nó cũng đã mang theo một hộp pháo bông bự chảng rồi.

Đứng trên bờ đê lộng gió lạnh, Seongwoo đút tay vào túi áo khoác, mỉm cười. Mới chỉ có một năm trôi qua thôi mà anh cảm thấy đã có rất nhiều thứ thay đổi, rất nhiều những điều đặc biệt đã xảy ra. Không chỉ với anh mà còn với tất cả nữa.

Seongwoo chợt nghĩ nếu như Minhyun thích Jonghyun mà mặc xác nó lên thủ đô học hành phát triển thì sao? Nếu như Jihoon không thích Samuel thì sao? Nếu Woojin không chuyển từ vùng biển về đây, liệu bây giờ anh có quen Ahn Hyungseob? Daehwi mà tiếp tục học cấp 3 ở đây thì liệu Jinyoung có sốt sắng tỏ tình với nó không?

Và nếu như không có Daniel thì anh có thể trải nghiệm nhiều kỉ niệm đặc biệt như thế không?

“Ê ONG SEONGWOO!” Tiếng Minhyun từ đằng xa vọng đến. Tự lúc nào tay nó đã cầm theo một cây pháo bông sáng trưng, lấp lánh lách tách như một ngôi sao gần. Không chỉ Minhyun mà còn mấy đứa kia cũng đã bắt đầu lục tục châm châm đốt đốt. Thằng Woojin một tay đốt đến mười cây pháo rồi chia cho Hyungseob một nửa, nhưng chưa kịp đưa thì đã bị Daniel cướp mất. Cầm cây pháo đang cháy sáng lung linh đưa lên vẫy vẫy, Daniel cười:

“Seongwoo! Lại đây đi! Còn 1 phút nữa!”

Seongwoo mỉm cười, chạy lại chỗ Daniel. Gió lạnh táp vào gương mặt của anh, thổi cay mắt Seongwoo, nhưng mà hình ảnh Kang Daniel cười tít cả mắt, sáng hơn cả cây pháo bông kia thì càng ngày càng gần.

Woojin đứng ở cách đấy một đoạn đã bắt đầu nhìn đồng hồ:

10..

9…

8…

7…

Seongwoo thở hồng hộc dừng lại trước mặt Daniel. Từ nãy giờ Daniel vẫn cười, vẫn đứng đó. Cây pháo trên tay nó đã sáng gần hết.

6…

5…

4…

Daniel vứt cây pháo rơi xuống nền đất, rồi tiến lên một bước ôm lấy Seongwoo vào lòng. Seongwoo cũng vòng tay ôm lấy Daniel. Thật chặt.

3…

2…

1…

Tiếng pháo bắn phụt lên làm sáng lên cả một góc trời, nhuộm đầy màu sắc cả một góc sông chúng nó đang đứng.

“CHÚC MỪNG NĂM MỚI!”

.

.

Seongwoo là một tên ất ơ, thích ăn thích chơi thích ngủ. Nhưng cuối cùng thì cũng phải nhận ra cứ như thế cả đời cũng chẳng được. Mà thật ra, Seongwoo cũng chỉ ất ơ như thế từ cái ngày có người nào đó đi Canada, mà bặt vô âm tín chẳng biết bao giờ về.

Daniel là đồ bỉ ổi lưu manh, suốt ngày đi trêu con gái nhà lành. Nhưng mà thật ra Seongwoo cũng biết, thằng nhóc ấy đang cố tình làm thế cho mình xem thôi.

Nhưng mà dù như thế, thì cuối cùng cũng về với nhau rồi.

END.

Vài lời: Cảm ơn tất cả mọi người đã theo dõi và ủng hộ mình cùng câu chuyện nhạt nhẽo thiếu muối này =))) Mặc dù cũng không phải là thời gian dài nhưng mà tôi thật sự rất cảm ơn mọi người luôn ^^. Có những người đã ủng hộ tôi từ những ngày đầu, có những người sau này mới biết đến, nhưng tôi đều nhớ hết ^^ Special thanks to u ❤

Viết chap cuối tôi cứ nghĩ đến cái cảnh tổ chức sinh nhật cho anh Ong và anh Hoàng trong Beautiful ạ hư hư mai ra MV rồi chị em phải cùng tôi cày tới bến đấy nhé!!

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #24.

Hôm ấy là một ngày như bao ngày khác, Daniel đi học muộn – bởi vì không phải nó đi từ nhà đến trường mà đi từ bên xe đến trường – và dù chỉ muộn có 2 phút thôi nhưng Seonho sao đỏ thà chết không tha, bắt Daniel lên phòng hội đồng làm kiểm điểm. Đến khi nó nhìn thấy phía sau Daniel thập thò lấp ló quả đầu quen quen mới ớ người:

“Samuel? Chuyển trường à?”

“Con gà thối mày dẩm hở sao tao lại chuyển trường vào đầu năm học được cơ chứ? Tao là về đây chơi hiểu chưa?”

“À…chơi…chơi~” Mặt Seonho bỗng chốc trở nên gian xảo, nó hấp háy mắt nhìn Samuel đến sởn cả da gà. “Mày chơi thì đợi tan học rồi vào, bây giờ mày có còn là học sinh của cái trường này nữa đâu!”

Daniel thấy con gà kia có vẻ đang phân tâm vào Samuel, đã định vác cặp đi thẳng thì cổ áo bị túm lại. Nụ cười của thằng Seonho như ánh nắng mai, chọc mù mắt Daniel, còn đâm nát trái tim bộ lòng của nó: ” Còn anh Daniel thì lên văn phòng!” can cái tội rủ người yêu em cúp học đi điện tử!

Daniel thất thểu bước thấp bước cao lên văn phòng, thấp giọng nguyền rủa.

Kuanlin đang ngồi trong lớp hắt xì một cái rõ to.

Chả hiểu thằng Kuanlin hắt xì thì ảnh hưởng gì đến đời Woojin mà nó đang ngủ cũng phải lồm cồm bò dậy.

Thật ra thì cô giáo đang bảo nó lên bảng cân bằng phương trình hoá học.Thằng Woojin đau khổ bước lên, đau khổ viết H2O + CO2 => HOCO22 rồi thất thểu đi về trong tiếng đay nghiến của giáo viên dạy Hoá. Jihoon quay xuống châm biếm cười, về nhà chăn bò đi. Woojin vênh mặt:

“Tao chăn thỏ. Còn mày thì đ có con gì mà chăn.”

“Ai bảo tao có S…” Jihoon tí nữa thì buột miệng, nó ngay lập tức phải phanh gấp lại bởi nó không chỉ đang nói to mà còn nói chuyện quan trọng! Thằng Woojin mà biết thì cười nó cả đời!

Thật ra thì nó không sợ kiểu cười của Woojin lắm. Nó sợ Hyungseob hơn. Cái thằng đấy chẳng bao giờ mở miệng nói, nhưng cái ánh mắt đầy ẩn ý cùng nụ cười mỉm tinh tế của nó khiến cho người đối diện ngứa ngáy toàn thân mẹ nó rồi, nhột không để đâu cho hết!

.

.

Điều an ủi nhất ngày hôm nay của chúng nó là được nghỉ buổi chiều, vì thế sau khi lê lết xong năm tiết dài lê thê, Woojin lập tức gọi hội của nó – dĩ nhiên là bao gồm l Kuanlin – đi đánh LOL. Thằng Kuanlin thấy chết không sờn, em người yêu đứng canh cửa trước thì nó ném cặp nhảy qua cửa sau, chứ nếu gặp ẻm ở cổng thì lại chẳng bị lôi đi ăn xôi xíu miến trộn cơm rang gà rán ngay, còn thì giờ nào mà đi chiến đấu nữa?

Woojin và Jihoon thì không phải sợ bố con thằng nào cả – vì Hyungseob chẳng quản gì chuyện thằng kia chơi game hết, cả tuần học mới có một buổi như thế này mà. Đang bá cổ nhau đi nghênh ngang giữa sân trường, Jihoon vấp chân tí nữa kéo cả lũ kia ngã cái rầm.

“Ê mày làm sao thế?”

“Sam…Samuel…” Mắt Jihoon nhìn thẳng về phía trước, miệng mấp máy mãi mà không thể nào ngậm vào được. Woojin sốt ruột:

“Sam xiếc cái gì! Đờ mờ hóa ra mày vẫn chưa khỏi bệnh à? Còn mơ thấy nó giữa ban ngày….hay là cả trong mơ mày vẫn còn thức đấy?” Nó vừa nói rồi vừa quay đầu nhìn theo hướng thằng kia đang nhìn, rồi miệng cũng há suýt rớt cả hàm:

“Vãi!!”

“Em chào anh Woojin.” Samuel thật bằng xương bằng thịt đang ở đây. Trông nó có hơi tã một tí vì phải lang thang cả một buổi sáng, tuy nhiên vẫn đẹp giai ngon nghẻ lắm. Tuy nhiên nó chào Woojin hình thức thế thôi chứ nãy giờ mắt nó vẫn dán chặt vào cái mặt bự của  Jihoon có rời ra giây nào đâu.

“Anh vừa học xong mệt lắm đúng không? Em mua trà sữa này, trà sữa nhài trân châu trắng mà anh thích đấy!”

“Ơ…ơ…cảm ơn…”

Jihoon vẫn đang trong trạng thái loading, vì quả thật nó không thể ngờ được Samuel lại lặn lội về đây như thế này. Lòng nó thì cũng ngọt ngào phết đấy, vì từ đầu nó cứ xác định đây là mối tình điện thoại facebook, yêu nhau mà chẳng được nhìn thấy mặt nhau cơ. Nhưng Samuel về đây như thế này làm Jihoon thấy cảm động lắm.

Thằng Woojin sáng trưng như mặt trời ban trưa đã bị Hyungseob lôi đi tự lúc nào, chỉ còn hai đứa chúng nó đứng ngượng ngùng nhìn nhau mãi. Nắng vẫn nhuộm vàng sân trường, mùa hè vẫn chưa qua, thu cũng chưa tới, thế nhưng mà lòng người thì đã thay đổi.

Nếu vào khoảng hai ba tháng trước thì Jihoon sẽ mãi mãi không tin có ngày hôm nay xảy ra, cái ngày mà Samuel vừa tỏ tình với nó tối hôm trước thì sáng nay đã vượt đường xa về đây, đứng trước mặt nó như thế này.

“Em sợ anh nói đồng ý chỉ là nói suông, nên em mới phải đến đây như thế này. Tỏ tình qua điện thoại đúng là vô phép quá, đáng lẽ ra em phải đứng trước mặt anh rồi nói mới phải. Em….”

“Anh thích em, Samuel!” Jihoon nhắm mắt nói nhanh. “Thực ra anh thích em lâu rồi, từ hồi em hay chở anh về nhà. Anh rất thích nụ cười của em, câu chuyện của em, sự chăm chỉ của em,…anh thích hết!”

“Vừa khéo thật đấy, anh Jihoon.” Samuel vẫn cười tươi, nụ cười ấy như hòa cùng với ánh nắng gay gắt, len lỏi qua tán cây xà cừ mà hai đứa đang đứng, đọng lại trong mắt Jihoon một mảnh vàng rực rỡ. “Em cũng thích anh lâu rồi.”

Rồi Samuel đột ngột cúi xuống, đôi môi chạm vào gò má hồng của Jihoon.

.

.

Daniel ngồi cắn hạt dưa trong phòng bảo vệ, tay cầm điện thoại livestream cho hội quán net và anh chàng người yêu khóa trên đang dấm dúi thậm thụt cắm tai nghe trong lớp Hiến pháp, quay sang nói chuyện với bác bảo vệ:

“Bọn trẻ con thời nay manh động thế không biết bác nhỉ!”

End #24.

Tôi có 2 tin, một tin buồn và một tin buồn hơn 🙂

Tin buồn đầu tiên là tôi bận đến không thở nổi – các chị mẹ cũng thấy tốc độ viết chương này của tôi rùa bò đến như thế nào rồi đấy T.T

Chính vì bận như thế, nên tin buồn thứ 2 là chương này là chương áp cuối của truyện rồi. Thực ra tôi viết truyện trong lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, và tôi không thể tin nổi khi có nhiều người để ý đến nó như thế. Tình yêu dành cho trai và sự cổ vũ của các chị mẹ đã giúp tôi tiếp tục viết đấy, cảm ơn mọi người rất nhiều.

Thật ra tôi cũng thấy hơi có lỗi vì không thể chăm chút một cách kĩ càng hơn cho đứa con tinh thần này, nhưng thấy nó dù có khiếm khuyết vẫn được các chị mẹ đón nhận làm tôi rất vui :))) Một lần nữa cảm ơn tất cả mọi người nhé!

Cuối cùng là một chút PR: https://www.wattpad.com/myworks/128080615-ongniel-science

Đây là truyện tôi mới viết, thuộc dạng tổng hợp những mẩu chuyện ngắn – tôi nghĩ cũng có nhiều người viết kiểu này rồi =))) Anw vẫn mong các chị các mẹ đi qua đi lại thả cho ít chú ý =)))

Cảm ơn mọi người nhiều~~

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #23

Seongwoo ra mở cửa, rồi suýt nữa ngã ngửa khi thấy Daniel đội mũ sùm sụp đi vào nhà mình. Anh kêu lên:

“Em vừa đi cướp nhà băng về hay sao mà ăn mặc như thế?”

“Đâu có.” Daniel nhún vai. “Em đi cướp trái tim Ong Seongwoo mà.”

Seongwoo mặt đỏ ké hết cả lên. “Thằng bỉ ổi này! Cứ ăn nói như thế có ngày anh đây nổ tim mà chết thì chú mày rũ tù biết không?”

“Ừ, ngục tù tình yêu.”

Seongwoo câm nín.

Rõ ràng dạo này nó ít tiếp xúc với thằng Minhyun rồi cơ mà? Tại sao lại thành ra như thế này? Seongwoo chợt thấy hơi sởn gai ốc khi nhớ đến hình ảnh thằng Minhyun mỗi ngày làm trứng ốp lết đều cắt thành hình trái tim – mà cái gì không độn được thành hình trái tim thì nó rưới sốt! Thằng Jonghyun cầm cơm đi học đến là muối mặt, chỉ muốn lắc tung hết đống đấy lên cho đỡ ngượng với bạn bè.

Chứ đến củ khoai tây mà cũng gọt thành hình trái tim nữa thì biết làm sao?

Không biết thằng nào lây sến cho Daniel? Seongwoo thầm rủa nó, mày hắt xì hơi một trăm lần đi!

Woojin đang ngồi trong lớp học thêm, hắt xì hơi liên tiếp đến sổ cả nước mũi. Hyungseob ái ngại, chưa vào mùa dị ứng phấn hoa, chưa trở lạnh mà sao Woojin đã khổ thế?

Daniel thấy anh người yêu đang bày bộ mặt kì thị thì nhăn nhở cười, mặt yêu như mặt con cún nhà Seongwoo làm anh không nhịn được xông ra nhéo nhéo. Dạo này Daniel ôn thi đại học nên trông gầy đi nhiều rồi, má không còn phính nữa.

Cơ mà lại đẹp trai ra mới chết dở.

Tay Seongwoo thì cứ nhéo nhéo rồi lại xoa xoa mặt Daniel, còn tay thằng kia thì đã vòng qua eo anh tự lúc nào. Hai đứa cứ đứng đung đưa, đứa bị nhéo cười mà đứa nhéo cũng cười, trông siêu đáng yêu. Vuốt vuốt nắn nắn chán chê mê mỏi, Seongwoo mới chợt nhớ ra:

“Sao hôm nay tự dưng lên?”

“Anh không biết à, nay Quốc tế tỏ tình mà! Em lên đây là để tỏ tình Seongwoo đó!”

“Cảm ơn, nhưng em tỏ tình rồi, anh cũng đồng ý rồi mà.”

“Ơ, không ai tắm hai lần trên một dòng sông mà! Hồi đấy tỏ tình là em của hồi đấy, còn em của bây giờ lại tỏ tình với anh, Ong Seongwoo em yêu anhhhhh!!”

“Thôi im đi sến vãi thấy tôi nổi cả da gà lên rồi không?”

“Hí hí em biết anh thích mà xem mặt anh đỏ lên kìa!”

“Câm đi tôi đuổi ra khỏi nhà giờ!”

“Ơ đừng có vô lí thế mà Seongwoooooo. Ê nè sáng mai em về nên tối nay đi chợ đi chẳng phải khu nhà anh vừa có chợ vừa có siêu thị sao? Em muốn ăn mì xào anh làm mình ăn rau cải nhé đừng ăn rau muống, à em còn muốn ăn nấm kim châm với thịt bò, Seongwoo….”
.
.
.
Trong khi tầng trên đang hạnh phích, tầng dưới Samuel đang siêu trăn trở.

Gửi hay không gửi đây?

Mấy cái cảnh phim mà nó cho là ngu ngốc, toàn ngồi bình luận: “Gửi thì gửi đi có mỗi nhấn nút một cái thôi mà trời ơi mất thời gian qua!”, thì hôm nay chính nó lại rơi vào mới đau.

Thôi, cũng chỉ là một nút bấm thôi mà! Gửi đi!

Anh Jihoon này, 100 ngày nữa là đến Giáng sinh đấy.

Ừ, thì sao? Giáng sinh trên phố chắc vui lắm ha, nhớ chụp ảnh lại cho anh xem nhé.

Jihoon ơi.

Ơi, anh đây?

Samuel hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu gõ, nhưng nó cứ thấy không ổn thì lại xoá, rồi lại gõ lại, rồi lại xoá. Bên kia thằng Jihoon thấy trên iMess cứ hiển thị mãi dòng chữ đang nhập, băn khoăn không rõ Samuel định nói gì mà nhắn lâu thế.

Nó quay lại làm bài tập trong lúc chờ đợi tin nhắn đến. Rồi tiếng báo tin nhắn vang lên, Jihoon mở máy.

Tí nữa thì đánh rơi điện thoại.

Tin nhắn mới đến từ Samuel:

Anh có muốn kỉ niệm 100 ngày yêu nhau với em vào lễ Giáng sinh hay không?

Này, thế này là tỏ tình phỏng?

Samuel tiu nghỉu vì mình gửi tin nhắn đi rõ lâu rồi mà chưa thấy hồi âm. Chữ “seen” làm cho lòng nó sầu thảm không thôi, nè, chẳng lẽ anh Jihoon không thích mình.

Samuel âu sầu, mình đúng là crush người ta không lối thoát.

23:55 ngày hôm ấy, Samuel chán nản vào phòng tắm đánh răng rửa mặt thay pijama đi ngủ. 00:01 ngày hôm sau, điện thoại nó có tin nhắn đến.

Từ Jihoon.

Anh không thích số 100. Mình kỉ niệm 99 ngày được không?

Nếu không phải cả nhà đã đi ngủ hết, Samuel đã hét váng lên rồi. Nó hấp tấp bấm gọi cho Jihoon, nói trong hơi thở gấp gáp:

“Được! Mình kỉ niệm 99 ngày, rồi 999, 99999 cùng nhau em cũng đồng ý!”

Đầu dây bên kia là tiếng Jihoon cười khẽ, đầy trong trẻo, đầy thanh thản và yêu thương.

.

.

Sáng ngày hôm sau, Daniel thức dậy sớm để bắt xe về nhà. Thang máy xuống đến tầng của Samuel, nó thấy quái lạ, sao thằng này lại dậy sớm thế nhỉ? Nó đang ngáp ngắn ngáp dài bước vào thang máy, nhìn thấy Daniel thì cười cười ra chiều bí ẩn.

“Sao thế? Mà sao đi học lại mang mỗi cái balo mỏng lép thế này?”

“Em có đi học đâu, em về quê đấy chứ.” Samuel lặp lại hành động y hệt Daniel hôm qua, xỏ tay túi quần đầu đội mũ lưỡi trai, trông còn nguy hiểm hơn cả Daniel hôm qua.

Kang Daniel – con gấu bự không được ngủ đủ giấc nên não có chút đình trệ, nó lơ mơ ngơ ngác nhìn thằng kia:

“Về quê làm cái gì?”

“Chính thức xác lập mối quan hệ với người yêu!”

Samuel cười tỏa nắng, còn Daniel nhảy dựng, suýt nữa đầu đập vào cái màn hình lớn đằng sau. Nó trộm thở dài một cái, ây, con lợn hồng ấy làm gì có ai theo đuổi, chỉ có chú mày thôi. May mà yêu được nhau thật, không thì Daniel xin giữ bí mật này cho mình đến lúc xuống mồ. Cái tội phá hoại gia cang nhà người ta được Seongwoo liệt vào list tội nặng nhất, không cẩn thận bị bắt quỳ ván giặt chứ đùa à?

Thằng Samuel cũng ngây thơ, nói thế mà cũng bị lừa…

End #23.

Tôi lái được thuyền Samhoon cập bến rồi đấy các chị eiiiiii =)))

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #22.

Đeo bám Seongwoo được một thời gian, cuối cùng Samuel cũng đạt được mục đích của mình.

Thật ra Seongwoo cũng không thích cho đâu, nhưng nghĩ lại thì mấy đứa chúng nó có phải hơi quá đáng không? Đành rằng mối tình này có thể đến rồi đi, có thể Samuel chỉ xúc động là ma quỷ, nhưng mà đấy là chuyện của chúng nó cơ mà? Cả hai đứa đều có quyền tự quyết định cảm xúc của mình chứ những người ngoài như anh, như Daniel hay Minhyun, Woojin,… thì làm được gì cơ chứ?

Với cả Woojin bảo, mỗi khi nhắc đến cái tên ấy, trong vẻ thờ ơ của Jihoon là sự ảm đạm.

Chúng nó cũng chẳng nỡ để Jihoon buồn.

Một buổi chiều nắng, vừa mới lao động xong, đang chiến đấu hết mình vì Tổ quốc bằng cách đạp chết Woojin ở đội đối thủ, chiến sĩ Park Jihoon bỗng hi sinh không lí do.

Chàng chết đứng như Từ Hải, khác mỗi cái Từ Hải chết vì nghìn mũi tên còn chàng là nghìn giọt nước (bẩn).

Ừ thì chúng nó đang chơi bóng nước mà.

Thấy thằng Jihoon tần ngần rõ lâu trước điện thoại, Hyungseob (đã tử trận từ lâu) lò dò đi đến ngó vào xem. Qua cái túi chống nước cũng khiến nó gặp khó khăn, nhưng nhìn kĩ lại thì đấy là dãy số lạ, và dòng tin nhắn:

Anh Jihoon, em là Samuel đây. Dạo này anh vẫn khỏe chứ?

Woojin lóp ngóp bò dậy thò đầu nhìn, rồi chửi thề một cái.

Đcm ông Seongwoo.

Nhưng mà cái nhìn phức tạp trong mắt của Jihoon khiến Woojin cũng chẳng muốn trêu đùa nữa. Giờ ra sao thì ra, nói chung chúng nó cũng chẳng quản được tình cảm của ai. Jihoon thích thì có vô vọng cũng để nó thích, nhìn nó cố tình vui vẻ còn mệt mỏi hơn gấp tỉ.

Nhưng mà Jihoon cũng chẳng trả lời tin nhắn ngay. Trên thực tế thì nó đã lập tức quay lại với trò chơi, hò hét buộc tội đội Woojin ăn gian, chơi đánh lén và đòi được sống lại, sau đó xông vào cãi nhau ỏm tỏi. Tối ấy về đến nhà tắm rửa ăn uống xong cũng 8 giờ bà nó rồi, Jihoon lên học bài một lúc thấy cứ sai sai, cảm giác mình đã quên cái gì đó ấy.

Lúc đấy nó mới giật mình.

Đù, đã trả lời tin nhắn đâu.

Samuel mất gần một ngày trời mới có dũng khí gửi tin nhắn, lại ngồi chờ như thể sắp mọc rêu để Jihoon nhắn lại cho mình. Giờ nó mới biết hoá ra yêu đương là thế này này, phải trăn trở, phải hoang mang, nôn nóng, chứ như nó ngày xưa thì yêu đương cái khỉ khô gì cơ chứ?

Tiếng chuông tin nhắn đến lập tức làm thằng Samuel hồn vía lên thiên đàng. Nó lập tức vồ lấy cái điện thoại, mở ra:

“Ngày 17/8 Viettel khuyến mại 50% giá trị thẻ nạp….”

Ngay sau đó là một tin nhắn:

Samuel à? Anh khỏe, còn em?

Thôi giờ thì nó bay thật rồi.

Hôm ấy là hôm đầu tiên nó ngồi nhắn tin với người khác đến khuya như thế. Đến lúc ngẩng lên nhìn đồng hồ thì đã 1 giờ sáng, Samuel cuống quýt bảo Jihoon đi ngủ sáng hôm sau còn đi học.

Chưa bao giờ nó thức quá 12h đêm, kể cả lúc học bài căng nhất. Tình yêu thật đáng sợ.

Sáng hôm sau vào lớp, Jinyoung nhếch mép cười trông y như mấy nhân vật phản diện trên phim truyền hình 8 giờ tối.

“Đụ, có thằng del có người yêu mà cũng mất ngủ kìa!”

“Mày có rồi còn không mất ngủ, nên chuyện tao không có mà mất ngủ chả có gì đáng nói hết.”

“Tao không mất ngủ vì nhắn tin với em nhà tao tỉnh cả ngủ, mày mất ngủ vì nhắn tin với em nhà mày quên cả ngủ.”

Jinyoung nói xong, cả Woojin lẫn Hyungseob đang nằm vạ vật cũng phải bò dậy cười. Jihoon mặt đỏ ké lên, nhưng nó vẫn vênh mặt:

“Tao không có em nào hết! Mày vừa chửi tao ế xong giờ lại bảo tao có là tđn?”

“Bố bảo mày có em người yêu chắc? Ý bố là em crush!!”

Lần này thì Jihoon tái mặt.

Bae Jinyoung đạt được mục đích, hài lòng nhắn tin với Lee Daehwi đang tắc thở trên xe bus, rồi nằm lăn ra bàn mà ngủ.
.
.
Samuel phơi phới phơi phới, đi vào thang máy huýt sáo như đúng rồi. Cửa thang máy mở ra, nó hớn hở bước vào rồi suýt nữa bắn mẹ ra ngoài:

“Anh anh anh anh anh Daniel!?? Sao anh lại ở đây?”

“Trốn học đi thăm trai.” Daniel trả lời gọn lỏn. Trông nó như kiểu sát nhân chuẩn bị đi hành hung ấy, mũ đen trùm đầu áo đen túi khoác tay xỏ túi quần chân nhịp nhịp mồm huýt sáo. Thế mà bảo vệ chung cư không túm lại ở ngay cửa, cũng thật là thần kì đến vl,

“Chuyện chú mày sao rồi?”

“Cái gì sao ạ?” Samuel lơ ngơ con nai tơ rồi lập tức hiểu ra. “À bọn em vẫn nói chuyện bình thường, không có gì tiến triển.”

“Chúng mày lâu la thế.” Daniel nhếch môi khinh thường. “Phải đến cả tháng rồi ấy chứ.”

“Em cũng biết thế. Nhưng mà anh Jihoon nhắn tin kiểu như đeo mặt nạ phòng bả ấy, chẳng làm được gì cả.”

“Hôm nay là Quốc tế tỏ tình đấy.” Daniel cười tinh quái. “Chú mày thử xem sao.”

“Quốc tế tỏ tình? Vì thế nên anh mới lên đây với anh Seongwoo à? Sến sẩm vãi!”

“Bọn anh yêu nhau thì được quyền sến sẩm.” Daniel vênh mặt, rồi vỗ vỗ vai thằng Samuel ra chiều cảm thông. Một lần bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, anh biết thừa Jihoon đang lo sợ cái gì. Thằng này cũng giống anh Seongwoo hồi trước thôi. “Nhưng mà mày đánh nhanh thắng nhanh nhé, không là mất cơ hội đấy. Mấy thằng lớp anh thích thằng Jihoon, định làm quả cuối trước khi ra trường, mày không nhanh là mất quyền lợi đấy.”

Samuel mặt thộn cả ra, đến lúc nó bước ra khỏi thang máy cũng vẫn đần thối.

Anh Jihoon đẹp trai và đáng yêu thì ai chẳng thích. Nhưng mà anh ấy cứ như tiêm vắc xin phòng bả ấy, thả kiểu gì cũng không dính.

Hỏi sữa đổ vào trà hay trà đổ vào sữa thì bảo anh chỉ uống matcha thôi khỏi đổ qua đổ lại mất công vcl. Hỏi trong mắt em có gì thì kêu đcm thế không phải cái điện thoại có tin nhắn của anh mày đang nhắn đến thì cái gì thôi mày xàm thế anh đi ngủ đây. Bảo em mệt lắm thì kêu thôi đi ngủ mẹ đi anh cũng mệt lắm anh đi ngủ đây. Nói chung xàm xàm ba láp hay tấn công trực diện hay sến sẩm cũng xài qua, đọc nát bí kíp của chị em trên mạng, còn vào group “Thính crush”, mà mãi cũng chưa nên cơm cháo gì.

Nó thì cứ nghĩ thôi từ từ rồi anh Jihoon lên đây, mình cũng lớn rồi thì tính sau.

Mà giờ đếch tính được nữa rồi.

End #22

Thật ra hồi bắt đầu viết tôi cứ viết vậy thôi, chẳng biết đến lúc nào thì dừng cả. Nhưng khi viết đến đây thì tôi nghĩ chắc là nó cũng sẽ end sớm thôi. Dù viết nó trong thời gian ngắn, cũng không chăm chút được tử tế nhưng các chị mẹ quan tâm đến nó như thế tôi cũng mừng lắm, cảm ơn các chị các mẹ các em nhiều 🙂

Anw, hôm trước ai bảo tôi không lái Samhoon về với nhau được ra đây cãi tay đôi =))

 

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #21.

Sớm muộn thì Samuel cũng phát hiện ra Seongwoo ở cùng toà nhà với mình.

Cũng phải, không phát hiện ra thì nó thành thằng mắt lé.

Với cả, Ong Seongwoo đẹp trai lai láng lại cao ráo trắng trẻo, sự tồn tại của anh vô cùng mạnh mẽ, ai mà không để ý cho được cơ chứ.

Samuel phát hiện ra vào một hôm nó trễ học, vội vã chạy hộc bơ ra bấm thang máy, cửa mở ra và trước mắt nó là ông Seongwoo đang đứng dẹo sang một bên, miệng huýt sáo, trông vô cùng lưu manh.

Seongwoo suýt ngã vật ra sàn khi thấy cửa mở và thằng ôn kia bước vào. Mắt Samuel trợn to, còn Seongwoo chẳng biết phải nói sao nữa, ngượng quá đứng gãi cổ.

“Anh ở đây à? Giờ em mới biết!”

“Ừ giờ anh mới biết chú mày ở đây.”

Hết chuyện.

Seongwoo cắm phắt tai nghe ra chiều anh mày bận lắm đừng nói chuyện, Samuel cũng đứng lặng im. Nó cứ lom lom nhìn vào màn hình điện thoại tối thui của Seongwoo, mắt đưa theo từng nhịp lắc điện thoại của anh. Rốt cục Seongwoo cáu:

“Muốn gì nói đê!”

“Em muốn nhìn lockscreen của anh.”

“Có cái gì đâu?” Seongwoo bật màn hình lên. Hình ảnh Daniel hôn mái tóc mềm của Seongwoo dưới ánh nắng hè chả khác gì một bức tranh vẽ, nhưng lại làm Samuel ngẩn người. Nó bướng bỉnh:

“Em muốn xem cái lockscreen cũ cơ!”

“Anh mày để cái này từ hồi tổng kết!”

Seongwoo không nói với nó hình thằng Jihoon ngủ gật đã được anh đặt làm hình nền màn hình chính đâu.

Dù sao cái mặt thất thểu kia cũng làm anh rất hài lòng.

Tối hôm ấy, khi Seongwoo buồn tình bật airdrop lên với chế độ Tất cả mọi người, anh chợt thấy trong danh sách có cái tên quen quen:

Samuelthemosthandsomeboy.

Đờ mờ tên vừa dài vừa cancer. Seongwoo ngán ngẩm nghĩ đến cái tên Greenrulerulestheworld (green rule rules the world) của thằng Woojin và cái tên cheeserulestheworld của thằng Hyungseob, nghĩ rằng sao cái lũ này hợp nhau phát sợ.

Rồi chẳng biết nghĩ ngợi thế nào, Seongwoo mở album ảnh, chọn rồi nhấn send.

Samuel đang làm toán thì nghe điện thoại rung lên bần bật, Seongwoothekingofsalt đã airdrop cho cậu một bức ảnh.

Samuel tí nữa hét ầm.
.
.

Ngày hôm sau thì bạn bè mượn điện thoại Samuel chơi game rất ngạc nhiên, vì  hình nền của nó là một đứa mặt bư hồng hào đang nằm ngủ nhỏ dãi ra bàn, thế mà được chỉnh sửa siêu nghệ còn hiệu ứng tim hồng phất phới.

Seongwoo mang chuyện này lên group chat kể – là một cái group chat mà anh đã cẩn thận kick Jihoon ra. Hyungseob cười chế nhạo, đúng là theo tình thì tình chạy mà chạy tình thì tình theo, chẳng biết đâu mà lần. Woojin cho rằng đây là sự quá độ của một tình yêu ngang trái, nó còn rảnh rang ngồi viết hẳn một câu chuyện tình lâm li bi đát up lên group: nào thì Samuel nhận ra đã quá muộn, Jihoon đã sắp lấy vợ, Samuel đau thương hóa hành động bắt cóc Jihoon như một anh zai xã hội đen, còn “cả đời này em là của tôi, tôi sẽ giam cầm em cả đời” cái khỉ khô gì đó.

“Anh hỏi thật.” Nick Daniel hiển thị đang nhập tin nhắn rõ lâu, một lúc sau mới thấy tin nhắn đến. Nghe cái giọng điệu của nó cứ như đang dè dặt hỏi Hyungseob:

“Seobie, nó bị như thế lâu chưa? Sao mày không cản nó? Hay mày cũng nhiễm rồi?”

“Ê nè đừng để thằng Woojin đọc teenfic nữa.”

“Đệt nó có đọc hay không thì vẫn cứ cancer mà.”

“Chán mày vãi Hyungseob mày không làm được gì để thay đổi tình hình à?”

“Em muốn lắm nhưng Woojin bảo nếu không cho Woojin đọc thì cậu ấy sẽ mua đến tặng em.”

“Đù thôi mày kệ nó đi. Mỗi nhà một đứa cancer thôi chứ cả nhà cancer thì chết à.”

“Ê nè Seongwoo mày đâm bị thóc chọc bị gạo ai đấy?”

“Hwang Minhyun tao chửi thẳng mặt mày cancer đấy hài lòng chưa tao không thèm đâm chọc ai nhé.”

“Đm Seongwoo coi như mày ngon.”

“*%$#&&…”

Hậu quả của việc thức đêm nhắn tin của Woojin là sáng hôm sau đến lớp, mắt nó trĩu đến mức còn chẳng biết Ahn Hyungseob là ai. Jinyoung thậm chí còn đi học muộn luôn, vì sau khi kết thúc group chat nó còn nhắn tin với Daehwi một lúc lâu. Tự Jinyoung cũng thấy yêu đương làm bản thân xuống cấp trầm trọng về cả thể chất và tinh thần, dù bình thường nó cũng không có gì khá khẩm.

Còn Jihoon, lạ lùng thay lại cứ phơi phới, phơi phới mãi.

“Jihoon tao nói thật nhé sao dạo này mày high thế? Hút bóng cười à hay shisha?”

“Mày nghĩ chỗ mình có mấy cái thứ đó chắc?” Jihoon đập đầu Hyungseob cái bộp. Hyungseob lảo đảo gục mẹ xuống bàn vì buồn ngủ quá không gượng dậy được nữa, để mặc Jihoon lải nhải. “Dạo này bố đang thoải mái tinh thần, ăn tốt ngủ tốt thì chẳng sáng láng! Mày thấy chưa, không có người yêu quá sung sướng, không phải thức khuya nhắn tin sáng ra vật vã như chúng mày!”

“Cơ mà bọn tao hạnh phúc.” Jinyoung ngóc đầu dậy. “Del như mày.”

Rồi lại đập cốp xuống bàn, rơi vào giấc mộng.

Jihoon lườm Jinyoung cháy mặt, rồi nhận ra thằng kia đã bắt đầu ngủ đến há miệng, nó thở dài. Ờ đấy, bố mày vẫn còn thương còn nhớ mối tình đầu của bố mày đấy, nhưng chả nhẽ bây giờ tao vật vã như nữ chính trong tiểu thuyết Quỳnh Dao à?

Jihoon quyết định sẽ cất Samuel vào một góc trái tim, thường xuyên nhớ đến nhưng sẽ không đau lòng nữa. Nó không thích mình bi lụy – con trai mà bi lụy vì một đứa con trai khác thì nó tự thấy mình tầm thường quá.

Jihoon nhìn ra bên ngoài cửa sổ, lá đã bắt đầu ngả vàng, một năm sắp sửa trôi qua, nó cũng đã sang tuổi 17. Tuổi 17 của nó bắt đầu với nỗi nhớ, nỗi buồn và sự hoài niệm, nhưng cuối cùng Jihoon vẫn phải mỉm cười mà bước qua.

Vì nó cũng sắp trưởng thành.

End #21

Chúc mừng các chị, Samhoon sắp về với nhau rồi =)))

 

ẤT Ơ, BỈ ỔI – #20.

Một hôm, khi mà Woojin đang nghêu ngao hát Only One, Hyungseob tai cắm earphone nhưng thực chất đang để hờ hững mà còn ghi âm lại, thì Jihoon ngủ đến há cả miệng ra, đến rớt cả dãi ra bàn.

Jinyoung đi ngang qua chụp tách cho một phát, len lén send qua Messenger cho em nhà nó.

Đến lúc tỉnh dậy mặt thằng kia vẫn đần thối, ừ vì nó có biết cái qué gì đâu. Tự thằng này thấy dạo gần đây nó hơi hơi ngu ngu, ngủ hơi nhiều mà chơi cũng hơi nhiều, trong khi chẳng còn bé bỏng gì nữa.

Nói đến chơi hơi nhiều, dạo này chơi cũng khá thân với anh Daniel. Vì cái thế giới này đều đã có đôi có cặp, nó đành phải kiếm lấy một ông xa người yêu để giãi bày tâm tình. Đếch chấp với Jinyoung, vì Daehwi không bận lắm, nói chuyện mỗi ngày được, chứ như Ong Seongwoo đẹp trai lai láng, cười lên một cái sáng cả ngân hà thì cho dù có nhạt nhẽo hay có ngốc nghếch cỡ nào vẫn được các Hội rồi Câu lạc bộ chào đón thôi.

Huống gì vừa đẹp trai còn vừa nhiều muối.

Jinyoung không chỉ send cái ảnh cho Daehwi mà còn send cho cả Daniel, Daniel lại send cho Seongwoo, Seongwoo mang nó airdrop cho Minhyun rồi cả Jonghyun,… Cứ thế cái ảnh chẳng mấy chốc đã trở thành màn hình nền điện thoại của cả đám, ai nhìn vào hỏi người trong ảnh là ai, chúng nó cũng cụt ngủn:

“Con lợn nhà tao/ Anh tao/ Em tao/ Xúc xích nhà tao.”

Ong Seongwoo hôm ấy đi vận động hiến máu, đến trước cổng trường cấp ba trọng điểm rồi tự chửi mình ngu. Đếch ai cho lũ chúng nó hiến máu?

“Anh Seongwoo?”

“Ủa Samuel hở? Ồ hoá ra đây là trường em ha!”

Seongwoo giả bộ vậy thôi. Anh còn biết thừa thằng oắt kia ở ngay cùng một khu chung cư với mình. Cái hôm ấy đi thang máy đông khủng khiếp, Seongwoo đứng kẹt trong một góc, thang máy mở ra thì thấy cái mặt mâm của thằng kia làm anh cũng shock lắm. May mà overload rồi chứ không thì hôm nay không giả ngây giả ngô thế này được nữa.

Bố Seongwoo làm cán bộ ở Ủy ban Nhân dân Thành phố, mẹ làm giáo viên. Bố mẹ anh tích cóp bao năm cũng mua được một căn hộ chung cư giá cả phải chăng trong tình trạng bất động sản tăng giá chóng mặt, đủ rộng để ông con trai sinh sống lúc học Đại học và giả sử sau này có lấy vợ sinh con thì cũng không bị thiếu phòng. Không ngờ được nhà Samuel cũng trong cái khu đấy luôn, lại còn cùng một nhà với anh nữa chứ.

Nhưng Seongwoo sẽ ỉm chuyện này đi. Sao anh phải nói rằng Ê nè anh ở cùng khu với mày nè còn ở cùng nhà luôn nè?

“Anh dạo này có khỏe không? Có hay nói chuyện với mấy người ở quê không? Anh Jonghyun với anh Minhyun học ở đâu?”

“À chúng nó học Bách khoa.” Nói xong thì Seongwoo cũng thở dài, chuyện thằng Minhyun đăng kí Bách khoa làm mẹ nó sầu đời một thời gian, tại sao nhất định phải đâm vào đấy (trong khi đằng đếch nào nó cũng không thể học cùng khoa Jonghyun?) Nhưng thằng này ra chiều quyết tâm lắm rồi, và thôi, cuối cùng cũng đỗ vào một khoa tạm ổn, lại còn được thuê nhà ở chung với Jonghyun nên dạo này ra vẻ phơi phới lắm.

Vừa mới nói xong thì điện thoại của anh rung lên, một tiền bối khóa trên gọi bảo anh quay về vì mọi người đã kết thúc tuyên truyền truyền máu rồi. Seongwoo ậm ừ nghe điện thoại xong thì cũng không tắt, cứ để màn hình sáng như thế.

Samuel suýt chút nữa thì giật bà nó cái điện thoại của ông anh.

“Anh…hình nền…”

“À em thấy hở? Daniel đấy đẹp trai không? Ihihi Daniel nhà anh đẹp trai lắm ấy anh nhớ nó quá chừng thôi anh đi về đây tiền bối của anh gọi anh về có gì mình liên lạc sau nhé!”

“Ơ…”

Samuel mặt đần thối. Đờ mờ đấy rõ ràng là Jihoon mà? Sao anh Seongwoo lại để hình Jihoon làm ảnh nền điện thoại?

Lại còn là ảnh đang ngủ. Samuel nhìn lướt thôi nhưng mà cũng thấy dễ thương…

.

.

Tối hôm ấy về kể chuyện cho Daniel, thằng đấy phá ra cười:

“Em biết ngay! Thằng Jihoon cuối cùng cũng khổ tận cam lai rồi!”

“Cam cái nồi. Biết đâu thằng này chỉ là kiểu thói quen khó bỏ?”

“Em chẳng thấy thế đâu. Hồi trước mình cũng thế mà!”

“Chả giống nhau miếng nào.”

Seongwoo cầm điện thoại đi vào nhà bếp rót nước rồi lại đi ra phòng khách, ngồi phịch xuống sofa nói chuyện với Daniel. Thực ra năm nay Daniel học lớp 12 rồi, cũng sắp phải thi đại học, mà bố nó thì quản chuyện học hành đến tận chân tơ kẽ tóc, thử tụt bậc xem, lại chẳng bị đánh cho. Tụt bậc vì chuyện yêu đương lại càng đáng ăn đòn hơn nữa, nên hai người cũng chẳng nói chuyện quá nhiều. Kang Daniel dạo này cũng gầy bớt đi nhiều, Seongwoo nhìn xót lắm nhưng cũng không biết làm sao được, mà bản thân thì học hành chẳng giỏi giang gì cho cam, đành người yêu đòi gì làm nấy, cười cười vui vẻ một tí cho nó có động lực học hành.

“Nè Samuel liệu có khi nào sẽ về quê tìm Jihoon không?”

“Đang đóng tiểu thuyết diễm tình phỏng? Đù má không đến nỗi như thế đâu, thằng kia không thể đùng đùng về quê được, Jihoon sẽ đạp nó bay trở lại thành phố đấy!” Seongwoo suýt phun nước vào màn hình điện thoại. Hai đứa còn chưa tỏ cho nhau một dấu hiệu nào gọi là yêu đương, còn lâu chúng nó mới tìm được về với nhau.

Mà nghe đồn thằng Jihoon phơi phới như đời vào xuân rồi, chỉ còn thằng kia vật vã giằng xé thôi.

Ngu thì chết, ngẫn thì chịu.
.
.
Jonghyun gọi Seongwoo sang ăn tối, nhân tiện có cả Daehwi và thằng lỏi Jinyoung đang trốn mẹ lên phố. Thằng Minhyun quần quật trong bếp cả tối với đống đồ Seongwoo và Daehwi mua tới, thế đách nào mà nó ngâm nga như thể thiếu nữ trên đài. Daehwi ngán ngẩm bốc bỏng ngô bỏ miệng:

“Em thấy dạo này anh ấy hơi bất bình thường đấy.”

“Ngày nào nó im mồm thì ngày ấy mới là bất thường.” Jonghyun dài giọng chế giễu, thò tay cướp bỏng của Daehwi. Seongwoo lên đại học cũng không bỏ được tật nằm sải lai ra bàn, há miệng đớp miếng bỏng Jinyoung ném cho, lè nhè:

“Đù má sao tao cảm tưởng như nó sắp thành vợ mày cmnr ấy, cái gì cũng tới tay. Lúc tao vào nhà nó còn đang đeo tạp dề chổng mông lau nhà nữa chứ còn mày thì ngồi vắt chân đọc báo chứ trời ơi đáng sợ vê lù.”

“Nó tự nhận là giai cấp nô lệ nên lao động cả ngày không mỏi mệt chứ tao ép nó ấy?” Jonghyun nhún vai. Thằng trong bếp đã chuyển nhạc từ Downpour sang Galaxy từ đời nào, cái giọng nghêu ngao hoà với tiếng xèo xèo vui tai.

Tự dưng lại nghĩ, hiện giờ có năm người thôi, đến bao giờ mới đông đủ cả đám cùng nhau ở đây?

Chắc là còn khuya lắc.
End #20
Tôi thích ngược Sam lắm mà chả biết làm sao để ngược nó =))